Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1831: Lê Sơn Lão Mẫu (1)


“Điều đó không có khả năng!” Diệp Thiếu Dương quyết đoán đáp.

“Nếu thì sao, đến ngày đó, anh sẽ làm thế nào?” Nhuế Lãnh Ngọc ra sức ép hỏi.

“Anh khẳng định sẽ không để hắn động thủ với em.”

“Nếu hắn cứ muốn giết em thì sao?”

“Vậy… Trừ khi hắn giết anh trước, nếu không anh sẽ không để cho hắn động vào em một cái nào.”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe thấy lời này, trầm ngâm một phen, nói: “Thiếu Dương, em hỏi anh cái vấn đề, ở trong lòng anh, em cùng Đạo Phong ai quan trọng hơn?”

Diệp Thiếu Dương sững sờ, vừa muốn mở miệng, Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, đột nhiên thở dài, nói: “Thiếu Dương, anh có phải cảm thấy em càn quấy hay không?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Thiếu Dương, không phải em đùa giỡn tính tình, anh đổi vị trí tự hỏi một phen, em với ngươi là người thân nhất, nếu Hồ Vượng hoài nghi anh muốn tổn thương em, muốn động thủ với anh, anh sẽ nghĩ như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, kéo tay cô nói: “Chỉ cần anh tin tưởng em, người khác nghĩ như thế nào, thật sự không quan trọng.”

Hai tay Nhuế Lãnh Ngọc ôm mặt hắn, cười cười, đột nhiên nhớ tới một sự kiện, đứng dậy đem thùng giữ nhiệt mình mang đến cầm qua, nói: “Thiếu chút nữa quên cái này, buổi tối em nấu cháo đậu đỏ, mang theo một chút tới đây, cũng sắp nguội rồi, anh húp đi.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương dâng lên một sự ấm áp, mở ra thùng giữ nhiệt, đem cháo đổ ra húp.

“Thiếu Dương, anh sau1đây có tính toán gì không?” Nhuế Lãnh Ngọc hỏi.

“Tìm Tiểu Cửu tới đây, hỏi thăm tung tích Thanh Ngưu.”

Nhuế Lãnh Ngọc gật gật đầu, “Ừm, vậy em về trước chiếu cố sư phụ, buổi sáng ngày mai bọn anh đi qua, nói cho em biết kết quả.”

Diệp Thiếu Dương đáp ứng. Tiễn bước Nhuế Lãnh Ngọc, liền kích hoạt hồn ấn Tiểu Cửu. Nghĩ đến lát nữa có thể gặp được Tiểu Cửu, trong lòng Diệp Thiếu Dương nổi lên một tia cảm giác khác thường, sau đó lắc lắc đầu, đem loại cảm xúc này mạnh mẽ xua tan.

Đợi khoảng mười phút, cửa sổ khách sạn bị người ta đẩy ra, Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn, là Tiểu Cửu leo qua cửa sổ nhảy vào, cô mặc một bộ quần áo màu trắng, tóc dài quấn ở sau đầu, hướng phía Diệp Thiếu Dương mỉm cười. “Thiếu Dương.” Đẹp5không gì sánh được.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương xấu hổ, ho khan hai tiếng, kéo cô ngồi xuống ở bên giường, nói: “Cô gần đây thế nào?”

“Rất ổn, chỉ là nhớ anh…” Tiểu Cửu cười một cái, biết lời này Diệp Thiếu Dương không dễ tiếp, liền hỏi: “Thiếu Dương, anh nửa đêm như vậy tìm tôi, nhất định là gặp được chuyện gì khó xử à?”

Diệp Thiếu Dương vốn muốn tán gẫu thêm với cô một hồi, nghe thấy cô hỏi như vậy, cũng chỉ đành tiến vào chính đề, đem chuyện liên quan Thanh Ngưu nói một lần.

“Đệ tử đạo gia dùng pháp khí hình vòng… Để tôi nghĩ chút nha.” Tiểu Cửu nghe Diệp Thiếu Dương nói xong, lâm vào trầm tư.

Diệp Thiếu Dương nói: “Không riêng gì đệ tử đạo gia, cũng có khả năng là yêu, thủ đoạn tiến công chỉ cần tương tự với đạo thuật,3thực lực rất mạnh, đều có khả năng.”

Tiểu Cửu nghe xong lời hắn nói, hỏi: “Thực lực mạnh bao nhiêu xem như rất mạnh? Tôi cần một cái tiêu chuẩn.”

Diệp Thiếu Dương bắt đầu tự hỏi. Thanh Ngưu đã trảm hai thi, tuy luân hồi tái sinh, thực tế sẽ tuyệt đối không kém, nghĩ nghĩ nói: “Ít nhất lợi hại hơn tôi đi.”

“Lợi hại hơn anh… Lại dùng pháp khí hình vòng, vậy tám phần không có.”

Diệp Thiếu Dương làm ra vẻ mặt cười ra nước mắt, “Không thể nào, cô cũng quá đề cao tôi rồi.”

Tiểu Cửu nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nói: “Tôi trở về Thanh Minh giới cũng chưa được bao lâu, đối với tình huống bên đó cũng không phải hiểu biết lắm, tôi tìm người đến giúp anh hỏi một chút đi. Thiếu Dương anh chờ.”

Nói xong nâng lên một tay, bàn tay trắng như3tuyết nhẹ nhàng hất một cái, một ánh sáng màu đỏ bay ra, ném về phía ngoài cửa sổ.

Diệp Thiếu Dương biết cô là đang dùng pháp thuật bản tộc triệu hồi đồng bạn, cùng nhau chờ với cô.

Tiểu Cửu lẳng lặng nhìn hắn, hỏi: “Thiếu Dương, anh gần đây khỏe không?”

“A, khỏe lắm.” Hai người ngồi đối mặt nhau, lại đem đối thoại lúc trước đảo lại một hỏi một đáp.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến một sự kiện, hướng cô cười nói: “Nói sự kiện với cô nha, tôi cùng Lãnh Ngọc, rất có thể sắp kết hôn rồi.”

Kết hôn… Tiểu Cửu sụp mi mắt, sau đó cười cười, “Chuyện tốt. Cuối cùng là tu thành chính quả rồi.”

Diệp Thiếu Dương thở dài nói: “Lãnh Ngọc nói, cô ấy có loại cảm giác, giống như hôn sự của chúng tôi sẽ bị cái gì phá hư, thật ra tôi5cũng có loại cảm giác này, nói không rõ như là dự cảm.”

Tiểu Cửu nói: “Có lẽ chỉ là hạnh phúc tới quá nhanh, có chút không dám tin tưởng đi, tôi cũng không biết nên nói như thế nào, tóm lại anh nếu cần tôi hỗ trợ, triệu hồi tôi lúc nào cũng được.”

Hai người hàn huyên một hồi, một bóng người từ ngoài cửa sổ bay vào, mặc toàn thân đồ tím, chính là A Tử, sau khi vào nhà lập tức bái Tiểu Cửu, sau đó bái Diệp Thiếu Dương, nhưng đối với Diệp Thiếu Dương không có loại cực kỳ cung kính kia khi đối với Tiểu Cửu, sau khi đứng dậy còn hướng hắn chớp chớp mắt.

Tiểu Cửu đem chuyện Diệp Thiếu Dương muốn điều tra nói một lần, A Tử vẫn luôn ở Thanh Khâu sơn tu luyện, đối với tình huống Thanh Minh giới so4với Tiểu Cửu còn hiểu biết hơn, nghe xong Tiểu Cửu nói, suy nghĩ một lúc, nói: “Là có mấy người phù hợp điều kiện, Ngũ Trang quan Thanh Phong thiên sư, Thủy Nguyệt động Bích Thủy Giao, pháp khí dùng đều là vòng kim loại.”

“Còn nữa không?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

A tử cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, liệt kê trừ bốn cái tên, Diệp Thiếu Dương ghi lại trên giấy, hỏi tiếp, A Tử cũng không nghĩ ra được.

“Đúng rồi, còn có một đại nhân vật, dùng cũng là pháp khí hình vòng, nhưng không hợp với mục tiêu anh nói, thì không nói nữa.”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi: “Cái gì không hợp?”

A tử nói: “Vị này là nữ.”

“Ồ, vậy quả thật…”

Tiểu Cửu đột nhiên chen vào một câu: “Vì sao Thanh Ngưu nhất định là nam?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cái này còn cần nói sao, Thanh Ngưu đương nhiên là nam.”

Tiểu Cửu nhíu mày nói: “Dựa vào cái gì?”

“Bằng…” Diệp Thiếu Dương cẩn thận suy nghĩ, nhất thời ngẩn ra, đúng vậy, ai nói Thanh Ngưu nhất định là nam? Diệp Thiếu Dương cảm giác mình là bị trực giác lừa gạt, vô luận là trên điển tịch đạo môn, hay là manh mối Từ Văn Trường cung cấp, đều chỉ nói lão tử cưỡi Thanh Ngưu ra khỏi Hàm Cốc quan, vẫn chưa nói giới tính của Thanh Ngưu, lập tức gãi đầu, lẩm bẩm: “Đúng vậy, vấn đề này thật sự có chút nghi ngờ…”

Tiểu Cửu nói: “Thiếu Dương, Thanh Ngưu tu đã là phép luân hồi, như vậy mỗi một kiếp lẽ ra đều là khởi đầu mới, cho dù hắn ban đầu là nam, nếu đầu thai nữ tử, lại có cái gì không thể?”

Diệp Thiếu Dương cẩn thận suy nghĩ, cũng cảm thấy có đạo lý, luân hồi vốn mang tính tùy ý, Thanh Ngưu lấy luân hồi nhập đạo, nhắm chừng cũng là lập tức đầu thai, bằng không giữ lại quá nhiều tin tức kiếp trước, cũng không cần thiết luân hồi nữa.

“Cô nói trước một chút, một người cuối cùng này là ai?”

A Tử giống như lo lắng bị người nào nghe được, thấp giọng phun ra bốn chữ: “Lê sơn lão mẫu.”

Miệng Diệp Thiếu Dương chậm rãi tách ra, lộ ra một nụ cười như khóc, “Đại tỷ cô trêu tôi à.”

A Tử nói: “Không phải à, tôi cũng cảm thấy khả năng không lớn, chỉ là nghĩ tới, Lê sơn lão mẫu tu là pháp thuật đạo môn, pháp khí bên người chính là một cái vòng làm từ kim loại riêng biệt, cực kỳ khá.”

Bình luận