Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 2010: Biểu Đệ (2)


Diệp Thiếu Dương đối chiếu khuôn mặt của cô, ở trong trí nhớ bắt đầu tìm tòi, cuối cùng xác định, đại tỷ này khẳng định là nhận làm người rồi! Phụ thân của mình vốn không có chị em ruột, mẫu thân bên kia… Càng không cần phải nói, bà cũng đã chết mười mấy năm, cho dù có người nhà mẹ đẻ, cho dù mình để nhận người thân, người ta cũng chưa chắc có thể nhận ra mình.

Tuyệt đối không có khả năng.

Diệp Thiếu Dương vừa muốn giải thích, “biểu tỷ” hỏi: “Ngươi cảm giác thế nào?”

“Tạm thời chưa chết được đi, cái kia…”

“Không có việc gì là được. À, Trương mụ, ngài về trước đi, tôi làm chút đồ ăn cho A Ngưu.”

A Ngưu… Diệp Thiếu Dương nghe tới đây thiếu chút nữa phun ra.

“Trung Trung, cho hắn húp chút cháo trước, hắn đã ngất vài ngày, chưa thể ăn được đồ cúng đầu. Có việc gì đi nhà ta gọi ta.” Lão bà lải nhải phân phó một phen, bảo nữ tử trẻ tuổi tiễn ra cửa.

Một lát sau, nữ tử trẻ tuổi vào nhà, hướng Diệp Thiếu Dương cười nói: “Đệ tỉnh là tốt rồi, có đói bụng không, ta đi nấu chút cháo cho đệ húp.” Bản thân quả thật cảm thấy đói hỏng rồi, gật gật đầu, sau đó lại nói thêm: “Đại tỷ, ta thực không phải biểu đệ của người, không phải A Ngưu gì đó, người nhận làm người rồi.”

“Không sai, ngươi chính là biểu đệ của ta. Được rồi người vừa tỉnh, năm trước, lát nữa húp cháo.”

Nữ tử trẻ tuổi nói xong liền đi gian ngoài, lưu lại Diệp Thiếu Dương vẻ mặt ngây dại.

Diệp Thiếu Dương nghe thấy gian ngoài có tiếng nhóm lửa nấu cơm, giống như dùng là bếp củi?

Diệp Thiếu Dương méo méo miệng, làm ra một vẻ mặt phi thường bất đắc dĩ, sau đó hướng trên người mình nhìn lại, dưới sườn cùng bả vai bên trái đều dùng vải bông băng bó, tựa như đang nhắc nhở hắn, mọi thứ xảy ra trước đó, không phải mơ. Nhưng mà… Đây rốt cuộc là nơi nào chứ!

Chuyện không nghĩ ra, Diệp Thiếu Dương vẫn là không đi nghĩ nữa, tựa vào đầu giường, tình huống lúc trước nổi lên trong lòng, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới cái gì, nhịn đau, ở trên giường bắt đầu tìm kiếm, kết quả không tìm được ba lô và đai lưng, nhất thời bị dọa mồ hôi đầm đìa, vừa vặn lúc này nữ tử trẻ tuổi kia vào, trong tay bưng một bát cháo nóng hôi hổi.

“Đại tỷ, đồ của ta đâu?”

“Ta thu lại hết cho người rồi, ở dưới giường đó.”

Ở dưới yêu cầu mãnh liệt của Diệp Thiếu Dương, nữ tử trẻ tuổi đem ba lô cùng đai lưng của Diệp Thiếu Dương đều tìm ra, Diệp Thiếu Dương vội vàng bắt đầu tìm kiếm, đồ đều còn cả.

“Thanh kiếm này cũng là của ngươi à?”

Diệp Thiếu Dương từ trong tay cô tiếp nhận Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, trong lòng là run rẩy, thanh kiếm này, còn có m Dương Kinh, Thiên Phong Lôi Hoa Kỳ… một số pháp khí, đều là mệnh căn của mình, may mắn không mất… Lập tức hướng nữ tử trẻ tuổi ném tới cái nhìn cảm kích, nói: “Đa tạ đại tỷ.”

“Đừng khách sáo, người là biểu đệ của ta mà.”

Diệp Thiếu Dương mặt đen sì.

“À, người thật sự nhận làm người rồi, ta không phải biểu đệ của ngươi, ta tên Diệp Thiếu…”

Nữ tử trẻ tuổi che miệng cười nói: “Đại huynh đệ, ta không đùa người nữa, ta biết người không phải biểu đệ ta, người là chạy nạn đến?”

“Ha?”

“Buổi tối ba ngày trước, ta ở cửa sân nhìn thấy người, người nằm ở ngoài cửa sân nhà ta, toàn thân đều là máu, ta sợ người chết, liền đem người đưa vào trong nhà, ta nói với người ta ngươi là biểu đệ của ta, nhà bị phá đến nương tựa vào ta, ở trong núi gặp dã thú bị cáo thường. Vết thương trên thân ngươi là bị dã thú cào à?”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một phen vết thương dưới sựờn bị Nhuế Lãnh Ngọc lấy ngón tay đâm ra, quả thật bị giống bị cái gì cào ra, hướng nữ tử trẻ tuổi gật gật đầu, “Thật sự là đa tạ đại tỷ rồi.”

Nữ tử trẻ tuổi nói: “Ta tên Thúy Vân, ta lớn hơn người, người gọi ta một tiếng Thúy Vân tỷ là được, ta nói ngươi là biểu đệ của ta, là vì tị hiềm, chủ nhà nhà ta bệnh ho lao đã chết vài năm, ta bây giờ một mình ở goá.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, còn muốn hỏi tiếp, Thúy Vân đem cháo bung lên, muốn cho Diệp Thiếu Dương ăn. Diệp Thiếu Dương một cánh tay có thể hành động, tự mình bưng uống, là gạo thô nấu cháo khoai lang, nhìn qua đen tuyền, Diệp Thiếu Dương thừa dịp nóng húp, trong dạ dày có chút nhiệt khí, cảm giác thoải mái hơn nhiều.

Thúy Vân nói: “Đại huynh đệ người thân thể thật mạnh, ta cho rằng người phải nằm mười ngày nửa tháng, không ngờ ngươi mới vài ngày đã tỉnh có thể ăn được đồ.”

Diệp Thiếu Dương ngồi ở trên giường, khôi phục lại chút, nghĩ tình huống Thúy Vân nói cứu mình, cảm giác có chút không thể tưởng tượng, trái lại không phải hoài nghi lời của cô, mà là sự tình thật sự là có chút ly kỳ: mình trước đó còn ở Không Giới, cho dù là ngất đi, các đồng bạn đó của mình cũng không có khả năng tùy tiện đem mình vứt ở cửa một nhà chờ chết nhỉ?

Trong đó nhất định đã xảy ra chuyện gì!

“Thúy Vân tỷ, người lúc ấy trừ ta, còn nhìn thấy người nào không? Hoặc là nói, còn có tình huống gì khác không?”

Thúy Vân nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu nói: “Không có, ta chỉ nhìn thấy một mình ngươi, ta sợ ngươi là bị thổ phỉ đuổi, đợi non nửa buổi, không có động tĩnh gì, lại xem vết thương trên người người, như là dã thú cào, lúc này mới tìm hàng xóm đem người đưa vào nhà.”

“Thổ… Thổ phỉ?” Diệp Thiếu Dương ngây ngốc nhìn cô.

Thúy Vân gật gật đầu, “Đúng vậy, có một số người là thổ phỉ theo dõi, hoặc là từ trong ổ thổ phỉ chạy ra, vậy thật sự là không dám cứu.”

Diệp Thiếu Dương cảm giác giống đang nghe thiên thư, ngây ra một lúc lâu, nói: “Lúc này thời đại nào rồi, còn có… Thổ phỉ?”

Thúy Vân nghe hắn nói như vậy, cũng ngây ngẩn cả người, nói: “Chính là thời buổi này, thổ phỉ mới nhiều chứ, nhưng chúng ta thôn trấn này tiếp giáp huyện thành, trái lại còn tốt, nghe nói trong núi thổ phỉ nhiều hơn hẳn.”

Diệp Thiếu Dương sững sờ nhìn chằm chằm cô, nhìn ước chừng mười mấy giây, đột nhiên nhớ tới cái gì, hít sâu một hơi, thanh âm phát run nói: “Hiện tại… Là một năm nào?

Thúy Vân nghe hắn hỏi như vậy, càng thêm kinh ngạc, hỏi ngược lại: “Ngươi không biết?”

“Xin người nói cho ta biết trước.”

“Năm Dân quốc thứ mười một, múng tám tháng tư.”

Dân quốc… Đầu óc Diệp Thiếu Dương kẹt một chút, sau đó mới nghĩ đến hàm nghĩa hai chữ dân quốc này, ngẩng đầu hỏi Thúy Vân: “Thúy Vân tỷ, ngươi không nói giỡn với ta?”

“Cái này có gì để nói giỡn?” Thúy Vân so với hắn còn kinh ngạc hơn. “Năm nay là năm dân quốc thứ mười một, đây là thứ ai cũng biết đến. Đại huynh đệ người thực mất trí nhớ rồi?”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, “Rất nhiều chuyện đều không nhớ ra được, năm dân quốc thứ mười một, là… Công nguyên một năm nào?”

“Công nguyên? Là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ tới, ở thời điểm dân quốc tám phần còn chưa có công nguyên cách nói này, cho dù có, dân chúng bình thường cũng chưa chắc đã biết, lập tức miễn cưỡng cười với Thúy Vân, nói: “Chị Thúy Vân, chị vì sao phải cứu tôi?”

“Vì sao?” Thúy Vân giật mình hỏi ngược lại, “Cậu ngã ở cửa nhà tôi, còn có một hơi, tôi chung quy không thể thấy chết mà không cứu chứ.”

“Chị một quả… Ừm, ở một mình, không sợ truyền ra lời đồn đại gì?”

Thúy Vân nói: “Sợ chứ, cho nên chị nói cậu là biểu đệ của chị, chạy nạn đến bây giờ thời buổi rối loạn, khắp nơi đều là lưu dân chạy nạn, cái này không có ai hoài nghi, dù sao chị cũng là từ nơi khác gả tới, không có ai biết chi tiết của chị.”

Bình luận