Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1779: Con Rể Mới Tới Cửa (1)


Nhuế Lãnh Ngọc lái một chiếc xe hơi màu đỏ, vừa lái xe, vừa hỏi thăm tình huống của hắn ở La Bố Bạc, sau khi nghe xong kinh ngạc đến mức hầu như không có cách nào lái xe được, đem xe đỗ ở ven đường, kinh ngạc nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Bạch Khởi… Các anh thật sự đã chém giết Bạch Khởi?”

Diệp Thiếu Dương phi thường hài lòng loại phản ứng này, vuốt vuốt tóc, nói: “Bạch Khởi mà thôi, thật sự đánh cũng chỉ có như vậy đi.”

Nhuế Lãnh Ngọc cười nói: “Được rồi, nếu không có Đạo Phong, còn không biết thế nào đâu.”

Diệp Thiếu Dương thế mà lại không có lời nào để chống đỡ.

Ô tô xuyên qua phố xá sầm uất của Hạ Môn, tiến vào vùng núi, kiến trúc chung quanh bắt đầu thưa thớt, nhưng đường phố rất sạch sẽ, cuối cùng ô tô lái vào một cái sân lớn tương tự cơ quan, ở cửa còn có lính gác. Sau khi đi vào, Nhuế Lãnh Ngọc đem xe lái vào chỗ đỗ, hai người xuống xe đi bộ.

Diệp Thiếu Dương phóng mắt nhìn, trước mắt đều1là loại tòa nhà ba tầng của niên đại chín mươi, cũ mà không nát, trước sau đều trồng ngô đồng Pháp quốc cao lớn, trong sân cũng không có người nào, hoàn cảnh rất thanh u.

“Đây là chỗ nào?” Diệp Thiếu Dương nhịn không được hỏi.

“Tòa nhà người nhà cán bộ cao cấp trước kia, hiện tại không có người trẻ tuổi ở đây, đều là một đám cán bộ kỳ cựu đang dưỡng lão, sư phụ em thích nơi này, ông không quen ở khách sạn.”

“Ặc… sư phụ anh không phải người Hongkong sao, sao còn là cán bộ kỳ cựu?”

Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn, “Cái gì sư phụ anh, đó là sư phụ em!”

“Hắc hắc, sư phụ em không phải là sư phụ anh sao.”

Nhuế Lãnh Ngọc trêu chọc: “Anh chính là Mao Sơn chưởng giáo, sư phụ em không đảm đương nổi. Thanh Vân tổ sư nếu biết anh sổ điển vong tông như vậy, nhắm chừng muốn tới gõ anh.”

“Cái này tuyệt đối sẽ không, sư phụ anh cũng hy vọng anh sớm một chút tìm được lão bà.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Căn nhà này không phải của sư phụ em,5nhưng sư phụ em ở trong tán tu dân gian phía nam có thanh danh cực kỳ cao, cũng có rất nhiều quan to quý nhân. Ông đến nội địa một lần, muốn ở địa phương thế nào, tự nhiên lập tức có người xử lý cho.”

Hai người dọc đường nói chuyện, tới phía dưới một tòa nhà ba tầng, Nhuế Lãnh Ngọc báo cho biết chính là nơi này, lấy ra chìa khóa mở cửa.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên khẩn trương hẳn lên, trong lòng dâng lên một loại cảm giác bất an con rể mới tới nhà ngồi, vội vàng lấy ra di động, soi soi kiểu tóc của mình.

Nhuế Lãnh Ngọc liếc nhìn nói: “Anh cứ đi đi, ưu thế của anh không phải tướng mạo.”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, đột nhiên giật mình. “Sao anh nghe không giống như là khích lệ.”

Đột nhiên lại nghĩ tới cái gì, vội nói: “À thì, anh quên mua quà rồi.”

“Không cần, sư phụ em cái gì cũng không thiếu.”

“Vậy cũng không được nha, hoa quả trứng gà các thứ, ít nhất mua một chút chứ.”

Nhuế Lãnh Ngọc cạn lời, mở ra cửa phòng, đem3Diệp Thiếu Dương còn đang ngây người đẩy vào, Diệp Thiếu Dương vốn đã khẩn trương, kết quả dưới chân còn có bậc cửa, không cẩn thận liền bi kịch, trực tiếp quỳ sấp ở trên mặt đất, nghe thấy đối diện có tiếng ho khan, ngẩng đầu nhìn, một lão nhân gia ngồi ở trên sô pha.

Bốn mắt nhìn nhau, lão nhân gia cười cười, hòa ái nói: “Thiếu Dương phải không, lần đầu gặp mặt, không cần hành lễ lớn như vậy.”

Diệp Thiếu Dương mặt nổi gân đen.

Từ trên đất bò dậy, hướng lão nhân gia cười, xoa xoa tay, trong lúc nhất thời khẩn trương không biết nói cái gì cho phải.

Nhuế Lãnh Ngọc đem hắn kéo đến trước bàn trà ngồi xuống, bản thân ngồi tới bên cạnh lão nhân, pha trà cho bọn họ.

Lão nhân gia hướng Diệp Thiếu Dương chắp tay, “Diệp chưởng giáo, lão phu là Nhất Cốc, ở đây có lễ.”

“A, sư phụ… Không dám.” Diệp Thiếu Dương vội vàng đứng dậy hoàn lễ.

Nhất Cốc đại sư cười ha ha.

Đùa giỡn nho nhỏ, không khí nhất thời không nghiêm túc thế nào nữa. Diệp Thiếu Dương nghĩ đến3Nhất Cốc đại sư tám phần là sợ mình gò bó, cố ý như thế, trong lòng cảm động, nhìn qua đánh giá, Nhất Cốc đại sư cùng bộ dáng trong tưởng tượng của hắn chênh lệch không lớn, nhìn ngoài sáu mươi tuổi, tóc bạc hết, vẻ mặt phi thường nội liễm, lời nói cử chỉ nhìn qua là biết loại người từng trải, có thể là bởi vì sinh bệnh, trong vẻ mặt mang theo vài phần tiều tụy.

Sau khi nước đun sôi, Nhất Cốc đại sư tự mình pha trà, “Bích Loa Xuân tốt nhất, một người bạn tặng, nghe nói là trung ương cung cấp đặc biệt, Thiếu Dương con nếm thử.”

Diệp Thiếu Dương không hiểu uống trà, cảm giác bất cứ lá trà nào uống vào đều là cay đắng, lập tức dụng tâm thường thức một chút… Vẫn là cay đắng, làm bộ làm tịch chép chép miệng, gật đầu khen: “Vào miệng thuần hậu, hương thật đậm, trà ngon!”

Nhuế Lãnh Ngọc ở một bên che miệng cười trộm.

“Sư phụ, đây là quà Thiếu Dương mang cho người.” Nhuế Lãnh Ngọc lấy ra một cái hộp đóng gói cổ kính,5mở ra, bên trong là một cái ngọc như ý màu xanh lục mực.

Nhất Cốc đại sư đón lấy, hướng ánh nắng ngoài cửa sổ nhìn nhìn, gật đầu khen: “Rất là thông thấu, phỉ thúy thượng hảo, chạm trổ cũng rất tinh tế, tốt, tốt.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Đúng vậy, đây là Thiếu Dương biết sư phụ thích đồ ngọc, đặc biệt đi Vân Nam chọn, là vật thời điểm Minh triều.”

Nói xong còn liếc Diệp Thiếu Dương một cái, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn ngẩn ra.

Nhất Cốc đại sư hướng Diệp Thiếu Dương cười cười, nói: “Làm khó có tâm, không biết cái ngọc như ý này là tác phẩm thời kì nào?”

“Cái này… Gia Khánh?” Diệp Thiếu Dương thuận miệng bịa chuyện, đột nhiên nghe thấy Nhuế Lãnh Ngọc ho khan một tiếng, lúc này mới nhớ tới cô vừa nói là Minh triều, lập tức sửa miệng: “Không đúng, Gia Tĩnh, không phải Gia Khánh! Gia Tĩnh triều!”

Nhất Cốc đại sư cười cười, hỏi Nhuế Lãnh Ngọc: “Thứ này con bao nhiêu tiền mua?”

Nhuế Lãnh Ngọc vội nói: “Không phải con mua, Thiếu Dương mua, con không biết nha.”

Nhất Cốc đại sư4nhìn cô, mỉm cười.

Nhuế Lãnh Ngọc biết không thể gạt được, đành phải thè lưỡi, hướng Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn trừng mắt, “Anh nha, che giấu cũng không biết, không giúp được anh!”

“Em không nói trước với anh mà.” Diệp Thiếu Dương rất là vô tội.

Nhất Cốc đại sư cười ha ha.

Diệp Thiếu Dương cực kỳ quẫn bách, đứng dậy chắp tay nói: “À, sư phụ, cái này quả thật không phải con mua, con mới từ La Bố Bạc trở về, thật sự chưa kịp mua quà, bằng không con buổi chiều đi mua…”

Nhất Cốc đại sư nhẹ nhàng xua tay, “Một phần lễ vật, đã muốn đem đồ đệ bảo bối của ta lừa đi rồi?”

Diệp Thiếu Dương ngạc nhiên.

Nhất Cốc đại sư chậm rãi nói: “Ta nếu là không thích con, con dù tặng một thùng vàng bạc châu báu, cũng đừng mơ vào cửa của ta.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương cảm động một phen.

Nhất Cốc đại sư nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, “Con đi nấu cơm đi, ta và Thiếu Dương tâm sự.”

Nhuế Lãnh Ngọc giận lườm Diệp Thiếu Dương một cái, xoay người vào phòng bếp.

Nhất Cốc đại sư rót cho Diệp Thiếu Dương chén trà, bản thân cũng yên lặng uống, nhìn hắn từ trên xuống dưới.

Diệp Thiếu Dương bị nhìn tới mức có chút khẩn trương, vội ho một tiếng, nói: “Nghe nói sư phụ gần đây thân thể không tốt lắm.”

“Bệnh cũ, dưỡng một chút là ổn.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Nghe nói sư phụ là trúng cổ độc, lưu lại di chứng, không biết có biện pháp nào có thể hoàn toàn hóa giải, nếu có biện pháp, có thể phân phó con đi xử lý.”

Nhất Cốc đại sư mỉm cười nói: “Ta biết con đạo pháp thông huyền, phương diện thần quái, không có chuyện gì con không xử lý được.”

Bình luận