Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2058: Cứu Tiền Bối (1)


Lưu Tứ còn nhớ rõ lúc ấy ôm cô bé vào trong lòng, trêu cô bé bật cười loại vui sướng đó. Mặc kệ nói như thế nào, chung quy là con gái của mình…

“Cha, đừng bỏ con, cha…”

Tiểu cô nương đáng thương nhìn hắn, vươn hai tay, tựa như muốn cho hắn ôm một cái.

Con gái… Lưu Tứ cũng vươn tay.

Diệp Thiếu Dương thấy một màn này, lập tức hiểu, hét lớn một tiếng: “Lưu Tứ, anh đừng bị mê hoặc! Tôi nói rồi, chặt đứt hồn chị ràng buộc, thật ra là tốt cho con bé, để cô bé có thể an tâm đi đầu thai!”

Lưu Tứ giật mình một cái, tỉnh táo lại, vừa muốn đi cắt, lại nghe thấy được tiểu cô nương kia kêu gọi, còn có bé trai bên cạnh, đó là đứa nhỏ thứ ba của mình…

Hai người cùng nhau gọi hắn, rơi lệ đầy mặt. Lưu Tứ tuy trên lý trí biết Diệp Thiếu Dương nói là đúng, nhưng đối mặt hai đứa nhỏ đau khổ cầu xin, thật sự không đành lòng đi chặt đứt hồn chi ràng buộc, cả người run lên, lâm vào trong giãy dụa kịch liệt.

Thời gian qua đã từng phút từng giây, Diệp Thiếu Dương ở bên cạnh nhìn, cũng là lo lắng suông, chỉ có thể không ngừng khuyên hắn. Đột nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt ở trong sân tìm tòi, tìm

được vợ của Lưu Tứ tránh ở góc sân. Trong lòng vợ của Lưu Tứ ôm đứa nhỏ của bọn họ, ở góc tường dại ra nhìn bên này, ba tiểu quỷ cũng chưa hiện hình, cô không thấy bọn nó, Diệp Thiếu Dương cũng cố ý không mở mắt cho cô, lập tức hướng cô lớn tiếng kêu, hy vọng cô có thể khuyên nhủ Lưu Tứ.

“Tự Nhi! Anh mau dựa theo lời Diệp đạo trưởng nói đi làm đi! Những đứa nhỏ này, đều đã chết, bọn nó không là con của chúng ta nữa, chúng nó nên đi đầu thai chuyển thế, anh đưa bọn nó đi, mới là tốt cho bọn nó! Con của chúng ta Tiểu Thuận ở trong lòng em, cho dù là vì Tiểu Thuận, anh cũng nhất định phải đi làm chứ, a, Tiểu Thuận tỉnh rồi, Tiểu Thuận mau cho người cha kêu hai tiếng!”

Nói xong dùng sức quơ quơ đứa nhỏ trong tã lót. Đứa nhỏ cũng rất được việc khóc lên.

Lưu Tứ nghe thấy Tiểu Thuận khóc, cả người run lên, cắn chặt răng, dùng thần thức chặt đứt hồn chị ràng buộc cùng tiểu cô nương, sau đó chặt đứt dải thứ ba…

Lưu Tứ ngồi bệt xuống đất.

“Thiên địa thanh minh, bát vấn kiến nhất, nhất khí động lại, hồn quy vô cực!” Diệp Thiếu Dương niệm một lần chú ngữ, đem một tấm linh phù dán ở trên Âm Dương Kinh, ngón tay cái đặt bên trên, hô to một tiếng: “Tật!”

Một chùm ánh sáng đem ba tiểu quỷ vây ở giữa không trung đột nhiên có về buộc chặt, kéo ba tiểu quỷ cùng nhau bị linh phụ thu vào.

Diệp Thiếu Dương vỗ đai lưng, cầm lấy bút chu sa, ở trên linh phụ viết xuống một chữ “Sắc”, dùng sức phun ra một hơi, tay kẹp linh phù, đứng dậy.

Đại công cáo thành…

Diệp Thiếu Dương đứng dậy đi đến trước mặt Trương đạo trưởng, đem linh phù phong ấn ba tiểu quỷ đưa cho hắn.

Tất cả kết thúc quá nhanh. Trường đạo trưởng còn có chút chưa phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc nhìn linh phù trong tay, trong lúc nhất thời ngây ra như phông.

Mấy đệ tử kia bên người hắn, cũng đều trọn mắt cứng lưỡi nhìn Diệp Thiếu Dương, nhất là mấy kẻ lúc trước trào phúng Diệp Thiếu Dương, ở trong quá trình bắt quỷ, tuy cũng phối hợp, nhưng trong lòng ước gì Diệp Thiếu Dương thất bại, kết quả… Sự tình lại thuận lợi vượt quá tưởng tượng, bọn họ mỗi người đều cảm thấy trên mặt nóng rát, giống như là bị người ta tát, đành phải cúi đầu tận lực không nhìn tới Diệp Thiếu Dương.

Nhưng, bọn họ rõ ràng là nghĩ nhiều rồi: Diệp Thiếu Dương căn bản là không nhìn bọn họ, càng không nghĩ tới chèn ép bọn họ, tuy nói tới có chút làm màu, nhưng tình hình thực tế là như thế: loại pháp sư cấp bậc này, căn bản là không có động lực để hắn phân cao thấp, ngay cả ham muốn đánh mặt cũng không có.

Đừng nói là bọn họ, cho dù là sư phụ bọn họ Trương đạo trưởng, Diệp Thiếu Dương cũng căn bản không để vào mắt, hắn sau khi đem linh phụ giao cho Trường đạo trưởng, ở trước mắt bao người lại về tới bên cạnh Lưu Tứ, Lưu Tứ rơi lệ đầy mặt, ánh mắt dại ra nhìn phương hướng ba tiểu quỷ biến mất lúc trước.

“Đã không có việc gì nữa. Trương đạo trưởng sẽ đưa bọn nó đi đầu thai chuyển thế, anh không cần lo lắng.” Diệp Thiếu Dương ngồi xổm trước mặt hắn an ủi.

Lưu Tứ dần dần phục hồi tinh thần, nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương, lại nhìn nhìn Trường đạo trưởng, nói: “Vậy Tiểu Thuận nhà tôi…”

“Không sao rồi, các ca ca tỷ tỷ của nó sẽ không đến dây dưa nó nữa, các người cũng không cần xa xứ nữa.”

Vợ của Lưu Tứ nghe thấy lời này, cũng ôm con đi tới, kéo Lưu Tứ cùng nhau quỳ xuống đất, dập đầu với Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương luôn luôn không muốn nhận đại lễ của người ta, vội vàng nghiêng người né tránh, chỉ vào Trương đạo trưởng nói: “Mấy người cảm tạ ông ấy đi, ông ấy đợi lát nữa còn cần đưa ba tiểu quỷ đi âm ty.”

Vợ chồng Lưu Tứ đành phải hướng Trương đạo trưởng dập đầu.

Trương đạo trưởng cảm thấy trên mặt nóng rát, vội bước lên trước nâng vợ chồng hai người dậy, hướng Diệp Thiếu Dương xấu hổ cười lấy lòng: “Diệp đạo trưởng cậu như vậy thật đúng là so với mắng tôi một trận còn khó chịu hơn, tổn thọ tôi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi nghiêm túc, hai ta coi như công lao mỗi người một nửa đi. Được rồi tôi đi đây, ở đây còn có hai cây hòe, đã thành tinh… Công đức cũng tặng ông.”

“Đa tạ Diệp đạo trưởng.” Trương đạo trưởng hướng Diệp Thiếu Dương chắp tay, nói: “Diệp đạo trưởng không vội đi, tôi còn có hai việc muốn nói với cậu.”

“Chuyện gì?”

Trương đạo trưởng gọi mấy đệ tử, đi kiếm chút lưu huỳnh tới đây, bảo bọn họ đem hai cái cây đốt đi, bản thân kéo Diệp Thiếu Dương tới trước mặt vợ của Lưu Tứ, chỉ vào đứa bé trong lòng cô, nói: “Diệp đạo trưởng, cậu xem đứa nhỏ này, thiên đình no đủ, đạo văn thon dài, là tài tu đạo, quan trọng nhất là, nó một đứa trẻ con nhỏ như vậy, bị ba ác quỷ nhập vào lâu như vậy, vẫn không có việc gì, nói lên thể chất đặc thù, cơ duyên cũng trùng hợp như vậy, tương lai nếu là tu đạo, có lẽ có tạo hóa lớn.”

Diệp Thiếu Dương đánh giá đứa nhỏ đó một hồi, hỏi Trương đạo trưởng: “Ông có tính toán gì không?”

“Bần đạo là giám viên của Khải Vân môn, Khải Vân môn là chi nhánh Chung Nam sơn, chờ đứa nhỏ này lớn hơn một chút, tôi có thể đưa nó đi tông môn tu đạo… Nếu là thực có thiên phú, là có cơ hội nhận được nội môn chân truyền.”

Thì ra Trương đạo trưởng là đệ tử chi nhánh Chung Nam son, coi như là xuất thân danh môn. Hắn nói không sai, Chung Nam son tuy ở thời cổ đã chia năm xẻ bảy, không nổi bật bằng Mao Sơn cùng Long Hổ son, nhưng cũng là một trong năm đại sơn môn, nội tình vẫn là có, ở môn phái lớn như vậy, không sợ học không được bản lãnh thực, chỉ sợ là thiên phú không đủ, không có tư cách học pháp thuật quá sâu.

“Trương đạo trưởng đã có ý tưởng này, tôi cũng yên tâm. Chỉ là không biết cha mẹ đứa nhỏ có đồng ý hay không.” Diệp Thiếu Dương nói.

Trương đạo trưởng lập tức cầu thông với vợ chồng Lưu Tứ, đối mặt ân nhân cứu mạng dẫn dắt, vợ chồng Lưu Tứ đương nhiên lập tức đáp ứng, vấn đề duy nhất vợ của Lưu Tứ quan tâm chính là: làm đạo sĩ có thể cưới vợ hay không.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ tới mình. Nghe sư phụ nói, ông lúc ấy muốn thu mình làm đệ tử, mẹ mình quan tâm cũng là vấn đề này.

Nghĩ đến Thanh Vân Tử, nghĩ đến mẹ nhiều năm chưa gặp mặt, sống mũi Diệp Thiếu Dương đột nhiên có chút cay cay.

Vợ của Lưu Tứ ở sau khi nhận được trả lời khẳng định, cũng liền bình thường trở lại, cầu Trương đạo trưởng và Diệp Thiếu Dương đặt cái tên cho con của họ. Diệp Thiếu Dương nào biết đặt tên cái gì, vì thể giao cho Trường đạo trưởng.

Bình luận