Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1908: Bạo Đi Vũ Tình (1)


Diệp Thiếu Dương vẻ mặt đau khổ nói: “Anh cũng muốn mà, mấu chốt là cái nào kết thúc trước, quyền chủ động lại không ở chúng ta bên này.”

“Chưa chắc, luôn có biện pháp.”

Diệp Thiếu Dương thấy trên nét mặt của cô mang theo một sự tự tin, tò mò hỏi: “Có biện pháp nào?”

“Ngày mai nói sau, anh đi ngủ đi.” Nhuế Lãnh Ngọc ẩn tình đưa tình nhìn hắn.

Diệp Thiếu Dương vốn không muốn đi, nhưng nghĩ đến cần viết thư cho phụ thân, nhất thời có chút sốt ruột khó dằn nôi, vì thế ôm cô hôn một cái, “Bà xã, ngày mai gặp.”

“Anh đi đi!” Nhuế Lãnh Ngọc nhặt lên một cái gối ôm ném tới.

Trở lại phòng của mình, Diệp Thiếu Dương tìm đến một tờ giấy hoàng phiếu, dùng bút lông chấm chu sa, vừa muốn viết, lại không biết hạ bút như thế nào, không phải không biết nói gì, mà là điều muốn nói thật sự quá nhiều, ngược lại không biết mở đầu như thế nào.

Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên có liên hệ trực tiếp nhất với phụ thân, tâm tình Diệp Thiếu

Dương kích động khó có thể khắc chế, đứng lên ấp ủ hồi lâu, mới viết xuống chữ thứ nhất, sau đó

| liền bắt đầu lưu loát viết… Sáng sớm hôm sau, thời điểm ăn bữa sáng, Nhuế Lãnh Ngọc đưa ra cách nghĩ của mình đối với Diệu Mộng Khiết: cùng với chờ suông như vậy, bảo hộ Diêu Mộng Khiết, không bằng nắm chặt thời gian đem Lyon vương tử tìm ra, đem hắn giải quyết trước, như vậy sẽ không có nỗi lo về sau nữa.

Nhuế Lãnh Ngọc phân tích cũng rất thực dụng: Lyon vương tử tuy là quỷ hút máu, nhưng dù sao cũng có thân phận nhân loại, có lẽ có thể thông qua cảnh sát giúp, tìm được chỗ ở của hắn. Cái này tự nhiên cần Tạ Vũ Tình hỗ tro.

Diệu Mộng Khiết nghe cô phân tích cẩn thận như vậy, tự nhiên cũng đồng ý.

Diệp Thiếu Dương ngay trong ngày liền đi tìm Tạ Vũ Tình, đưa ra tin tức thân phận Lyon vương tử Diêu Mộng Khiết cung cấp, điều tra động hướng của hắn, đồng thời tìm lão Quách bảo hắn chuẩn bị không ít tỏi…

Sau đó, Nhuế Lãnh Ngọc chờ Diệp Thiếu Dương về nhà một lần, từ trong ra ngoài kiểm tra một lần, cảm giác đồ đạc còn đều rất đầy đủ, chỉ là thiếu không khí, có không ít thứ cần mua.

“Thiếu không khí cái gì?” Diệp Thiếu Dương có chút không hiểu.

“Đương nhiên là không khí nhà mới.” Nhuế Lãnh Ngọc hai tay chống nạnh nhìn hắn, “Người khác kết hôn đều phải chuẩn bị rất nhiều thứ, anh chung quy không thể để em cứ như vậy gả tới chứ.”

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương run rẩy, miệng dần dần tách ra thành một nụ cười sáng lạn, kích động hỏi: “Hai ta thời điểm nào lo liệu công việc?”

“Sư phụ em nói, phương diện này là nhà trai định đoạt, anh chọn ngày, sau đó nói với ông một tiếng, xác định không có vấn đề là được. Anh muốn tìm người tính ngày hay không.”

Còn chưa dứt lời, tự mình bật cười Phốc một tiếng, “Em quên anh chính là đạo sĩ, nào còn cần tìm người tính.”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, “Mỗi ngày đều là ngày lành. Anh thấy ngay ngày mai đi!”

“Anh nghĩ hay quá đó! Trước dựa theo lưu trình đi, đúng rồi chúng ta còn chưa chụp ảnh áo cưới, còn có thiệp mời cũng cần chuẩn bị, nhẫn đính hôn…”

Nói hồi lâu chưa nghe thấy Diệp Thiếu Dương có phản ứng, quay đầu nhìn lại, Diệp Thiếu Dương ngơ ngác nhìn mình.

“Anh làm sao vậy?”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “À, em bình thường rất cao ngạo lạnh lùng, sao bây giờ tích cực chuẩn bị kết hôn các thứ như vậy.”

Nhuế Lãnh Ngọc trừng mắt nhìn hắn một cái, “Còn không phải bởi vì anh! Dù sao sư phụ em cũng đáp ứng rồi, đã muốn kết hôn, khẳng định phải làm cho đẹp một chút.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ chút cảm thấy cũng đúng, cả đời chỉ một lần này, tự nhiên phải nghiêm túc đối đãi.

Nhuế Lãnh Ngọc liệt kê một danh sách, có một số thứ cần Diệp Thiếu Dương đi mua, có một số thứ không tin được ánh mắt hẳn, quyết định tự mình đi mua. Diệp Thiếu Dương lúc này mới hiểu, cô lần này rời khỏi Nhất Cốc đại sư, cố ý chạy tới Thạch Thành, thì ra là vì bản thân kết hôn, trong lòng nhất thời cảm giác hạnh phúc bùng nổ, làm chó độc thân hai mươi năm, cuối cùng sắp lập gia đình rồi.

Bởi vì biết được Thạch Tượng Quỷ tồn tại, Diệp Thiếu Dương tự nhiên cũng sẽ không cần làm cận vệ cái gì cho Diệu Mộng Khiết nữa, lại nói quỷ hút máu giống với cương thi, ban ngày ở dưới nhất tinh chiếu, tu vi sẽ chịu ảnh hưởng, bởi vậy khả năng triển khai hành động đối với Diêu Mộng Khiết là không lớn.

Vì thế mấy ngày kế tiếp, Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc cùng nhau mua sắm các loại đồ đạc kết hôn dùng, tới mười một, rất nhiều chủ quán đều có hoạt động chiết khấu, Diệp Thiếu Dương hí hửng theo Nhuế Lãnh Ngọc đi chụp ảnh cưới, mấy ngày nay cho Diệp Thiếu Dương cảm giác cực kỳ hạnh phúc, hoàn toàn giống như một người bình thường.

Vốn dựa theo kế hoạch của hai người, là muốn định sẵn hôn kỳ trước, nhưng sau đó suy nghĩ một phen, không xác định chuyện Diêu Mộng Khiết, cùng Đạo Phong sự kiện đó khi nào có thể dẹp yên, quyết định vẫn là tạm thời không cần công bố, đợi hai việc đều chấm dứt, sẽ đem hôn kỳ xác định, đến lúc đó lại thông báo người thân bạn bè, đưa thiếp mời cho bọn họ.

Chiều hôm ấy, hai người cùng đi chọn mua áo cưới, kết quả Diệp Thiếu Dương ánh mắt quá kém, bị Nhuế Lãnh Ngọc đuổi đi, gọi điện thoại cho Tạ Vũ Tình, bảo cô đến giúp mình tham khảo.

Diệp Thiếu Dương nghe cô nói Tạ Vũ Tình, vẻ mặt nhất thời có chút mất tự nhiên, bị Nhuế Lãnh Ngọc bắt giữ được nói: “Sao thế, anh sợ chị ấy cố ý chọn một bộ xấu nhất cho em?”

Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi, yên lặng nói: “Vũ Tình sẽ không vậy đâu.”

Nhuế Lãnh Ngọc thở dài nói: “Em không muốn thương tổn bất luận ai, nhưng… Chung quy sẽ có một ngày như vậy.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, những ngày qua bận rộn chuẩn bị kết hôn, tuy rất hạnh phúc, nhưng trong lòng Diệp Thiếu Dương vẫn luôn có một cái vướng mắc, chính là Tạ Vũ Tình cùng Chu Tĩnh Như…

Diệp Thiếu Dương chưa chờ Tạ Vũ Tình chạy tới đã đi trước, đi tìm lão Quách, bảo hắn hỗ trợ xem một ít vật liệu dùng làm đồ gia dụng.

Lão Quách sớm đã biết chuyện hắn sắp kết hôn, nghe hắn nói về chuyện đồ gia dụng, cực kỳ khó chịu chỉ vào vật liệu đầy nhà nói: “Cần gì đi ra ngoài mua, chỗ ta vật liệu gì cũng có, đệ muốn cái gì ta làm cho đệ là được.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, nhất thời giận không thể át, mắng: “Đệ nhổ vào mặt huynh nha, huynh đây đều là đóng quan tài, huynh không biết xấu hổ lấy để đóng đồ gia dụng cho đệ sao!”

Lão Quách mờ mịt nhìn hắn, “Ta chưa nói lấy vật liệu đóng quan tài đóng đồ gia dụng cho đệ mà, ta là nói mua cái khác cho đệ…”

“Phi phi phi, đừng nói nữa, xui xẻo quá!”

Lão Quách nghĩ nghĩ, cảm thấy hình như cũng đúng, gãi đầu nói: “Vậy đệ từ bên ngoài mua đi, ta đến giúp đệ đóng, tay nghề mấy chục năm của ta, tuyệt đối khiến đệ không nói được gì!”

“Thôi đi, huynh đừng đóng đồ gia dụng của đệ như quan tài!”

“Tuyệt đối sẽ không đóng đồ gia dụng cũng tốt, đóng quan tài cũng thế, thật ra căn bản đều là công nghệ giống nhau mà, chỉ cần có bản vẽ, ta cái gì cũng đóng ra được!”

Tuy lão Quách cực kỳ nhiệt tình, hơn nữa có thể miễn phí, nhưng Diệp Thiếu Dương đánh chết cũng không đồng ý, tìm kẻ đóng quan tài đi đóng đồ gia dụng kết hôn, nghĩ tới thôi đã hoảng hốt.

Diệp Thiếu Dương kéo lão Quách đi nơi bán vật liệu xây dựng, chọn xong vật liệu, trời cũng sắp tới, Diệp Thiếu Dương vốn muốn mời lão Quách ăn đồ nướng uống chút bia, sau đó lại về tứ hợp viện, đang lúc tìm chỗ, Tạ Vũ Tình gọi điện thoại tới, hẹn hắn ăn cơm.

“Chị với Tiểu Ngọc cùng nhau mà, xem xong áo cưới rồi?”

Bình luận