Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1865: Thần Bí Phòng Khách (2)


Diệp Thiếu Dương nói: “Vậy cô ở đây đi, tôi đi đặt phòng nữa.”

Diêu Mộng Khiết nói: “Anh đi rồi, một mình tôi ở đây, nhỡ đầu gặp nguy hiểm thì sao?”

Diệp Thiếu Dương mở to mắt nhìn cô, sửng sốt một lúc lâu, nói: “Ý tứ này của cô, muốn giữ tôi ở đây ngủ?

“Đúng vậy, anh là cận vệ của tôi.” Diệu Mộng Khiết hướng hắn chớp chớp mắt.

“Ặc… Hai người chúng ta ở đây, không thích hợp bao nhiêu, cô bảo Eva bọn họ đến ở cùng cô đi, tôi ở cách vách, có việc cô gọi tôi là được.”

Diêu Mộng Khiết đi lên bắt lấy cánh tay hắn, nói: “Cái này còn là Eva đề nghị, trải qua chuyện này đêm nay, cô ấy đối với anh hoàn toàn đổi mới quan điểm rồi, xác định anh là một người đáng tin cậy, hơn nữa pháp lực so với cô ấy mạnh hơn nhiều, cho nên bảo anh ở cùng một chỗ với tôi, với tôi mà nói càng thêm an toàn.”

“Cái này… Cô yên tâm đối với tôi?”

“Rất yên tâm, nhưng càng thêm yên tâm là đối với tôi.” Diệu Mộng Khiết cười cười, “Thiếu Dương

ca, tôi bỏ ra tám mươi vạn, bảo anh ngủ cùng tôi mấy đêm, hẳn là ở trong phạm vi phục vụ chứ?” “Lời này của cô rất dễ dẫn tới nghĩa khác.” Diệp Thiếu Dương đẩy cửa ra đi vào phòng ngủ, nhìn thấy một cái giường đôi thật lớn, tuy thật sự rất lớn, nhưng dù sao cũng là một cái giường, Diệp Thiếu Dương đi ra, nói với Diêu Mộng Khiết, “Được rồi, cô ngủ giường, tôi ngủ sô pha.”

Diêu Mộng Khiết trái lại không kiên trì bảo hắn ngủ giường, từ trong hành lý tìm được áo ngủ, đi phòng tắm tắm rửa.

Diệp Thiếu Dương ở trước từng cái cửa sổ đều bố trí một phen, nhỡ đâu có tà vật tiến đến, mình tuyệt không thể không biết.

Sau khi xong việc, Lâm Tam Sinh từ trong khe cửa tiến vào, nói cho Diệp Thiếu Dương, mình vừa đi sân thượng tầng cao nhất, nơi này là tầng đỉnh của tòa nhà, chỉ cách một bức tường, tầng đỉnh tầm nhìn phi thường tốt, hắn quyết định đêm nay đi tầng cao nhất nán lại, thuận tiện giúp bọn họ giám thị chung quanh.

“Tốt thì tốt, nhưng mà… Để người ở tầng cao nhất trông coi một đêm, không ổn lắm đâu.”

“Cái gì không tốt, ta lại không cần ngủ, ở nơi nào cũng vậy cả.” Lâm Tam Sinh cười nói, “Chủ yếu cũng không phải giúp người, bên trên phong cảnh rất tốt, thích hợp ở một mình nghĩ tâm sự.”

Diệp Thiếu Dương biết hắn nói tâm sự là cái gì, cười cười, gật gật đầu.

Lâm Tam Sinh quay đầu nhìn thoáng qua phòng tắm, xuyên thấu qua ánh đèn bên trong, có thể nhìn thấy cái bóng Diệu Mộng Khiết ở trên cửa, cười cười nói: “Thiếu Dương, cẩn thận dụ hoặc.”

“Ngươi đi đi!”

Sau khi đem Lâm Tam Sinh đuổi đi, Diêu Mộng Khiết cũng tắm rửa xong, trên người chỉ quấn một tấm khăn tắm, dáng người linh lung nhìn không sót gì, đặc biệt là một mái tóc dài màu vàng phiêu dật, tràn ngập phong tình nước khác.

Tuy cảnh tượng tương tự trước đó cũng đã xem một lần, nhưng lúc trước là ở nhà, mà giờ phút này là ở khách sạn, hoàn cảnh khác nhau, không khí cũng khác nhau.

Diêu Mộng Khiết cột tóc, hướng Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng cười cười.

Diệp Thiếu Dương không quá nhìn cô quá, cũng tiến vào phòng tắm, tắm rửa một cái, lúc đi ra, Diệu Mộng Khiết đã lên giường, tựa vào trên giường ngây người, khăn tắm bị thảm hơi kéo xuống một chút, lộ ra một mảng trắng như mỡ dê…

Diệp Thiếu Dương không dám nhìn thẳng, gãi đầu nói: “À, tôi nói với cô chút việc, bằng không. Cô mặc chút quần áo vào trước?”

Diêu Mộng Khiết mỉm cười cười, “Đã tắm rửa xong, thì không muốn mặc quần áo nữa, bằng không anh đi lên nói đi. Giường rất lớn.”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, không dám trả lời.

Diêu Mộng Khiết nghiêng đầu nhìn hắn, “Tôi còn không sợ anh, chẳng lẽ anh còn sợ tôi?”

“Tôi sợ chính tôi.” Diệp Thiếu Dương thở hắt ra, khắc chế mình không nhìn về phía trên người cô, “Tôi đi ra ngoài chờ cô, nói chút chính sự, cô vẫn là mặc chút quần áo đi.”

Ở trên sô pha đợi một hồi, Diêu Mộng Khiết mặc áo ngủ đi ra, ngồi đối diện hắn, là một cái áo ngủ kiểu cung đình nước Pháp, màu trắng viền hoa, Diệp Thiếu Dương nhìn không ra hãng, chỉ là cho tới bây giờ chưa từng gặp, nhìn rất mới mẻ.

“Muốn nói gì?” Diêu Mộng Khiết nhìn hắn, u oán hỏi.

Diệp Thiếu Dương từ trên người cô thu hồi ánh mắt, sửa sang lại suy nghĩ một phen, nói: “Ừm, tôi hỏi cô trước, cô có phải pháp sư hay không, hoặc là nói, cô có biết pháp thuật không?”

Diêu Mộng Khiết giật mình một cái.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, “Ừm, tôi hy vọng cô có thể nói thật cho tôi biết.”

Diệu Mộng Khiết lẩm bẩm: “Anh sao có thể nghĩ như vậy?”

“À, về đám quỷ hút máu cái gì đó, chỉ cần vừa ra, cô lập tức có thể nhận biết thân phận đối phương, ngay cả cấp bậc, phương thức công kích của đối phương đều hiểu rất rõ… Hơn nữa trước đó ở nhà, biểu hiện của cô, so với quản gia cùng đầu bếp của cô còn trấn định hơn. Một người bình thường, ở dưới loại tình huống đó, hắn là đã sớm bị dọa chết khiếp đi, huống chi những tà vật này còn đều là nhằm vào cô.”

Diêu Mộng Khiết trầm ngâm nói: “Anh quan sát rất cẩn thận.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai.

“Quả thực, thật ra tôi tính là nửa đệ tử của Eva, nhưng tôi không phải vu nữ, tôi tu luyện vu thuật… Thật ra chỉ vì phòng thân mà thôi, nhỡ đâu gặp được một ít tình huống đột phát, còn có cơ hội đào tẩu, nhưng thực lực tôi thật sự rất kém. Về phần tư liệu đám quỷ hút máu, người sói kia, tôi là rõ như lòng bàn tay, bởi vì khi tôi gặp công kích, tôi cần phải biết thực lực kẻ địch, do đó phán đoán ra nên làm như thế nào…”

“Cô không phải công chúa hoàng thất sao, nói giống như cô thời khắc nào cũng phải đề phòng bị tà vật thương tổn.”

“Trên thực tế, thật sự là như vậy.” Diệu Mộng Khiết cắn cắn môi, “Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn có quỷ hút máu muốn mưu hại tôi, nhưng cha mẹ tôi đều còn, bọn họ không dám trắng trợn đối phó tôi, bởi vậy tôi chỉ cần có thể nhận ra bọn họ, sau đó rời xa là được, nhưng bây giờ… Tất cả đều đã khác.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nhìn cô, “Vì sao?”

Thấy vẻ mặt do dự của cô, lập tức bổ sung nói: “Đây là liên lụy tới bí mật cô không muốn nói phải không?”

Diêu Mộng Khiết gật gật đầu.

Diệp Thiếu Dương nhìn hắn, nghĩ nghĩ nói: “À, Diêu muội tử, tôi đã từng đáp ứng bảo vệ cô, tôi liền nhất định sẽ làm được, vốn tay trước đó cô nói rất nghiêm trọng, nhưng tôi không ngờ đối phương lợi hại như vậy, cho nên, tôi bây giờ rất muốn biết đối thủ là ai, là thực lực gì, biết người biết ta, cô hiểu chứ, như vậy đối với cô cũng tốt.”

Diệu Mộng Khiết khe khẽ thở dài, đứng dậy trở lại phòng ngủ, một lát sau lúc đi ra, trong tay bưng hai ly rượu vang, đưa cho Diệp Thiếu Dương một ly, bản thân bưng ly rượu, đi đến trước cửa sổ, đưa tay muốn mở cửa sổ, Diệp Thiếu Dương nhịn không được nhắc nhở: “Tốt nhất đừng mở cửa sổ, tôi phong ấn ở trên cửa sổ, không mở không sao, bằng không nhỡ đâu có tình huống gì, tôi sợ không kịp cứu cô.”

Diêu Mộng Khiết vừa nghe, lui về phía sau, nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, lặng lẽ nói: “Thiếu Dương ca, nếu tôi nói, làm công chúa không hạnh phúc một chút nào, anh sẽ không cảm thấy tôi đang làm ra vẻ chứ?”

“Không có, dù sao tôi chưa từng làm, không biết cảm nhận gì, nhưng… Nói thật, nhà cô vương triều cũng không còn, công chúa hay không công chúa, cũng không có gì quan trọng nhỉ?”

“Không giống nhau đâu, vương triều là đã kết thúc, nhưng quý tộc nước Pháp đều còn, đây là một cái thế giới không được đại chúng biết đến, toàn bộ quý tộc truyền thống nước Pháp, đều vẫn lấy phục vụ hậu nhân vương thất làm niềm kiêu ngạo. Hơn nữa sản nghiệp trong nhà tôi… không phải là đám tân quý sau này có thể so sánh.”

Bình luận