Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2070: Nhân Hình Sát (2)


“Diệp thiên sư, cậu làm sao vậy?” Thanh Minh đạo trưởng cho rằng mình nói sai cái gì, vội vàng nói.

“Không có gì.” Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu, cũng không nói vì sao. Thanh Minh đạo trưởng vĩnh viễn cũng sẽ không đoán được, chỉ là vì lão vừa rồi nói đạo hiệu của mình, ba chữ Thanh Minh Tử, trong nháy mắt, khiến Diệp Thiếu Dương nghĩ tới sư phụ Thanh Vân Tử của mình, sau đó đột nhiên liền buồn bực.

Một trận chiến Không Giới, Thanh Vân Tử cũng không tham gia, sau đó cũng chưa từng gặp lão, lão nhân gia nhất định cũng biết mình mất tích, mặc kệ thế nào, lão nhất định rất lo lắng cho mình.

Hít một hơi thật sâu, Diệp Thiếu Dương lại kiên định quyết tâm muốn trở về sớm một chút.

Sau khi quyết định chuyện đuổi thay, Thanh Minh đạo trưởng mang Diệp Thiếu Dương đi phòng khách uống trà, tìm đến một thi công, Diệp Thiếu Dương tuy ở phương diện pháp thuật kiến thức cực sâu, nhưng dù sao không quen thuộc đối với địa phương. Thanh Minh đạo trưởng giới thiệu cho Diệp Thiếu Dương một phen, thi công này tên là Trần Tam, là người thường xuyên đuổi thay, trèo đèo lội suối, phi thường quen thuộc đối với địa hình vùng chung quanh, có thể trợ thủ cho Diệp Thiếu Dương.

Trần Tam nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi, gió thổi nắng phơi, mặt đầy nếp nhăn, nhưng ánh mắt rất hòa thuận, chỉ là nghe nói cần trợ thủ cho Diệp Thiếu Dương, nhất thời có chút giật mình. Trước đó Diệp Thiếu Dương tính mệnh cho nữ thi, hắn không có mặt, tuy là Thanh Minh đạo trưởng an bài, nhưng thấy Diệp Thiếu Dương mới ngoài hai mươi, da non thịt mềm, không khỏi vẫn có chút hoài nghi thực lực của hắn.

“Diệp thiên sư, nghĩa trang này của tôi đều là nơi đặt người chết, không quá thích hợp ở lại, cũng không có cách nào chiêu đãi, bằng không… Buổi tối dùng xong rượu và thức ăn, đêm nay xuất phát luôn?” Đuổi thây đều là buổi tối xuất phát, ban ngày nghỉ ngơi, bởi vậy Thanh Minh đạo trưởng mới sẽ nói như vậy.

Diệp Thiếu Dương lập tức đáp ứng.

Thanh Minh đạo trưởng vì thế bảo người an bài rượu và thức ăn, sau đó tự mình đi làm chuẩn bị trước đuổi thay cho Diệp Thiếu Dương, Trương đạo trưởng cũng đi hỗ trợ, lưu lại Diệp Thiếu Dương và Thúy Vân ở trong phòng khách uống trà.

Mọi người đi rồi, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn Thúy Vân, cười hỏi: “Chị có phải có chút sợ hay không?

Thúy Vân vốn định nói không sợ, nhưng nghĩ nghĩ, vẫn thành thật gật gật đầu.

“Chị tôi từng nghĩ, chị vẫn là đừng theo tôi đuổi thay. Tôi đưa chị đi huyện thành trước, sau đó chị tìm một chỗ ở lại, chờ tôi trở lại thế nào?” Thật ra bản thân Diệp Thiếu Dương cũng không biết vì sao phải về tìm cô làm gì, nhưng cô dù sao cũng là theo mình rời đi, Diệp Thiếu Dương cảm thấy

mình phải chịu trách nhiệm với cô, hơn nữa hắn là người không thích ly biệt, không muốn cứ như vậy hoàn toàn tách ra.

Nếu thật sự phải tách ra, ít nhất cũng là thời điểm mình có thể rời khỏi thế giới này, an bài cô thích đáng, sau đó lại nói lời từ biệt.

Thúy Vân cắn cắn môi, nói: “Cậu là cảm thấy tỷ vô dụng sao, ở trên đường sẽ làm trói buộc của

cậu.”

“Sao có khả năng!” Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa nhảy dựng lên, “Tôi là sợ chị không quen giao tiếp với thi thể, hơn nữa chúng ta đi một lần là một đêm, tôi sợ chị ăn không tiêu…”

Thúy Vân suy nghĩ một phen, nói: “Nhạ, sợ thi thể là có chút, nhưng có cậu, cũng không sợ gì nữa, về phần thể lực cậu đừng lo lắng. Chị của cậu là quả phụ, việc ruộng đồng đều là một mình chị

làm, đi đường loại sự tình này, thực không có gì vất vả.” Hiệp Thiếu Dương còn muốn khuyên bảo, Thúy Vân nói tiếp: “Thiếu Dương cậu đừng nói nữa, chị cũng không yên tâm cậu đi một mình, chị tuy không có bản lĩnh gì, nhưng phương diện áo cơm có thể chiếu cố cậu, chỉ cần cậu không ghét bỏ chị, chị liền đi theo cậu mãi, thẳng đến khi cậu cưới vợ.”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô, trong lòng tràn đầy cảm động, gật gật đầu.

Buổi tối, Thanh Minh đạo trưởng thu xếp một bàn đồ ăn, mọi người sau khi ăn xong, đoàn người tới nghĩa trang, Thanh Minh đạo trưởng đã bảo người ta đem thi thể cần đuổi đều dựng dậy, thay quần áo thật dài, loại quần áo này gọi là thi bào, là dùng nước gạo nếp ngâm qua, có thể áp chế thi khí trên người thi thể, đem khả năng thi biến giảm đến nhỏ nhất.

Trừ nữ thi kia, còn có năm thi thể khác, dựa vào tường, đầu đều dùng vải bọc, chỉ lộ ra ngũ quan, thân thể là dùng pháp được bí pháp phối chế bôi qua, có thể cam đoan trong vòng vài ngày không hư thối, nhưng da thi thể cũng đều biến thành màu đỏ tím, ở dưới ánh nến nhìn càng tỏ ra âm trầm.

Thúy Vân vừa thấy những thi thể này, lập tức nấp ở phía sau Diệp Thiếu Dương.

Thanh Minh đạo trưởng vỗ bả vai Diệp Thiếu Dương, nói: “Huynh đệ, lần này tẩu thị kính nhờ đệ, việc khác, ta đều đã dặn Trần Tam, dọc theo đường đi có mấy khách sạn, hắn sẽ an bài ngủ nghỉ, không cần đề quan tâm.”

Diệp Thiếu Dương lập tức đáp ứng.

Thanh Minh đạo trưởng mang theo Diệp Thiếu Dương ở trước hương án dâng hương cầu khẩn. Diệp Thiếu Dương xem trên bệ thờ là một nam tử cổ đại râu dài, Diệp Thiếu Dương nhận ra là thượng cổ vũ y Vu Hàm, nghiêm khắc mà nói Vu Hàm không phải thần, nhưng lại là vụ y đời thứ nhất trong lịch sử Hoa Hạ có thể ngược dòng đến, từng phụ tá Thương Trụ vương, cũng sáng tạo rất nhiều vu thuật.

Các ngành các nghề đều có tổ sư gia của mình, tỷ như đánh cá bái Khương Tử Nha, giết heo bái Trương Phi, trộm vặt bái Thời Thiên, đều là tìm người độ nổi tiếng lớn nhất của cùng nghề để bái. Đuổi thây thuộc về vụ thuật, khởi nguyên đạo giáo Chúng Các phái, nhưng thật sự phát dương là ở Tương Tây vu thuật, cho nên bái không phải các vị thần đạo môn, mà là tổ tiên vu thuật Vu Hàm.

Diệp Thiếu Dương thân là thiên sư đạo môn, tự nhiên không có khả năng bái bất cứ vị thần nào ngoài đạo giáo, chỉ là chắp tay, xem như lễ tiết.

Thanh Minh đạo trưởng từ trên bệ thờ lấy xuống một cái lệnh bài làm từ gỗ, giao cho Diệp Thiếu Dương, ôm quyền nói: “Diệp thiên sư, lần này tẩu thi, kính nhờ đệ!”

Diệp Thiếu Dương tiếp nhận cản thi lệnh, hướng lão ôm quyền.

Thanh Minh đạo trưởng bảo người ta rót hai chén rượu, bưng cho Diệp Thiếu Dương và Trần Tam, Diệp Thiếu Dương thấy màu rượu đỏ lên, bưng lên ngửi, là hương vị gạo nếp và hùng hoàng hỗn hợp, lập tức hiểu, uống rượu hùng hoàng, có thể củng cố trình độ nhất định dương khí trong cơ thể của mình, tà khí bất xâm. Gạo nếp càng không cần phải nói, là thứ cương thi sợ nhất. Trên đường đuổi thay, thợ đuổi thây đều phải uống loại rượu này.

Diệp Thiếu Dương đem bát rượu bung cho Thúy Vân phía sau, bảo cô uống một ít.

“Chị không biết uống rượu.” Thúy Vân do dự.

“Đây là rượu gạo nếp, không có cồn gì, chị uống chút.”

Thúy Vân đón lấy uống một ngụm, quả nhiên không có kích thích gì mãnh liệt, vì thế uống thêm mấy ngụm.

“Xin lỗi, tôi quên mất lệnh tỷ. Người đầu, bưng thêm một bát rượu hùng hoàng cho Diệp thiên sư!” Thanh Minh đạo trưởng vội vàng nói.

“Không cần, tôi không cần uống cái này.”

Câu này của Diệp Thiếu Dương, khiến đám người Thanh Minh đạo trưởng có chút khó hiểu, Diệp Thiếu Dương cũng không tiện giải thích, mình là tiên thiên linh thể, trên cơ bản tà khí bình thường không có cách nào tạo thành bất cứ thương tổn gì đối với mình.

Thanh Minh đạo trưởng cũng không kiên trì, từ trong túi lấy ra một cái đồng hồ treo, nhìn nói: “Giờ Dậu ba khắc, giờ lành khởi thi, Diệp thiên sư, mời!”

Bình luận