Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1941: Bút Ký Bạch Cô Cô (2)


Diệp Thiếu Dương lần đầu tiên nghe được tên Yến Xích Hà, cũng có cảm giác tương tự.

Nhưng, nghĩ đến mình từng bị nhốt ở trong tủ sở Bạch Tố Trinh từng ở lại, còn trộm cầm bút ký của cô, trong lòng Diệp Thiếu Dương vẫn có cảm giác một loại nói không nên lời, có chút đắc ý, cảm thấy mình rất trâu bò.

Cũng không biết Bạch Tố Trinh chân thật này về sau đi đâu, nếu tương lai có cơ hội gặp được, mình có thể thật sự có chút loại kích động gặp được thần tượng.

Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Diệp Thiếu Dương nói với Tiểu Thanh và Tiểu Bạch: “Các ngươi đã từ trong bút ký của Bạch Tố Trinh học được không ít thứ, vậy coi như là sư phụ cách đời của các ngươi, hơn nữa cùng là xà yêu, đây cũng là cơ duyên của các ngươi, các ngươi sau khi trở về lập cái bài vị cho cô ấy, coi như sự trưởng để cung phụng.”

Hai người đáp ứng.

Các bạn nhỏ Âm Dương ti đều đã đi, Chanh Tử ghé vào bên tai Nhuế Lãnh Ngọc khe khẽ nói nhỏ một phen, Nhuế Lãnh Ngọc sắc mặt ửng đỏ đi đánh cô, Chanh Tử hớn hở chạy đi.

Diệp Thiếu Dương nói: “Nói cái gì thế?

“Không nói cho anh!” Chanh Tử thè lưỡi, nhảy vào khe hở hư không Sau khi khe hở hư không khép vào, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn đống hỗn độn đầy bàn, bản thân cũng có chút say. Đoàn người đã giải tán, người đi thì đi, đi phòng ngủ thì đi phòng ngủ, Diệp Thiếu Dương đi lên kéo Nhuế Lãnh Ngọc, đưa tay đi kéo cô, mượn hơi men đùa: “Chúng ta đi động phòng đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc có chút xấu hổ, lạnh lùng nói: “Anh bây giờ là càng lúc càng lớn mật phải không, trước mặt người khác dám đùa giỡn em.”

Người khác? Nơi này còn có người khác?

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, ở chỗ góc phía sau mình quả nhiên thấy được một bóng người: Lâm Tam Sinh, đang thưởng thức tranh chữ trên bình phong, ho khan hai tiếng nói: “Các người tiếp tục động phòng… Phối phi phi, kế tục thuyết, phi lễ vật thính, ta… Đang xem cái này ( Thiên Vương Tống Tử đồ, cái gì cũng chưa nghe thấy.”

Diệp Thiếu Dương rất xấu hổ, mắng: “Quân sư người xuất quỷ nhập thần, muốn dọa chết người ta sao!”

Lâm Tam Sinh cực kỳ cạn lời. “Ta vẫn luôn ở đây không đi được không, lại nói ta là quỷ, ta chính là xuất quỷ nhập thần, cũng là bình thường nhỉ. Các người tiếp tục là được, coi như ta không tồn tại, nhưng ta vẫn đề nghị các ngươi về phòng trước…”

“Đi đi đi, đừng trêu ghẹo, ta nói ngươi sao lại không đi chứ, ta cho rằng người theo bọn họ cùng nhau đi rồi.”

Lâm Tam Sinh nói: “Ta không thể đi, ta cần ở đây chờ Từ Phúc”

Diệp Thiếu Dương cả kinh nói: “Từ Phúc? Từ Phúc tới tìm ngươi?”

Lâm Tam Sinh buồn bực nói: “Nào có khả năng, hắn trước đó không phải đã cứu ngươi sao, hắn nói không chừng vẫn luôn ẩn núp ở bên cạnh người, có thể sẽ còn tìm đến người, nhỡ đâu ta đi rồi, lúc hắn tới tìm người ta không có mặt thì làm sao bây giờ.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ qua cũng thấy đúng, dứt khoát để hắn ở lại đây, cùng Nhuế Lãnh Ngọc lên tầng. Ở trong thang máy, Diệp Thiếu Dương nhớ tới Qua Qua hình như cũng không đi âm ty, mà là theo Tuyết Kỳ cùng đi nhà Tạ Vũ Tình, coi như là đi thăm người thân, thể nghiệm một phen cuộc sống nhà người khác.

Trở lại phòng, Nhuế Lãnh Ngọc cầm áo ngủ đi tắm rửa. Diệp Thiếu Dương nghe tiếng vòi hoa sen trong phòng tắm, nhìn vách kính mờ lộ ra một tia bóng người yểu điệu, nhất thời có chút tâm viên ý mã, tuy ước định sẵn trước khi kết hôn sẽ không thể nào, nhưng mà ** phương diện này… Có đôi khi cũng không phải có thể khắc chế, hơn nữa đêm nay hai người đều uống rượu lâu chút.

Kết quả Nhuế Lãnh Ngọc sau khi từ trong phòng tắm đi ra, cho hắn một gậy vào đầu: “Anh sao còn không trở về phòng đi?”

“ẶC… Anh về phòng nào?”

“Trước đó anh không phải ngủ cùng với Tứ Bảo sao?” Nhuế Lãnh Ngọc soi gương sấy tóc, hướng hắn cười một cái, “Anh không phải muốn ngủ ở chỗ này của em chứ?”

“Cùng lắm thì anh không chạm vào em” Diệp Thiếu Dương thốt ra.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Nói em thiếu chút nữa đã tin rồi.”

Nàng sấy tóc xong, tới trên ban công. Gian phòng đỉnh cấp của khách sạn đỉnh cấp này, có một ban công bán phong bế thật lớn, từ nơi này có thể quan sát được cảnh đêm của nửa Thạch Thành.

Hơn chín giờ tối, thành thị đèn đuốc sáng trưng.

“Thiếu Dương, chuyện quy hút máu… Coi như đã qua, nếu không phải trước đó Lâm Tam Sinh nhắc nhở, em cũng đã quên chuyện Từ Phúc.” Nhuế Lãnh Ngọc ghé vào trên lan can, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, “Từ Phúc nói không chừng vẫn luôn theo dõi anh.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời có một loại cảm giác bị ánh mắt giám thị, nói: “Hẳn là sẽ không theo dõi chặt chứ.”

“Ý tứ của em là, hắn chú ý động hướng của anh, ít nhất biết anh ở chỗ nào.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, thở dài: “Cảm giác này là rất phiền, tựa như bị người ta giám thị”

Trong đầu không tự chủ được lại nghĩ tới vấn đề này: Từ Phúc cùng mình, rốt cuộc có quan hệ gì, vì sao phải giúp mình thoát vây?

Vấn đề này lúc trước mỗi đêm ngủ liền toát ra, không biết lặp lại tự hỏi bao nhiêu lần, đều nghĩ không ra nguyên cớ, sớm để bỏ cuộc rồi.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Còn không chỉ một mình Từ Phúc đầu, còn có gã thay đổi khuôn mặt nạ bộ dạng giống anh, muốn hại anh.”

“Cái gì gã thay đổi khuôn mặt?” Diệp Thiếu Dương khó hiểu.

“Kẻ nọ lúc trước tập kích anh, dùng thuật dịch dung dịch dung thay đổi khuôn mặt ý.”

“Ồồ, em muốn nói như vậy, thật ra theo dõi anh còn có một người.”

Nhuế Lãnh Ngọc sửng sốt một phen nói: “Anh là nói… Thông Huyền”

“Trừ lão thủy tinh đó còn có ai! Nghĩ đến lão, Diệp Thiếu Dương lập tức giận dữ không thôi, âm hồn không tan, chết không đổi nết… Dùng bất cứ từ ngữ nghĩa xấu nào để hình dung tên biến thái này, Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy không đủ.

Nhuế Lãnh Ngọc bật cười, nói: “Thật ra nếu bất luận lập trường mà nói, em là rất bội phục lão, thực lực lão không phải đứng đầu ít nhất trước kia không phải, ngay cả anh cũng đánh không lại, nhưng một đường đi tới, toàn bộ tà vật lợi hại gặp được đều bị giết chết, nhưng lão vẫn còn sống, hơn nữa cuối cùng vẫn là để lão bắt được Mộc Tử, tìm được một vật thay thế anh.”

“Anh sớm muộn gì phải giáo huấn lão! Khiến lão đem thân thể Mộc Tử trả về!” Diệp Thiếu Dương oán hận nói, nhưng hắn cũng thừa nhận điều Nhuế Lãnh Ngọc nói, tu vi sâu cạn, thật ra cũng không thể đại biểu tất cả thực lực, mấy ngàn năm qua, pháp sư nhân gian chịu giới hạn bởi thân thể cùng tuổi thọ, ở trên pháp lực không có khả năng cùng tà vật động cái liền tu luyện mấy trăm hơn một ngàn năm chống lại, nhưng mỗi lần đều có thể đánh thắng, dựa vào chính là trí tuệ, loại trí tuệ này thể hiện ở các loại phương diện pháp thuật cũng pháp khí.

Thông Huyền đạo nhân là ác niệm của Trương Quả, có được ký ức của Trương Quả, hôm nay tuy trên bản chất là tà linh, nhưng đối với giới pháp thuật, đặc biệt là pháp thuật nhân gian cực kỳ hiểu biết, đầu óc cũng tuyệt đối tốt, mấu chốt nhất là mặt hàng này thất bại cũng không nổi giận, luôn có thể nghĩ được mưu kế càng thêm ấm độc để bẫy mình… Diệp Thiếu Dương cảm thấy, nói từ trên ý nghĩa nào đó, lão trên thực tế mới là đối thủ cường đại nhất của mình.

May mắn mục đích của Thông Huyền đạo nhân là cướp lấy nhục thân của mình, mà không phải giết hại mình, nếu không mình có thể thật sự đã sớm bị lão chơi chết rồi.

Bình luận