Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1972: Viện Quân (1)


Trong lòng Đạo Phong phun ra một hơi dài.

Cờ xí đột nhiên mở ra, tựa như một ngọn lửa thiêu đốt, toát ra một làn khói đen đậm đặc.

Gió thổi qua, khói đen tan đi, mấy bóng người đứng tại chỗ đó, cầm đầu là một âm thần mặc mãng phục, đầu đội mũ sa, râu đen xồm xoàm, mắt báo trộn tròn, mặt như than đen. Chính là thiên sự Chung Quỳ tiếng tăm lừng lẫy âm ty.

Ở bên cạnh hắn là Tiêu Dật Vân. Phía sau hai người, hai kim giáp quỷ võ sĩ, bốn ngân giáp quỷ võ sĩ đứng.

Tiểu Bạch vừa thấy hắn, lập tức ngạc nhiên lẫn vui mừng hô lên: “Em rể! Mau đi cứu Chanh Tử cùng lão đại, bọn họ sắp không xong rồi!”

Tiêu Dật Vân dựa theo phương hướng hắn chỉ, hướng phía dưới vách núi nhìn qua, lúc này lưới linh lực đã càng lúc càng dày đặc, tầng tầng lớp lớp, trên cơ bản không nhìn thấy bóng người Diệp Thiếu Dương cùng Chanh Tử.

“Có lẽ đã chết.” Diệu Quang Tiên Tử cười tà mị nói.

“Cái đó không có khả năng.” Chung Quỳ vuốt chòm râu, lắc lắc đầu, nhìn quét một lần mấy Xiển giáo Kim Tiên cùng phật môn đại năng trước mặt, chắp tay, nói: “Các vị, giơ cao đánh khẽ, thả

Diệp Thiếu Dương cùng một vị cô nương khác ra.” Lê Son Lão Mẫu đè nén lửa giận, cũng hướng Chung Quỳ chắp tay, trầm giọng nói: “Chung thiên sư lần này đến, là muốn đại biểu âm ty tiếp nhận Thanh Minh Giới ta sao?”

Chung Quỳ cười nói: “Nào có việc này, ta chỉ là nhận Thôi phủ quân nhờ, tới tìm các ngươi đòi một người.”

Lê Sơn Lão Mẫu cười lạnh, ánh mắt tìm được Tiểu lang quân, nói: “Quả nhiên là Thôi phủ quân, hắn hôm trước cầm Thiên tử trì tiết tới cứu Diệp Thiếu Dương, ta đã dứt khoát từ chối, hôm nay cho dù là Chung thiên sư đến, vẫn như cũ không thể… Không phải là bản tôn không nể mặt, thật sự chuyện này âm ty không nên nhúng tay.”

Sau đó quay đầu nhìn đám người Diệu Quang Tiên Tử và Phổ Pháp Thiên Tôn, nói: “Việc này không do ta quyết đoán. Chúng ta ở đây phục kích Đạo Phong, lấy Diệp Thiếu Dương làm con tin, tuy không vẻ vang gì, nhưng cũng là bất đắc dĩ, nhưng nếu thả Diệp Thiếu Dương chạy, tất nhiên sắp thành lại bại, sao có thể cam tâm như the?”

Nhất Trần pháp sư niệm tiếng phật hiệu, gật đầu nói: “Không sai, Thiên Nguyệt thiền sư hy sinh thảm thiết, nếu lúc này từ bỏ, sao có thể đối mặt được với hắn?”

Mấy vị đại lão Thanh Minh Giới cùng nhau gật gật đầu. Lúc trước Diêu Quang Tiên Tử còn tỏ vẻ Thiên Nguyệt thiền sư là bại hoại của Thanh Minh Giới, bây giờ lập tức trở thành đồng bạn anh dũng hy sinh.

Đám người Tiêu Dật Vẫn một mực nhìn hai bóng người trong lưới linh lực phía dưới vách núi, trong tình thế cấp bách hô: “Thả người!”

Mấy quỷ võ sĩ Thiên Tử điện phía sau hắn cũng vội vàng ồn ào hẳn lên, tay đè binh khí, chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào.

Diệu Quang Tiên Tử nhìn bọn họ một cái, khẽ cười nói: “Kim giáp quỷ võ sĩ cũng đến đây. Nếu như không theo, các ngươi muốn động thủ sao?”

Chung Quỳ bất đắc dĩ cười nói: “Biết các ngươi đều rất trâu, mặt mũi ai cũng sẽ không nể, nhưng hôm nay, mặt mũi này, các ngươi phải nể.”

Lê Sơn Lão Mẫu nói: “Không được thương lượng, Diệp Thiếu Dương tuyệt đối không thể thả.”

Chung Quỳ xua tay nói: “Thánh mẫu lầm rồi, chúng ta lần này không phải đến cầu tình vì Diệp Thiếu Dương, mà là Chanh Tử cô nương, phó áp ti Thiên Tử điện.”

Mọi người giật mình, nghi hoặc nhìn Chung Quỳ. Lê Sơn Lão Mẫu nói: “Một vị âm thần bình thường, cũng đáng phủ quân hỏi đến như thế?”

“Vậy ngươi lầm rồi, nàng là âm thần bình thường không sai, nhưng cũng là thê tử chưa qua cửa của vị Tiêu huynh đệ này.” Chung Quỳ khoác vai Tiêu Dật Vân, vỗ vỗ, “Vị này chính là Tiêu huynh đệ, áp ti Thiên Tử điện, là người thân mật số một bên cạnh phủ quân, giống như nghĩa tử, Chanh Tử cô nương càng được phủ quân sủng ái, nói coi là con dâu tuyệt không đủ. Nếu không phải như thế, lão Thôi sao lại nhờ ta tới đây cầu tình?”

Con dâu Thôi phủ quân… Đám người Lê Sơn Lão Mẫu nhìn nhau, trong lòng bắt đầu đánh trống. Lấy địa vị Chung Quỳ, hắn khẳng định sẽ không nói dối ở trên loại chuyện này. Hơn nữa trên dưới toàn bộ âm ty, có thể mời được hắn đảm đương thuyết khách, căn bản không có mấy người, tự nhiên là ý tứ của chính Thôi phủ quân, chỉ từ một điểm này, cũng có thể tưởng tượng địa vị vị Chanh Tử cô nương này ở trong lòng Thôi phủ quân.

Chung Quỳ nhìn thoáng qua phía dưới vách núi, trong ánh mắt cũng hiện lên một tia lo lắng.

Lê Sơn Lão Mẫu nói: “Phủ quân nói như thế nào?

“Bảo ta nhất định đem Chanh Tử cô nương mang về.” Chung Quỳ nói, “Còn sống.”

“Nếu như chúng ta không chịu thì sao?

Chung Quỳ cười to: “Nếu các vị không chịu, ta chỉ có thể tự mình động thủ cứu, nếu có thể cứu được, tự nhiên không có gì nếu cứu không được.”

Diệu Quang Tiên Tử nói: “Thế nào?”

“Lão Thôi chỉ bảo ta cứu người trở về, không có cứu không được thì thế nào. Hắn chưa từng nghĩ tới loại khả năng này.”

Mọi người nghẹn lời, Chung Quỳ hoặc là nói ý tứ Thôi phủ quân rất rõ ràng, không nghĩ tới khả năng thất bại, vậy nếu thất bại. Cũng chỉ có thừa nhận lửa giận của vị âm thiên tử này.

Thôi phủ quân là một người cực kỳ nho nhã, từ khi lên làm âm dương phán quan tới nay, làm hết chức trách, là một người cực kỳ khắc chế hơn nữa có thể bình tĩnh được, còn chưa từng bởi vì chuyện của mình nổi giận với ai, nhưng… Cái này không có nghĩa là hắn có thể mặc cho người ta ức hiếp, hoàn toàn ngược lại, lấy thân phận địa vị của Thổi phủ quân, không ai có thể tưởng tượng, hắn sau khi phát hỏa sẽ làm ra chuyện gì, lấy thân phận cùng quyền lợi của hắn, càng cho người ta cảm thấy một loại khủng bố không thể đoán trước.

Thanh Minh Giới và âm ty từng ký kết khế ước, tất cả của Không Giới, âm ty trên danh nghĩa là không xen vào, bởi vậy lần trước Tiêu Dật Vận cầm Thiên tử trì tiết đến cầu tình cho Diệp Thiếu Dương, bị Lê Sơn Lão Mẫu quả quyết từ chối, nhưng sự kiện đó nhiều nhất cũng chỉ khiến Thôi phủ quân mất hứng, nhưng trước mắt, nếu thật sự giết con dâu hắn… Mấy Xiển giáo Kim Tiên không thể tưởng tượng cái này ý nghĩa hậu quả thế nào, nhất thời mỗi người đều quay đầu nhìn Diệu Quang Tiên Tử.

Nơi này là địa bàn của cô, tất cả quyết đoán trách nhiệm tự nhiên đều giao cho cô, tương lai chẳng may xảy ra chuyện gì, tiếng xấu hơn phân nửa tự nhiên cũng là cô đến gánh, mọi người nhiều nhất chỉ là đồng phạm.

Diệu Quang Tiên Tử thầm mắng mấy lão hồ li tự mình tiến lên, một tay ấn ở trên song ngư đồ lơ lửng ở không trung kia, ngón tay như măng ngọc không rễ phóng ra linh khí màu bạc, tiến vào trong song ngư đồ, lập tức chậm lại tốc độ xoay tròn của song ngư đồ.

Mọi người quay đầu nhìn lại, phát hiện linh quang từ đại trận phía trên thung lũng hạ xuống trong giây lát bớt đi rất nhiều, nghĩ đến áp lực của Diệp Thiếu Dương cùng Chanh Tử nhất định nhỏ đi rất nhiều, trong lòng cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Diệu Quang Tiên Tử nhìn mấy Xiển giáo Kim Tiên cùng phật tông đại năng bên cạnh, lạnh như băng địa nói: “Ta chỉ có thể áp chế trận pháp một chút, để bọn họ tạm thời an toàn, một khi giải trừ trận pháp, Diệp Thiếu Dương tất nhiên sẽ cùng nhau đào tẩu, thất bại trong gang tấc, mọi thứ chúng ta hôm nay làm đều mất đi ý nghĩa.”

Mọi người cúi đầu trầm ngâm, bọn họ đương nhiên biết một điểm này, nếu có thể thả Chanh Tử đi mà lưu lại Diệp Thiếu Dương mà nói, bọn họ căn bản là sẽ không khó xử, làm như vậy là được.

Diệu Quang Tiên Tử nói tiếp: “Nếu các vị đều không muốn ra mặt, muốn cho một mình ta thừa nhận lửa giận của Thôi phủ quân… Ta sẽ không chút do dự đem bọn họ thả ra.”

Mọi người nghe xong lời Diệu Quang Tiên Tử nói, trong lòng cũng cảm khái không thôi.

Bình luận