Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1863: Thượng Đế quy Thượng Đế


Về sau hai giáo mâu thuẫn trở nên gay gắt, đầu tiên là tranh chấp đầu đuôi trận chiến nước bọt như vậy, về sau thật sự đánh nhau, bùng nổ trận chiến các vị thần, cuối cùng giải hòa, hai giáo tam thương, tính cả Chuẩn Đề cùng Thích Già, cùng ký Phong Thần bảng, Cơ cấu âm ty không thay đổi, nhưng Luân Hồi ti và địa ngục do Phật môn cai quản, cùng nhau duy trì âm ty và nhân gian cân bằng…

Nhưng những điều này dù sao cũng là truyền thuyết, chuyện thời kì thượng cổ, chân tướng sớm không thể tra cứu nữa.

Diệp Thiếu Dương thu hồi suy nghĩ, nhìn những con cóc trên mặt đất nói: “Mấy thứ này xử lý như thế nào?”

“Ném ra là được, bọn họ sau khi chết, tự có lực lượng Thượng Đế đến xử trí.” Eva nói xong, hướng Diệp Thiếu Dương cười cười, “Diệp tiên sinh, hôm nay thật phải cảm ơn anh.”

Diệp Thiếu Dương vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cô cười, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy vụ nữ nghiêm túc này bật cười, cô cười lên tuyệt không đẹp, nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn cảm thấy trong lòng rất thoải mái.

Bắt cóc loại chuyện này, Diệp Thiếu Dương có chút khó xử… Hắn tuy không phải quá sợ thứ này, nhưng toàn thân không trôi chảy, chộp trong tay cảm giác rất không thoải mái, cũng may Eva và mấy nữ tu sĩ dưới trướng vô cảm đối với thứ này, mỗi người đều bắt lại ném ra ngoài.

Một lát sau, Tạ Vũ Tình gọi điện thoại tới, đã đến dưới lầu. Diệp Thiếu Dương đạp máu chưa khô trong phòng cùng thi cốt đầy đất xuống lầu, mở cửa cho Tạ Vũ Tình.

Tạ Vũ Tình là đi cùng Kỳ Thần, còn dẫn theo mấy cảnh sát, nhìn thấy thi thể mấy người sói trên

cầu thang cùng máu đầy sàn, nhất thời có chút ngây dại. Diệp Thiếu Dương đem tình huống nói sơ qua, Tạ Vũ Tình lập tức gọi thêm vài người tới, đem những thị cốt đó đưa về trước rồi nói sau.

“Những thi thể này còn dễ xử lý, dù sao vốn không phải công dân Hoa quốc, làm ghi chép là được.” Tạ Vũ Tình chỉ vào những thị cốt tan đi trên hành lang lầu hai, máu thịt lúc trước bị đứa trẻ máu me kia hấp thu, bây giờ nhìn qua kẻ nào cũng thành thấy khô hoặc là xương trắng.

Mùi thối mãnh liệt, khiến Tạ Vũ Tình về trong xe cầm vài cái khẩu trang tới đeo vào, Diệp Thiếu Dương cũng xin một cái, hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”.

“Đưa về trước đi, điều tra một phen những thi thể đó đều là từ nơi nào đến rồi nói sau.”

Đem chuyện thu thập thị cốt giao cho Kỳ Thần phụ trách, Diệp Thiếu Dương mang theo Tạ Vũ Tình cùng nhau ở trên lầu dưới lầu điều tra một lần, để tránh còn có tà vật còn sót lại.

Vốn tưởng đám quỷ hút máu, người sói… các tà vật kia đều là chạy lên tầng rồi, dưới lầu sẽ sạch sẽ một chút, kết quả ở phòng bếp, Diệp Thiếu Dương phát hiện rất nhiều vết máu, theo căn nguyên đi tìm, tới phòng bếp, trong đó vốn có một cái tủ trang sức làm từ gỗ, đã bị bạo lực phá hủy, xuyên thủng, trong ô tủ bên trong ba vách đều là tủ rượu, trên ngăn tủ cùng dưới đất tất cả đều là mảnh thủy tinh, rượu chảy đầy đất, trong phòng khắp nơi tràn ngập mùi rượu vang say lòng người.

Thì ra trên sàn bên ngoài không phải máu, mà là rượu vang.

“Đây là quỷ hút máu làm ra?” Tạ Vũ Tình ngạc nhiên hỏi, “Bọn họ không phải tới bắt Diêu Mộng Khiết sao, vì sao phải đem những cái rượu vang này đều đánh vỡ?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm, cũng đang tự hỏi vấn đề này.

Tạ Vũ Tình đột nhiên nghĩ đến cái gì: “Thiếu Dương, cậu cảm thấy có thể hay không là, đám quỷ hút máu này là đang tìm thứ gì?”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương khẽ động, cảm thấy phán đoán này của cô rất hợp lý, ghi nhớ ở trong lòng.

“Mấy người sao lại ở đây?” Diệu Mộng Khiết đột nhiên xuất hiện ở phía sau hai người, thấy một màn trước mắt, lập tức bịt miệng kêu lên. “Trời ạ, tại sao có thể như vậy!”

Tạ Vũ Tình nói: “Diêu tiểu thư, cô có phải hay không ở trong tủ rượu. Hoặc là trong bình rượu nào đó thả cái gì, cho nên mới sẽ bị đám quỷ hút máu cướp?”

Diêu Mộng Khiết cắn môi, nói: “Có lẽ… Bọn họ là muốn tìm một tín vật gia tộc, tôi lúc trước từng giấu ở trong một chai rượu, dùng hương rượu để ngăn chặn mùi… Nhưng về sau tôi chuyển chỗ, không ngờ chỗ rượu này vẫn bị hủy.”

“Ồ, đã là có mùi gì đó, có lẽ là nơi này lưu lại một ít mùi?” Tạ Vũ Tình nói.

Diêu Mộng Khiết tỏ vẻ có khả năng, nhưng mình không phải quá rõ ràng.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương giật mình sinh ra ý tưởng nào đó, nhưng cũng chưa nói gì ra

Trong những tủ rượu này đều là rượu ngon, kết quả bị hủy diệt thành bộ dạng này, Diệp Thiếu Dương nhìn cũng đau thịt, chẳng qua Diêu Mộng Khiết lại chưa biểu hiện ra quá nhiều tiếc hận, cùng bọn họ đem căn phòng tìm hết, cũng không có điểm đáng ngờ khác.

“Nơi này tạm thời là không thể ở, tôi phải tìm người đến thu thập hẳn hoi một phen, đêm nay chúng ta dọn hết đi khách sạn ở.” Diệu Mộng Khiết đề nghị nói.

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, lên lầu thu thập một phen đồ đạc của mình, trước đặt ở trong xe Tạ Vũ Tình, bảo Lâm Tam Sinh bảo hộ Diêu Mộng Khiết đi khách sạn trước, mình ở lại hiện trường cùng Tạ Vũ Tình tiếp tục điều tra.

Thông qua manh mối Lâm Tam Sinh cung cấp, Tạ Vũ Tình bảo người ta tra xét cống thoát nước trong sân, lại xem camera theo dõi tiểu khu, xác định mặc kệ là những ** khong thi thể hay là đám quỷ hút máu cấp thấp, hẳn đều là từ nơi này đi ra.

“Chị trở về điều tra một phen lại lịch của những thi thể này đi, cái khác trái lại không có gì” Tạ Vũ Tình và Diệp | Thiếu Dương ngồi ở trong xe, nghe hắn đem sự tình nói một lần, nhìn hắn lo lắng nói: “Quy hút máu thân vương kia, có phải rất khó đối phó hay không?”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lát, gật đầu nói: “Tên đó thực lực cũng không ở dưới tôi.”

“Vậy đêm nay nếu Đạo Phong không có mặt, cậu không phải đã có nguy hiểm?”

“Tôi à, hắn giết không nổi tôi đâu, hơn nữa tôi còn có đòn sát thủ chưa dùng.” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Hắn có trợ thủ, tôi cũng có, chỉ là vì che dấu thực lực, đêm nay không gọi bọn họ tới đây. Nhưng tôi quả thật cũng không ngờ, bọn quỷ hút máu, người sói cái gì, sẽ có thực lực mạnh như vậy.”

Tạ Vũ Tình nói: “Vậy tương lai làm sao bây giờ, bọn họ đã có ý đối phó Diệu Mộng Khiết, khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ, tương lai còn có thể đến nữa, hơn nữa khẳng định so với một lần này xuất động lực lượng càng nhiều hon.”

Diệp Thiếu Dương xuyên qua cửa kính xe, nhìn tòa nhà hai tầng của Diêu Mộng Khiết, lẩm bẩm: “Tôi trái lại không sợ bọn hắn đến, mấu chốt tới bây giờ không biết thế lực bọn quỷ hút máu này rốt cuộc lớn bao nhiêu, Charlton thân vương gì đó, không biết có phải đã là một kẻ mạnh nhất hay chưa.”

Trong lòng hắn nghĩ là, nếu Charlton thân vương này đã là người mạnh nhất trong thể lực đối phương, như vậy vấn đề tương đối dễ xử lý, mình đem các bạn nhỏ của tróc quỷ liên minh gọi tới, khẳng định có thể diệt quân đoàn quỷ hút máu này, nhưng nhỡ đâu phía sau màn còn có cường giả mà nói… Tham khảo thực lực Charlton thân vương, thực lực người phía sau màn này, nên cường đại đến tình trạng gì?

Tạ Vũ Tình đột nhiên cầm một tay Diệp Thiếu Dương, chăm chú nhìn hắn, nói: “Tôi nói nghiêm túc với cậu, Thiếu Dương, cậu đừng vờ ngớ ngẩn.”

“Ngớ ngẩn cái gì?” Diệp Thiếu Dương có chút kinh ngạc.

“Sự an toàn của Diêu Mộng Khiết, tất nhiên rất quan trọng, nhưng không phải vị trí số một, nếu sự tình thật sự không thể ngăn trở, cậu nhất định đừng quá liều mạng, bảo vệ tốt chính cầu trước, chỉ cần cậu không có việc gì… Cậu hiểu ý tứ của chị chứ?”

Bình luận