Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1992: Hỗn Chiến (1)


Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, nói: “Không nói dối người, đây là Sơn Hà Xã Tắc Đồ.”

“Sơn Hà Xã Tắc Đồ!” Tuyết Ma kinh hô, hắn cũng không phải sinh ở Quỷ Vực, từng luân hồi trong âm dương bằng không cũng không có khả năng biết nói ngôn ngữ nhân gian, chỉ là ở trong luân hồi tin tức đã lau đi, đoạn ký ức khắc cốt minh tâm nhất kia cũng không muốn nhắc tới nữa.

Giống với người khác, tên Sơn Hà Xã Tắc Đồ, khi hắn ở nhân gian đã từng nghe thấy, chỉ là trước nay coi là vật trong truyền thuyết, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới thế mà thật sự tồn tại, nhìn chằm chằm Sơn Hà Xã Tắc Đồ trong tay Diệp Thiếu Dương, trong lúc nhất thời có chút xuất thần.

Diệp Thiếu Dương nói: “Ngươi có biết, Sơn Hà Xã Tắc Đồ là dùng như thế nào hay không?”

Tuyết Ma chưa lên tiếng.

Diệp Thiếu Dương lập tức nhìn ra, hắn khẳng định không biết.

“Ta xuất đạo cũng có đoạn thời gian rồi, thực lực ta chỉ như vậy, người nhìn thấy, ở nhân gian coi như được, nhưng ta gặp được Tu La Quỷ Mẫu, Hóa Xà các thứ, người nào cũng không chênh lệch nhiều với người, nhưng ta đều thắng. Dựa vào chính là Sơn Hà Xã Tắc Đồ này. Một khi triển khai, thì không có tà vật không thu được. Vừa rồi người cũng thấy rồi, thu phục Thiên Trì La Sát, chuyện trong nháy mắt mà thôi.”

Tuyết Ma suy nghĩ một phen, nói: “Ngươi muốn nói cái gì?” “Ta chỉ cần ra tay, có thể lập tức thu người. Thượng cổ hung linh Hóa Xà, ít nhất người đánh không lại nhỉ, bây giờ còn ở bên trong đó.”

Tuyết Ma cười nói: “Vậy ngươi không động thủ, còn nói nhiều như vậy với ta?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Bởi vì thật ra hai ta không phải kẻ địch.”

Trong vẻ mặt Tuyết Ma toát ra một tia quái dị, nói: “O?”

“Ta không biết người vì sao muốn giết ta, nhưng.” Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ Nhuế Lãnh Ngọc, “Ngươi là phải bảo vệ cô ấy nhỉ.”

“Đương nhiên, chúng ta chính là vì thế mà đến, có cái gì cứ việc nói thẳng, đừng vòng vo.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy mục tiêu của chúng ta chính là nhất trí. Ta vừa rồi vì cô ấy, từ trong thung lũng giết ra, toàn bộ người của Không Giới muốn giết cô ấy, cái này ta không nói ngươi cũng rõ. Ta cần người giúp ta, người vừa lúc dân theo người tới đây, có thể giúp ta ngăn trở bọn họ.”

Tuyết Ma cười lạnh nói: “Dùng người của ta giúp ngươi?”

“Không phải giúp ta, là giúp Lãnh Ngọc. Bằng không chúng ta cứ đánh một trận, người có thể thử xem, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, đi vào là không ra được nữa.” Diệp Thiếu Dương hướng hắn quơ quơ Sơn Hà Xã Tắc Đồ trong tay, nói.

Tuyết Ma nhìn Sơn Hà Xã Tắc Đồ, trong lòng hắn thật ra là có hoài nghi, nhưng nhìn thấy Sơn Hà Xã Tắc Đồ, lập tức nghĩ tới Thiên Trì La Sát lúc trước, đây chính là ví dụ sống sờ sờ. Hơn nữa hắn cũng chú ý quan sát vẻ mặt Diệp Thiếu Dương, thậm chí một số chi tiết. Nhìn qua thật sự có chút định liệu trước…

Tuyết Ma do dự một phen, thở dài, hỏi: “Ngươi muốn dẫn cô ấy đi đâu?”

“Về nhân gian trước, tìm một chỗ trốn đi rồi nói tiếp.”

Tuyết Ma đạo: “Ngươi trốn không thoát đâu, âm ty sẽ tuyệt không để chuyển thể quý đồng tồn tại ở nhân gian.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tránh trước nói sau, ta cũng không có nơi khác tốt để đi.”

Tuyết Ma đột nhiên cười nói: “Không bằng theo ta đi Thái m sơn. Ngươi là tài năng có thể đào tạo, cùng quý đồng điện hạ lại có quan hệ vợ chồng, nếu quy phục Thái m sơn ta, tất được trọng dụng.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương trầm xuống, vẫn là lần đầu tiên có người nói với hắn loại chuyện này… Quy phục Thái m sơn. Cái này quả thực… điên cuồng nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Ta còn chưa sống đủ đâu, chuyện này về sau nói sau, tóm lại, người giúp ta chạy khỏi Không Giới trước, nếu không ta lập tức triệu hồi toàn bộ môn nhân của ta dùng chiến đấu với bọn họ, tới đây đối phó người, mọi người cá chết lưới rách mà thôi.”

Tuyết Ma quay đầu nhìn về phía thung lũng, chỉ là ở cửa khe, đã thấy được hai đám người chiến đấu thảm thiết.

Diệp Thiếu Dương cũng nhìn thoáng qua, Tiểu Cửu tuy chưa khôi phục mười thành tu vi, nhưng dù sao cũng là Cửu Vĩ Thiên Hồ, cùng Diệu Quang Tiên Tử trong lúc nhất thời bất phân thắng bại, còn đang giằng co.

Môn nhân khác, cũng đều đang ngăn cản liên minh Không Giới tiến công. Đám người đó cực kỳ muốn ra, nhưng cửa khe nhỏ hẹp, sau khi bị bọn họ gắt gao chiếm cứ, người phía sau cho dù nhiều nữa, trong thời gian ngắn cũng chỉ có thể bị kẹt ở bên trong.

Đây cũng là nguyên nhân Diệp Thiếu Dương có thể khí định thần nhàn nói nhiều như vậy, nếu thực sự ai xảy ra chuyện gì, hắn không có khả năng từ bỏ bất luận người nào mặc kệ.

Ý niệm xoay chuyển thật nhanh trong đầu Tuyết Ma, lạnh lùng nói: “Ta sẽ đi nhân gian tìm người, giết người, mang đi điện hạ!”

“Không có vấn đề.” Diệp Thiếu Dương nhún vai, “Những người cần vượt ở trước khi âm ty tìm được ta, bằng không thì đã muộn.”

Diệp Thiếu Dương biết hắn nhất định có thể tìm được mình.

Nhân gian tuy lớn, nhưng giữa người Thái m sơn, cùng Nhuế Lãnh Ngọc khẳng định có liên hệ thần bí nào đó, có thể cảm giác được cô tồn tại, mình chỉ cần ở cùng cô ấy, khẳng định sẽ bị tìm được.

Về phần âm ty, càng không cần phải nói, trên sổ sinh tử còn có tin tức của mình, mặc kệ trốn tới đâu, cũng là trốn không thoát.

“Ngươi đem Thiên Trì thả ra!”

“Cái này chỉ sợ không được, lấy một địch hai, ta rất nguy hiểm. Chờ sau khi ta thoát vây, ta nhất định thả cô ta. Ta và cô ta lại không có thù. Người nói xem?”

“Ta không sợ người chạy!”

Tuyết Ma hừ một tiếng, nhấc hồ lô rượu dốc một ngụm, rống lên một tiếng: “Bày trận về phía trước, đề phòng trong thung lũng có người xông ra!”

Toàn bộ quỷ binh thi binh lập tức chạy tới như bay, tổ hợp thành một cái hình quạt, hướng về phía thung lũng, như vậy chỉ cần là người trong thung lũng đi ra, tất nhiên sẽ va chạm với bọn họ trước.

Diệp Thiếu Dương lập tức lần lượt kích hoạt hồn ẩn lòng bàn tay.

Làm như vậy đương nhiên không phải bổn ý của hắn.

Động cơ lúc ban đầu của hắn, chính là lừa dối Tuyết Ma, không cản đường mình, làm mình có thể trở lại nhân gian, nếu không phía trước có chặn đường, sau có truy binh, mình mang theo Nhuế Lãnh Ngọc, chỉ còn đường

chết.

Ở sau khi Tuyết Ma bảo thủ hạ bày trận, Diệp Thiếu Dương linh cơ khẽ động, đột nhiên nghĩ tới lợi dụng Thái m sơn để tiêu hao thực lực liên minh Không Giới, vừa lúc có thể cho đám môn nhân của mình đều rút ra, rời xa nguy hiểm.

“Tiểu Ngọc…” Diệp Thiếu Dương đi đến bên người Nhuế Lãnh Ngọc, hướng cô vươn tay.

Nhuế Lãnh Ngọc lập tức đề phòng muốn lui về phía sau thật xa, chăm chú nhìn hắn, rất cố gắng nhìn, tựa như đang sưu tầm ký ức.

Diệp Thiếu Dương chú ý tới, từ trên người cô tản mát ra sát khí, so với trước đó càng đậm thêm.

Đám người Qua Qua thu được tín hiệu của hắn, cũng không biết tình huống thế nào, còn tưởng hắn xảy ra chuyện gì, từng người từ trong thung lũng nối đuôi nhau mà ra. Đám người Tứ Bảo, lão Quách ở dưới sự kêu gọi của bọn họ, cũng cùng nhau chạy vội ra.

Liên minh Không Giới muốn đối phó Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc, đối với bọn họ cũng không liều chết truy kích, chỉ là đi theo cùng nhau đuổi tới.

Tiểu Cửu ở cửa khe, có thể nhìn thấy chuyện đã xảy ra bên này, Diệp Thiếu Dương lúc trước đánh nhau, cô đều thấy ở trong mắt, rất muốn tới hỗ trợ, lại sợ đám người Diệu Quang Tiên Tử thả ra, đến lúc đó hai mặt thụ địch, lại lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, bởi vậy nhẫn nại mãi đến bây giờ, phát hiện Diệp Thiếu Dương triệu hồi, cô chờ sau khi bọn Qua Qua đi ra, lúc này mới là một người chạy ra cuối cùng, lao tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương, nhìn Tuyết Ma cùng một đám quỷ binh thi binh trước mắt, nói: “Chuyện gì thế!”

Bình luận