Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1999: Ngàn Năm Chờ Đợi Công Dã Tràng (2)


“Diệp Thiếu Dương bên kia quan hệ không cần phải nói, bọn người Lâm Tam Sinh này đều là âm ty chính thần, không lâu trước đây chúng ta mới uống rượu của m Dương ti, Mã Diện còn bị Tiểu Thanh mặt hàng đó trút say, ngươi không biết xấu hổ động thủ à?”

Mã Diện đỏ mặt lên, “Nói như lão Bát người chưa từng ăn bánh hoa quế của Chanh Tử công chúa, để Mã gia ta ra ăm?”

Bạch Vô Thường nói: “Đủ rồi đủ rồi! Đánh là phải đánh, chỉ là đừng làm bị thương bọn họ, bắt là được.”

Hắc Vô Thường nói: “Bắt Diệp Thiếu Dương tiểu tử này, rồi bắt chuyển thể quỷ đồng, chờ đem quỷ đồng giao lên, hắn cũng không làm sao được, tự nhiên sẽ không càn quấy nữa. Mọi người bằng hữu một hồi, coi như là giúp hắn một phen”.

Nói đoạn lời này khiến ngay cả các công tác quỷ sai kia phía sau bọn họ cũng cùng nhau gật đầu.

Vì thế Bạch Vô Thường ra lệnh một tiếng, cùng nhau lao tới. Người của Liên Minh Tróc Quỷ cùng nhau ngăn cản. Hai bên đều là người quen, cũng đều ôm mục đích không thương tổn đối phương,

một bên muốn kéo dài thời gian, cho Diệp Thiếu Dương thời gian đi tìm Nhuế Lãnh Ngọc, một phe cũng là chỉ muốn bắt người không muốn đả thương người, vì thế chiến đấu như diễn tập, tuyệt không kịch liệt.

Đạo Phong bỏ lại đám người Dương Cung Tử, bản thân lại về tới thung lũng, thấy cuộc chiến đấu kỳ quái này, lập tức biết nguyên nhân là gì, cũng không quản bọn họ, từ trên không bay qua, đi tìm Diệp Thiếu Dương.

Ở sâu trong thung lũng, Diệp Thiếu Dương cuối cùng tìm được Nhuế Lãnh Ngọc, Nhuế Lãnh Ngọc là dựa vào bản năng lẩn trốn, phát hiện phía trước không có đường, lập tức đi vòng. Diệp Thiếu Dương đi lên bắt cô, Nhuế Lãnh Ngọc lại vung kiếm đâm tới.

Hai thanh kiếm vừa giao phong, Diệp Thiếu Dương lập tức cảm thấy áp lực cường đại: Nhuế Lãnh Ngọc trước mắt, so với trước đó đã cường đại thêm không biết bao nhiêu lần!

Trách không được có thể cởi bỏ Định Hồn Phù, từ trên lưng Tiểu Cửu chạy thoát!

Diệp Thiếu Dương giật mình hiểu ra, gọi vài tiếng, Nhuế Lãnh Ngọc hoàn toàn không để ý tới, tựa như đem hắn coi là truy binh, ra sức tiến công. Diệp Thiếu Dương chỉ có thể ngăn cản, tìm kiếm cơ hội muốn đem cô bắt lấy.

“Tiểu Ngọc, em thật sự không nhận ra anh sao!” Diệp Thiếu Dương vừa ra chiêu, vừa kinh ngạc nhìn cô, kinh ngạc nói.

Bên ngoài thung lũng, tiếng sáo lại nổi lên, uyển chuyển thê lương.

Diệu Quang Tiên Tử lại thổi lên ống sáo của cô.

Âm phù không ngừng bay ra, như gió từ trên thân các cương thi trước mặt mơn trớn, một đường đi xuống, máu thịt đám cương thi đó đều tan đi, chỉ còn lại có một bộ xương khô còn đứng, sau đó lục tục ngã xuống.

Đối mặt nghịch cảnh, người mạnh nhất thật sự trong mười hai Kim Tiên này cũng bị kích phát ra chiến ý mãnh liệt. Nhưng thi binh thật sự quá nhiều, tầng tầng lớp lớp, tình huống càng lúc càng nguy cấp. Diệu Quang Tiên Tử dựa vào ống sáo thổi ra tiên âm, cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngắm cản, nhưng tu vi cô dù sao cũng có hạn. Ai biết viện binh khi nào đến, Diệu Quang Tiên Tử rất sợ

mình không chống đỡ được. Đúng lúc này, từ trong cây cối đối diện lao ra một đội nhân mã, Diệu Quang Tiên Tử chăm chú nhìn lại, lập tức nhận ra cô nương dẫn đầu váy dài bay bay kia, mắt sáng ngời, ngừng thổi sáo, nói: “Thập Nương!”

Đến chính là đương nhiệm ti chủ Tuần Du ti, Thập Nương. Từ sau khi Ngư Huyền Cơ phi thăng Tu La, cái kế thừa trở thành ti chủ.

Nhưng, cô còn có một thân phận, chính là đệ tử đích truyền của Lê Sơn Lão Mẫu.

Phía sau Thập Nương, mấy trăm quỷ binh đi theo, nhìn thấy Diệu Quang Tiên Tử, cũng là mắt sáng ngời, “Tiểu sư thúc, người thế nào rồi?”

“Vẫn ổn, mau đến hỗ trợ!”

Thập Nương lập tức dẫn một đám quỷ binh dưới trướng giết vào trong trận. Cô tự mình lao tới bên người Diêu Quang Tiên Tử, giúp cô ta chia sẻ áp lực.

Diệu Quang Tiên Tử thở hổn hển, hỏi: “Ngươi sao có thể đến, còn dẫn theo nhiều người như vậy, không sợ đại để trách tội?”

“Là ý chỉ của đại đế, bảo ta tới cứu viện các ngươi. Trước đó còn có đại quân, Ngưu Đầu Mã Diện bọn họ. Còn chưa tới?” Thập Nương nhìn trái nhìn phải, chưa thấy được một người nào của âm ty, không khỏi tò mò.

Diệu Quang Tiên Tử ngây ra một phen, giật mình hiểu, thì ra một đám người đến trước, không riêng gì vì bắt chuyển thể quỷ đồng, cũng là vì cứu viện Không Giới… Bọn họ chưa ra tay, trái lại không phải thật sự thấy chết

mà không cứu, mà là biết phía sau còn có viện quân, chỉ là cố ý trêu chọc mình, trút giận một phen cho Thổi phủ quân.

Diệu Quang Tiên Tử nói: “Bọn họ đi trong thung lũng bắt chuyển thể quý đồng rồi.”

“Ồ, sư phụ ta đâu?”

“Ở trong thung lũng, người ở đây ngăn trở, lúc trước Nữ Bạt đã đi vào, ta không yên tâm, vào xem chút!”

Diệu Quang Tiên Tử nói xong, tự mình giết ra khỏi vòng vây, lao vào thung lũng.

“Tại sao có thể như vậy!”

Tuyết Ma lâm vào vòng vây, thật sự có một loại xúc động khóc không ra nước mắt, ruột cũng hối hận xanh cả rồi, không biết lúc trước vì sao đáp ứng Diệp Thiếu Dương giúp hắn đối kháng liên minh Không Giới, trước bị thi binh dạo một lượt, bây giờ lại bị âm binh… Nếu không phải bởi vì Thiên Trì La Sát bị Diệp Thiếu Dương thu, mình lại chống đỡ lâu như vậy, đã tổn thất rất nhiều nhân mã, cứ như vậy một mình trở về mà nói, thật sự là quá mất mặt, bằng không hẳn sớm muốn bỏ đi rồi.

Tuyết Ma bây giờ chỉ ngóng trông Diệp Thiếu Dương có thể bảo hộ Nhuế Lãnh Ngọc rời khỏi, mình còn dễ trở về báo cáo kết quả công tác, vì thế nghiến răng tiếp tục đau khổ chống đỡ.

Một ít người bị thương bọn Lê Sơn Lão Mẫu đã lui đến trên núi, không có bất cứ sự nguy hiểm nào, chỉ có Tô Mạt,

sau khi điều tức một chu thiên, khôi phục bộ phận pháp lực, vẫn đang ở lại trong thung lũng, nấp đi xem cuộc chiến.

Nữ Bạt dẫn dắt một đám phi cương, vây công cường giả Không Giới, sau khi giết chết một ít, đem ánh mắt ngắm đến đám người Lê Son Lão Mẫu ở trên núi xem chiến, thét ra lệnh thủ hạ cùng nhau lên núi.

Bản thân bay đến giữa không trung, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc phía dưới còn đang triển đấu, sát khí chợt bùng lên, cảm thấy dù sao cũng là cái nhấc tay, vì thế lại tung người đi vòng, hướng Nhuế Lãnh Ngọc lướt tới.

Xuất phát từ một loại tâm lý ghen tị không muốn thừa nhận của cô ta, cô ta không muốn để cho Nhuế Lãnh Ngọc sống sót, mặc kệ cô ta là người, hay là chuyển thể quý đồng cái gì, đều giống nhau.

Diệp Thiếu Dương nhìn thấy Nữ Bạt từ phía sau tập kích, lập tức xông qua, tế ra m Dương Kính, vẽ bùa niệm chú, bắn ra một chùm ánh sáng màu vàng, ngăn trở Nữ Bạt.

“Diệp Thiếu Dương, ta nhớ rõ ngươi.” Nữ Bạt cười tà mị, mấy chùm ánh sáng màu máu vờn quanh trên người, hình thành một kết giới không thể phá vỡ, đẩy linh quang m Dương Kính bắn ra, cứ như vậy từ không trung đi tới từng bước một.

Loại thực lực này, Diệp Thiếu Dương rõ ràng, căn bản không phải mình bây giờ có thể đối kháng, nghiến răng một cái muốn niệm động kiếm quyết, đột nhiên trên vai trái phát tế, quay đầu nhìn lại, là một cây kiểm, đầm xuyên qua cánh tay mình.

“Tiểu Ngọc..”

Diệp Thiếu Dương nhìn Nhuế Lãnh Ngọc vẻ mặt hung hăng. Mình vì cứu cô ngăn trở Nữ Bạt, cô lại từ sau lưng đâm mình một kiếm, tuy biết cô bây giờ bị lạc bản tâm, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn cảm thấy một loại đau thương.

“Phanh!”

Một luồng khí đen đánh vào trên huyệt Thái Dương của cô, trực tiếp đánh bay ra ngoài.

“Tiểu Ngọc!” Cả người Diệp Thiếu Dương run lên, quay đầu nhìn lại, là Đạo Phong đuổi theo tới.

Đạo Phong không nói năng gì, tiến lên đi chiến Nữ Bạt.

Diệp Thiếu Dương lập tức hướng Nhuế Lãnh Ngọc chạy đi.

Nhuế Lãnh Ngọc từ trên mặt đất đứng lên, khom lưng hộc cả đống máu, sau đó trong miệng phát ra thanh âm tương tự gầm nhẹ, sát khí vờn quanh thân càng thêm mãnh liệt, thiêu đốt như lửa.

Bình luận