Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2052: Hồn Chi Ràng Buộc (2)


Trương đạo trưởng nói: “Người thiếu niên có chí hướng là tốt, ta thấy lúc trước người làm phép, hẳn là có bài vị phương sĩ, đối với tuổi này của người mà nói, coi như là khá rồi, dốc lòng tu luyện, tương lai chưa chắc không có một ngày lên làm thiên sư. ”

“Ta nói, ngươi còn giáo huấn chưa xong phải không?” Diệp Thiếu Dương thật sự có chút không thể nhẫn nhịn nữa, hung hăng trừng mắt nhìn Trương đạo trưởng một cái, vừa muốn mở miệng, Lưu lão hán đi lên hoà giải, lấy thân phận trưởng bối của lão, hướng Trương đạo trưởng chịu nhận lỗi, muốn đem gã lôi đi.

Trương đạo trưởng cũng không quá để ý, nhìn nhìn đứa nhỏ trên giường, nói với vợ chồng Lưu Tư: “Ta bảo các ngươi mang theo đứa nhỏ đi đạo quan làm phép, vì sao không đi? May mắn ta lo lắng xảy ra cái gì ngoài ý muốn, dẫn theo đệ tử đến đón ngươi, bằng không hôm nay để vị hậu sinh này suýt nữa gây họa lớn.”

Lưu Tứ nhận tội các loại, tỏ vẻ là Diệp Thiếu Dương đến, chậm trễ thời gian.

Trương đạo trưởng cũng không muốn nghe những thứ này, khoát tay, bảo hắn mau mau thu thập, theo mình đi đạo quan.

“Thiếu Dương, chúng ta đi thôi…” Lưu lão hán có chút xấu hổ xin lỗi với Lưu Tứ, Lưu Tự tức giận không để ý tới, Lưu lão hán đành phải tới kéo Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương bảo hắn chờ, mình tiến lên hỏi Trương đạo trưởng: “Trương đạo trưởng, ông tính để cả nhà bọn họ đi ra ngoài ngàn dặm, trốn tránh mấy con ác quỷ này đuổi giết?”

Trương đạo trưởng thở dài, nói: “Xấu hổ, ta đây cũng là không có cách nào. Ta vừa tấn thăng chân nhân không lâu, lấy tu vi ta, không đối phó được ba con ác quỷ, cũng chỉ có thể ra hạ sách này, để

bọn họ tránh mà thôi.” Diệp Thiếu Dương nói: “Bọn họ đi rồi, ba con ác quỷ còn ở đây, tương lai không phải sẽ hại người khác?”

Trương đạo trưởng nói: “Hẳn là sẽ không, ba con ác quỷ đó dây dưa đứa trẻ không tha, tất có nguyên do, nghi là báo thù, hắn là không hại người khác.”

“Một đứa trẻ, sao có thể đắc tội ba ác quỷ, cho dù là truy nợ kiếp trước, cũng không sớm như vậy, ở thời kì trẻ con đã muốn giết chết nó.”

“Cái này, ta cũng từng nghĩ.” Trương đạo trưởng gật đầu thừa nhận, “Đã không quan hệ với đứa trẻ, vậy nhất định có liên quan với cha mẹ hoặc tổ tiên nó, chỉ có thể là nguyên do này.”

Lần này tới lượt Diệp Thiếu Dương gật đầu, hỏi: “Ông chưa điều tra rõ ràng?”

Trương đạo trưởng rất không thích Diệp Thiếu Dương dùng phương thức này đối thoại với hắn, nhưng căn cứ tự thái trưởng bối, cũng chỉ có thể rộng lượng một chút, trả lời vấn đề của hắn.

“Ta từng thử thông linh với ba con ác quỷ đó, nhưng bọn nó từ chối, vợ chồng Lưu Tứ cũng không nhớ nổi từng đắc tội người nào, ba ác quỷ này vì sao phải đả thương người, lại không thể biết được.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cho nên ông không đối phó được ba ác quỷ này, lại muốn cứu đứa nhỏ này, chỉ có thể bảo bọn họ dọn ra ngoài ngàn dặm, tránh né ác quỷ đuổi giết.”

Trương đạo trưởng cau mày, nói: “Chẳng lẽ còn có biện pháp nào tốt?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ông để bọn họ trước tiên ở đạo quan một đêm, ở dưới chính khí uy nghiêm của đạo quan, ba ác quỷ kia không thể không tạm thời rời khỏi thân thể đứa trẻ, sau đó ông lau đi ấn ký trên người nó, để ác quỷ không tìm thấy, sau đó lại bảo vợ chồng bọn họ đem đứa nhỏ mang đi… Nghe là không tệ, nhưng mà ông nghĩ tới chưa, ba ác quỷ này nếu có biện pháp tìm được đứa trẻ thì sao?”

Trương đạo trưởng ngẩn ra, nói: “Sao có khả năng!”

“Vô cùng có khả năng!” Diệp Thiếu Dương nói, “Tôi lúc trước ở thời điểm đối phó ba ác quỷ này, phát hiện giữa ba ác quỷ này cùng đứa trẻ, có một loại liên hệ thần bí. Tôi tin tưởng, cho dù đem đứa trẻ đưa đến ngoài ngàn dặm, mấy con ác quỷ này cũng có biện pháp tìm tới.”

“Ngươi nói hươu nói vượn cái gì!” Có mấy tiêu đạo sĩ nghe phiền, mở mồm măng.

Trương đạo trưởng phất tay bảo chúng không được nói, yên lặng nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Liên hệ thần bí gì?”

“Là một loại liên hệ ở sâu trong hồn phách, khó có thể nói nên lời, tôi đoán là hồn chị ràng buộc.”

“Hồn chị ràng buộc…” Trương đạo trưởng thì thào lập lại một lần, bốn chữ này với hắn mà nói có chút xa lạ, nhưng hắn cũng từng nghe nói. Hồn chị ràng buộc, là một loại lực lượng vô hình, đem linh hồn hai người nối lại với nhau, ở lúc người ta còn sống, bởi vì hồn phách và nhục thân là một thể là không cảm giác được hồn chị ràng buộc, nhưng người sau khi chết, là có thể mơ hồ cảm giác được nó tồn tại.

Đây là một loại chỉ dẫn trong minh minh, không thể diễn tả bằng ngôn từ, cũng không cách nào dùng pháp thuật bình thường phát giác, bình thường chỉ xuất hiện ở giữa người thân cùng thân thiết người yêu, là một loại liên hệ

sâu trong linh hồn, lực lượng hồn chị ràng buộc cũng không mạnh, ở trên hai linh hồn khác nhau, cũng không cách nào tạo thành bất cứ hiện tượng gì đặc thù, chỉ là để quỷ hồn có thể mơ hồ cảm giác được đối phương tồn tại.

Nhân gian có một số người chí thân không bên nhau, nếu một bên gặp nạn chết, ở nháy mắt đó, người còn sống kia sẽ đột nhiên hoảng hốt rung động, hoặc bên người xuất hiện một ít hiện tượng kỳ dị. Khoa học còn không thể đưa ra giải thích, chỉ có thể xưng là tâm linh cảm ứng. Nhưng ở giới pháp thuật, lại được coi là hồn chị ràng buộc.

Trừ giữa cha mẹ con cái chí thân như vậy, nếu là vợ chồng hoặc là tình lữ duyên định ba kiếp, cũng sẽ có loại hồn chị ràng buộc này lẫn nhau. Thật sự nhất kiến chung tình, chính là hồn chị ràng buộc tạo ra tác dụng.

Nhưng với chỗ pháp sư mà nói, chỉ có pháp sư cấp bậc đạo môn thiên sư, phật môn thiền sư trở lên, mới có thể cảm giác được hồn chị ràng buộc tồn tại.

“Hồn chị ràng buộc!”

Trương đạo trưởng lập lại một lần, nhìn Diệp Thiếu Dương, miệng chậm rãi mở ra, nói: “Ngươi sao có khả năng cảm giác được hồn chị ràng buộc tồn tại?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Ta trước đó đã nói, ta là thiên sư, nói người không tin

“Nhưng pháp lực của ngươi, nhiều nhất chỉ là phương sĩ”

Diệp Thiếu Dương không muốn giải thích với hắn, bởi vì căn bản giải thích không rõ, xoay mặt hướng Lưu Tứ, nói: “Trong nhà anh chỉ có một đứa con trai này, ở trước khi sinh nó, còn có từng đứa nhỏ sinh khác, nhưng chết sớm không nuôi lớn hay không?”

Vợ chồng Lưu Tứ nghe xong lời này, ngày ra tại chỗ. Lưu Tứ mở to mắt nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương, thất thanh nói: “Cậu, cậu cậu làm sao biết?”

Diệp Thiếu Dương cười cười, với hắn mà nói, sự tình là rõ ràng:

Hồn chị ràng buộc, trừ cha mẹ con cái, giữa tình nhân ba kiếp, giữa huynh đệ tỷ muội, có đôi khi cũng sẽ tồn tại hồn chị ràng buộc. Đứa bé này mới sinh ra không đến một năm, tự nhiên không có khả năng gặp được cái gì tình nhân ba kiếp, cha mẹ cũng khoẻ mạnh, hắn đã cảm giác được giữa ba ác quỷ kia cùng đứa bé có hồn chị ràng | buộc, vậy chỉ có một loại khả năng: mấy con ác quỷ này là huynh đệ tỷ muội của nó. Nhưng điều kiện tiên quyết là đã chết.

Lưu Tứ và vợ nhìn một cái, sau đó lắp bắp kể lại: thì ra, ở trước đứa con trai này, hai người lúc trẻ tuổi cũng từng sinh con, liên tục sinh ba đứa, hai nam một nữ, kết quả không có ngoại lệ đều là nuôi đến không đến một tuần tuổi sẽ chết, lúc ấy cũng tìm tiên sinh xem, nói là vợ chồng hai người mệnh phạm Thất Sát, nhất định không có con, muốn nuôi sống một đứa con trai, chỉ có ăn chay thắp hương, làm nhiều việc thiện, tích lũy âm đức, mười năm sau có lẽ có con.

Bình luận