Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2072: Đốt Đèn Trời (1)


Trần Tam dẫn bọn họ tới một tòa cửa, tựa như khách sạn đuổi thay của Tương Tây, hai cánh cửa thật lớn mở ra, Diệp Thiếu Dương đuổi thi thể đứng sau cửa, có thể sợ bị ánh mặt trời chiếu đến, nếu bị ánh mặt trời chiếu quá lâu, thi thể hấp thu dương khí quá nhiều, dễ dàng hư thối, không thể đuổi nữa.

Trong nhà không có người ở, nhưng nồi niêu xoong chảo đều đủ. Tổng cộng có hai phòng, là chuẩn bị cho thợ đuổi thầy và thi công, Diệp Thiếu Dương Bảo Thúy Vân ngủ giường, mình nghĩ cách, nhưng Thúy Vân đau lòng Diệp Thiếu Dương đi một đêm, lấy cớ mình sợ, mạnh mẽ đem Diệp Thiếu Dương giữ lại trong phòng, hai người cùng ngủ một cái giường, Thúy Vân có chút ngượng ngùng, nằm sát tường bất động, Diệp Thiếu Dương đương nhiên cũng sẽ không quấy rầy cô.

Đi đường một đêm, hai người đều rất mệt, rất nhanh đã ngủ.

Diệp Thiếu Dương ngủ một giấc tỉnh lại, trời đã sáng hẳn. Hắn rời giường đi ra bên ngoài xem, nhìn từ mặt trời, đã là giữa trưa. Phòng bếp cách vách truyền đến tiếng định đình đang đang đi qua nhìn, Thúy Vân đang ở phòng bếp nấu cơm, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, ân cần thăm hỏi một tiếng, oán giận nơi này nồi niêu xoong chảo đều không sạch sẽ, mình từ trong giếng múc nước rửa mấy lần, lúc này mới bắt đầu nấu cơm, bảo Diệp Thiếu Dương đi rửa mặt trước, đợi lát nữa mới có thể ăn cơm.

Tuy ngoài miệng oán giận, nhưng Diệp Thiếu Dương nhìn ra được sự vui vẻ trên mặt cô. Làm một người phụ nữ công việc quản gia, cô sở trường nhất chính là làm việc nhà, vốn còn cho rằng mình không dùng tới, cô có thể nấu cơm cho Diệp Thiếu Dương, bản thân cũng cảm thấy rất thỏa mãn.

Diệp Thiếu Dương trước tiên tới phía sau cửa kiểm tra mấy thi thể, đều ổn cả, lúc này mới yên tâm.

Trần Tam còn ở phòng của mình ngủ say, Diệp Thiếu Dương ở ngoài đã nghe thấy được tiếng ngáy vang dội, tự mình đi phòng bếp làm giúp Thúy Vân. Nhà này mặc dù có nồi niêu xoong chảo, nhưng không có nguyên liệu nấu ăn, cũng may hai người từ chỗ Trương đạo trưởng kiếm được không ít lương khô, Thúy Vân tìm ra gạo nấu cơm, ở bên trên chung một ít thịt muối cùng lạp xườn, cơm còn chưa chín, đã ngửi thấy mùi thịt cùng cơm hỗn hợp phát ra loại hương vị thơm ngào ngạt.

Trần Tam ở phòng mình cũng ngửi thấy mùi thơm, đói tỉnh, chờ sau khi làm xong cơm, Thúy Vân

xới cơm giúp bọn họ, đều ăn như hùm như sói. Trần Tam liên tục khen Thúy Vân đảm đảm, tỏ vẻ mình mỗi lần đuổi thay, đều là hai đại lão gia, không có ai biết nấu cơm, gặp được nơi không có khách sạn, thì trực tiếp cắn lương khô cho qua bữa, chưa từng ở trên đường được ăn đồ ăn ngon như vậy.

Thúy Vân được hắn khen rất vui vẻ, càng thêm cảm thấy mình cũng là có tác dụng.

Ba người trước cơm nước xong, Trần Tam lấy ra một chai rượu, cùng Diệp Thiếu Dương bắt đầu uống với thịt muối cùng lạp xườn, hai người nói chuyện phiếm. Diệp Thiếu Dương nghe được hắn trước kia thật ra cũng là đạo sĩ, hơn nữa là Toàn Chân đạo sĩ, là người Quan Đông, đầu năm có nạn trường mao (lông dài), bình thường mà nói, mặc kệ là quan binh hay là phỉ binh, ở sau khi chiếm lĩnh một chỗ, trừ kéo tráng định, bảo dân chúng nộp lương thực, là sẽ không thật sự làm gì người ta.

Thứ nhất là không cần thiết, thứ hai mặc kệ là muốn chiếm lĩnh một chỗ hay là muốn cổ động dân chúng tạo phản, nhất định phải được dân chúng ủng hộ. Trong lịch sử cận đại, từng giết hại dân chúng chỉ có thiết kỵ Mông Cổ và Mãn Thanh thắt tử, căn bản không đem người Hán coi là người, hơn nữa là ôm tâm lý cướp một khoản rồi đi, không để ý tới lòng dân làm gì cả.

Nhưng cho dù là người Mông Cổ và thái tử, đối với một loại người cũng trên cơ bản sẽ không động vào, đó là tăng cùng đạo người Mông Cổ bởi vì Khưu Xử Cơ ở Mông Cổ truyền đạo, được Thành Cát Tư Hãn tín nhiệm,5tuy không thể ngăn cản đại quân Mông Cổ xâm lược phương nam, nhưng bản thân Thành Cát Tư Hãn tín ngưỡng đạo giáo, trên cơ bản không cho binh sĩ hủy đạo quan.

Thát tử tin phật, bản thân Thuận Trị để càng là Phật tử thành kính, cho nên sau khi vào ải, thời điểm nam hạ đã kích Nam Minh, dọc theo đường đi cũng bảo trì tôn trọng đối với chùa miếu đạo quanh bình thường sẽ không làm khó người xuất gia.

Trần Tam là người Quan Đông, rất biết nói chuyện, nói tới đây, chuyển đề tài nói: “Chỉ có trường mao, mỗi tên tất cả đều là đồ điện, không đúng là châu chấu, cái gì cũng cướp! Lúc trước, sau khi chiếm lĩnh chỗ chúng tôi, đem nam và nữ tất cả đều tách ra ở, cho dù là vợ chồng cũng không được, nói cái gì Thượng Đế không cho phép, phàm là vụng trộm gặp mặt, tất cả đều đánh đòn.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, méo miệng nói: “Đánh đòn có gì?”

“Có cái gì, trời ạ, cậu là chưa gặp phải thôi, đánh đòn kia là dùng côn đánh, đánh tới lúc thịt nát hết, chỉ còn hai cái xương chân, người bị đánh tình nguyện chặt đầu cũng không muốn bị đánh nữa, thịt nát đó… Giống chúng ta ăn lạp xườn này, băm nát..”

Diệp Thiếu Dương đang gắp một khối lạp xườn ăn trong mồm, nghe thấy Trần Tam nói, động tác nhai nuốt lập tức cứng ngắc, vẻ mặt quái dị nhìn Trần Tam.

Trần Tam nhìn dáng vẻ của hắn, cũng rõ ràng biết nói lỡ lời, cười nói: “Cậu ăn cậu ăn, cậu ăn là lạp xườn, không phải thịt mông người ta.”

Hắn không nói thịt mông còn tốt. Diệp Thiếu Dương vừa nghe, nào còn nuốt trôi, đem lạp xườn phun ra, há mồm thở dốc, nhìn lạp xườn đỏ bừng trên bàn, cũng không muốn ăn nữa.

Trần Tam lại không khách khí, ăn thịt, uống rượu, tiếp tục kể: “Bọn lông rậm này cũng thật không ra làm sao, cướp bóc dân chúng, thế mà ngay cả đạo quan chúng tôi cũng bị bọn hắn chiếm lĩnh, tìm chưởng giáo chúng tôi đòi tiền, lúc ấy so với giờ còn loạn hơn, trong đạo quan nào có tiền gì cho bọn hắn hết, còn chưa đủ bọn hắn nhét kẽ răng. Bọn lông rậm nói chưởng giáo chúng tôi là đem tiền giấu đi không chịu cho, dưới cơn giận dữ đem hắn đốt đèn trời…”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, nhíu mày nói: “Đốt đèn trời, chính là mở cái lỗ trên đầu, rót vào dầu thắp cùng bấc đèn, sau đó đem người ta thiêu chết?”

Trần Tam hừ lạnh hai tiếng: “Đốt như cậu không được bao lâu đã chết, lông rậm đốt đèn trời, so sánh tàn nhẫn hơn, nghe nói là cái gì thiên phụ của bọn hắn phát minh, đem toàn thân cao thấp người ta cắt ra vết thương, sau đó ngâm mình ở trong vai dầu một ngày, để cho dầu thắp thấm vào thân thể người ta, ngâm ra nha, trắng bóng đỏ bừng…” Liếc một cái nhìn thấy thịt muối trên bàn, mắt sáng ngời nói: “Màu sắc đó, như thịt muối đã hấp đây này…”

“Cái em gái anh nha!”

Lạp xườn không thể ăn, Diệp Thiếu Dương đang nhai nuốt thịt muối, nghe được câu này, thật sự nhịn không được nổi bão. “Tôi nói anh là cố ý phải không, giết người khổ hình chuyện đau đớn kịch liệt mà nghiêm túc như vậy, anh đừng có luôn so sánh với chỗ này của tôi được không?”

Trần Tam cười xấu hổ: “Tôi đây không phải sợ cậu nghe không đủ chân thực sao.”

“Tôi không cần thiết nghe chân thực như vậy, tôi biết chuyện như thế nào là được rồi! Lại không phải giết tôi cũng không phải tội giết người, tôi biết rõ ràng như vậy làm gì! Anh nói mau, anh nếu so sánh lung tung nữa, tôi không nghe là xong!”

Trần Tam đành phải tiếp tục nói nghiêm túc, “Người ta sau khi bị dầu thắp ngâm, sau đó treo ngược lên, ở trên bàn chân khoét hai cái lỗ, để vào bấc đèn, là có thể đốt, lúc này người ta tựa như một ngọn đèn, sẽ cháy mãi, nghe nói người bình thường đốt tới bắp chân là chết, nhưng chưởng giáo của chúng tôi bị đốt mãi tới đại mới chết… Ài, hiện tại nhớ tới hình ảnh đó, cả người tôi vẫn run…”

Bình luận