Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1816: Quạ Đen Vì Cái Gì Giống Bàn Làm Việc


Diệp Thiếu Dương thuận miệng đáp ứng một tiếng.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Em còn không biết anh, anh chính là cảm thấy bản thân trâu bò, không coi là chuyện gì, đặc biệt là tà vật tây phương, nhưng anh nghĩ xem, nếu cô ấy thật sự là hậu duệ vương tộc, có nguy hiểm gì không dẹp yên được đáng giá chạy đến chỗ chúng ta tị nạn.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời giật mình, đúng vậy, nếu Diêu Mộng Khiết ở trên thân phận không nói dối, như vậy có thể đem một hậu duệ vương tộc ép đến mức ra nước ngoài tị nạn, mặc kệ là pháp sư hay tà vật, mạnh đến tình trạng nào?

“Còn có, một tháng là có ý tứ gì, chẳng lẽ đối phương chỉ đuổi giết cô ấy một tháng, một tháng về sau thì không quản nữa?”

Diệp Thiếu Dương nghẹn lời, mấy vấn đề này, mình thật đúng là chưa nghĩ tới…

Nhuế Lãnh Ngọc cười lạnh nói: “Anh thấy người ta là mỹ nữ, cho nên cái gì cũng chưa hỏi, mơ mơ hồ hồ đáp ứng rồi nhỉ?”

“Cái này…”

“Thôi, anh cũng đã đáp ứng rồi, ngày mai em vừa lúc gặp cô ấy rồi nói sau.”

Hai người còn nói một lúc nữa, Tạ Vũ Tình cần đi sắc thuốc cho Nhất Cốc đại sư, cúp điện thoại.

Diệp Thiếu Dương nằm một mình ở trên giường phòng ngủ, tuy mình không ở nơi này bao lâu, nhưng vẫn có một loại ấm áp của ‘nhà’.

Chỉ là có chút cảm thấy tịch mịch. Diệp Thiếu Dương nghĩ tới Qua Qua, trước kia thằng nhóc này mỗi ngày bám lấy mình, cảm thấy nó phiền hà, bây giờ một thời gian dài chưa gặp nó, ngược lại có chút không quen. Không biết nó và bọn Đạo Phong cùng nhau lăn lộn thế nào? Tìm được cái gọi là Huyền Vũ chưa?

Sau đó, Diệp Thiếu Dương lại nghĩ tới Tiểu Cửu, ở sâu trong nội tâm lập tức hiện lên một tầng gợn sóng, vội vàng dừng lại, không tiếp tục nghĩ nữa.

Buổi sáng hôm sau, Diêu Mộng Khiết gọi điện thoại tới, hẹn hắn rời giường đi sân bay, sau đó phái xe tới đón.

Diệp1Thiếu Dương chọn lựa mấy pháp khí, cất vào ba lô, pháp khí còn lại đều để lại, về phần Sơn Hà Xã Tắc Đồ vân vân không thường dùng là pháp khí cực kỳ trân quý, Diệp Thiếu Dương đã sớm đặt ở chỗ lão Quách.

Dưới lầu quả nhiên có xe đón, vẫn là quản gia tối hôm qua đã gặp, lại không phải xe tối hôm qua.

Sau khi lên xe, Diệp Thiếu Dương cố ý nói chuyện phiếm với hắn, muốn từ bên cạnh hỏi thăm tình huống Diêu Mộng Khiết, nhưng quản gia một chữ không muốn nhiều lời, duy nhất nói cho Diệp Thiếu Dương chính là, Diêu Mộng Khiết ở Pháp quốc có rất nhiều quản gia, chính bởi vì hắn nói tiếng Trung tốt, mới có thể được mang đến Hoa quốc.

Ở đại sảnh sân bay, Diệp Thiếu Dương gặp được Diêu Mộng Khiết, tóc vàng mắt biếc cô ở giữa một đám lữ khách rất là nổi bật, cho Diệp Thiếu5Dương cảm giác có chút như là thiếu nữ xinh đẹp trong manga.

Quản gia giúp bọn họ gửi vận chuyển hành lễ, sau đó liền rời khỏi, hai người lấy vé, sau khi lên máy bay, Diệp Thiếu Dương tìm chỗ ngồi, kết quả ở hàng trước nhất, chỗ ngồi rất rộng, Diệp Thiếu Dương sau khi ngồi xuống cảm giác không đúng, hỏi mới biết được Diêu Mộng Khiết giúp mình thăng khoang, nơi này là khoang hạng nhất.

Hai giờ rưỡi sau, máy bay đáp ở Hạ Môn, từ sân bay đi ra, Diệp Thiếu Dương thấy được Nhuế Lãnh Ngọc chờ ở bên ngoài.

“Đây chính là bạn gái của tôi, Nhuế Lãnh Ngọc.” Diệp Thiếu Dương giới thiệu cho hai em gái.

Hai người rất hữu hảo bắt tay, bắt đầu hàn huyên.

“Nghe Thiếu Dương nói cô rất đẹp, quả nhiên là mỹ nữ, so với tôi nghĩ còn xinh đẹp hơn nhiều.” Nhuế Lãnh Ngọc khi nói lời khách khí, có ý tứ khác liếc Diệp3Thiếu Dương một cái, Diệp Thiếu Dương hiểu ý tứ của cô, nhìn chung quanh, làm bộ như chưa thấy.

Nhuế Lãnh Ngọc dẫn bọn họ đi khách sạn trước, đặt hai phòng, Diêu Mộng Khiết biết bọn họ có chính sự, bản thân cũng không muốn tham dự, tỏ vẻ mình muốn đi dạo một chút. Diệp Thiếu Dương cho cô một cái bùa hộ mệnh Kê Huyết Thạch, bảo cô đeo ở trên người phòng thân, mình và Nhuế Lãnh Ngọc cùng đi bái phỏng Nhất Cốc đại sư.

Một lần này Diệp Thiếu Dương không có tay không tới nhà, đi siêu thị mua hai hộp nhân sâm, dù sao chuyến đi Cương Thành lần trước, mình cũng kiếm đậm một phen, ra tay cũng hào phóng hơn nhiều.

Nhất Cốc đại sư đã biết được ý đồ đến của Diệp Thiếu Dương, trong lòng vẫn rất cao hứng, giữa trưa Nhuế Lãnh Ngọc xuống bếp, ba người cùng nhau ăn cơm, trong bữa nói tới chuyện trị3thương cho lão, Nhất Cốc đại sư rất cảm khái, hỏi Diệp Thiếu Dương: “Con năm nay bao nhiêu rồi?”

Diệp Thiếu Dương hơi kinh ngạc, nói: “Sư phụ sao lại đột nhiên hỏi tới cái này.”

Khuôn mặt Nhuế Lãnh Ngọc lập tức đỏ.

Nhất Cốc đại sư cười nói: “Hỏi con, tự nhiên là có lý do. Con cùng Tiểu Ngọc bên nhau cũng rất lâu rồi, các ngươi đã kiên trì muốn ở bên nhau, không bằng tổ chức hôn sự, con cảm thấy thế nào?”

Hạnh phúc đến quá nhanh, Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm thấy tim đập quá độ, há miệng nói không ra lời.

Nhất Cốc đại sư nhìn chằm chằm hắn, nói: “Sao, con không muốn?”

“Không không không… Sư phụ, sao có thể không muốn, con cầu còn không được, chỉ là…” Diệp Thiếu Dương gãi đầu, do dự một phen nói, “Nói thật, con vốn là muốn chờ người bạn kia của con chữa khỏi sư phụ, lại cầu hôn với cô ấy, vẫn5là chờ sư phụ chữa khỏi thương thế rồi nói sau.”

Nhất Cốc đại sư mỉm cười, “Ý tứ này của con là, con nếu trị không hết vết thương của ta, ta sẽ không cho các con thành thân?”

Không đợi Diệp Thiếu Dương trả lời, nói tiếp: “Thiếu Dương, ta hôm nay nhắc tới chuyện này, không phải vì con tìm người trị thương cho ta, ta nếu cảm thấy con không xứng với Tiểu Ngọc, đừng nói là trị thương cho ta, cho dù khiến ta phản lão hoàn đồng, ta cũng tuyệt không cân nhắc, ta chỉ có một đứa con gái này, con hiểu không?”

Diệp Thiếu Dương nghiêm túc gật gật đầu, trong lòng rất cảm động, nhìn trộm Nhuế Lãnh Ngọc, sắc mặt đỏ bừng yên lặng ăn, nghĩ đến cô không lâu sau này có thể trở thành vợ mình, trong lòng Diệp Thiếu Dương không khỏi không hiểu sao kích động một phen.

“Chuyện này nói trước như vậy, cha mẹ Tiểu Ngọc4đều đã mất, hôn sự ta có thể làm chủ; tình huống hai con không sai biệt lắm, nhưng sư phụ con còn ở Quỷ Vực, con tốt nhất nói với ông ấy một tiếng, ông ấy nếu không phản đối, chúng ta lại thảo luận thời điểm kết hôn.”

Diệp Thiếu Dương liên tục gật đầu. Hôn nhân đại sự, mình khẳng định cần bẩm báo với sư phụ một tiếng, tính tình Thanh Vân Tử hắn quá hiểu, khẳng định sẽ không phản đối bọn họ ở bên nhau.

Tâm tình Diệp Thiếu Dương kích động rất lâu, mới dần dần bình ổn. Cơm nước xong gọi điện thoại cho Đàm Tiểu Tuệ, biết được cô buổi sáng ngày mai đến, vì thế buổi chiều này, Nhuế Lãnh Ngọc dẫn hắn đi ra ngoài chơi.

Dọc theo đường đi, hai người rất ăn ý chưa nói đến hôn sự, buổi tối ở Hạ Đại Bạch thành cơm nước xong, hai người tản bộ ở trên bờ cát bờ biển, Diệp Thiếu Dương nhịn không được nắm tay cô, hỏi: “Em chuẩn bị tâm lý tốt chưa?”

Nhuế Lãnh Ngọc biết hắn chỉ là cái gì, hơi cúi đầu, nói: “Không biết.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời kích động, đem cô kéo đến trong lòng mình, mặt đối mặt đứng, hai tay ôm khuôn mặt của cô, “Nói thật, anh cho tới bây giờ còn có chút không dám tin, thật ra em điều kiện tốt như vậy, anh là một tên dế nhũi, em vì sao sẽ thích anh?”

Nhuế Lãnh Ngọc hơi ngẩng đầu, nói: “Anh có biết quạ đen vì sao bề ngoài giống bàn làm việc?”

“Gì?” Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, còn tưởng mình nghe lầm. “Lúc này, em nói quạ đen làm gì, cùng hai ta có gì quan hệ?”

Nhuế Lãnh Ngọc mỉm cười: “Từng xem 《 Alice lạc vào xứ sở thần tiên》 chưa, Alice từng hỏi Mũ Điên như vậy, Mũ Điên hỏi lại, vì sao quạ đen bề ngoài giống bàn làm việc?”

Bình luận