Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1676: Gặp Phải Vây Công (1)


Trạm theo dõi là kiến trúc do tấm thép màu dựng thành, tổng cộng có ba gian lớn, ở trong sa mạc vô tận tỏ ra cực kỳ nổi bật.

“Căn nhà này là dựng lên như thế nào? Tài liệu là làm sao vận chuyển đến?” Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nói.

Tào Vũ cười nói: “Tự nhiên không phải dựa vào nhân công vác tới, là máy bay trực thăng vận chuyển.”

Máy bay trực thăng… Diệp Thiếu Dương ngày ra một lát, chợt nghĩ đến cái gì, nhíu mày nói: “Vậy Vì sao ông không dùng máy bay trực thăng đưa chúng tôi tới?”

“Diệp tiên sinh, ở Hoa Hạ, máy bay trực thăng không phải tùy tiện bay, cho dù là nhà nước, không phi thường cần thiết sử dụng, cũng rất khó điều động máy bay trực thăng, ngoại trừ cứu viện, vì đưa người thuyên chuyển máy bay trực thăng, chờ tầng tầng báo cáo phê xuống, nhắm chừng cũng một năm về sau rồi.”

Trong ba gian phòng xá của trạm theo dõi, một gian lớn là phòng thiết bị, hai cái khác là phòng ngủ, đều rất đơn sơ, nhưng mà tốt xấu có thể chống gió, cái này đối với bọn họ lâu dài bôn ba ở trong gió lạnh mà nói, quả thực là quá thoải mái rồi.

Trong phòng còn có củi gỗ lúc trước đội viên lưu lại, có bếp than nhỏ, đoàn người cùng nhau động thủ, đem bếp lò đốt lên, ngồi ở trước bếp lò sưởi ấm, mấy binh sĩ đem vật tư lạc đà chở dỡ xuống, đưa vào trong phòng.

Diệp Thiếu Dương đánh giá mấy binh sĩ, trong lòng rất bội phục, các binh sĩ này dọc theo đường đi, giống với thành viên đội khảo sát kiến thức sự kiện thần quái, nhưng tính kỷ luật làm bọn họ không có một ai lùi bước, dọc theo đường đi thậm chí nói cũng không nói một câu, vẫn luôn là một ánh mắt kiến nghị.

Bởi vậy, Diệp Thiếu Dương phỏng đoán bọn họ tuyệt đối không phải binh sĩ bình thường, nhất định là từng tiếp nhận huấn luyện chuyên nghiệp nhất.

Diệp Thiếu Dương nương ánh lửa, đánh giá căn phòng đơn sơ này, sát tường trải nệm rơm thật dày, bên trên còn có chăn bông, hẳn chính là giường. Còn có một cái bàn, không còn thứ gì khác nữa.

“Lúc ấy bị vây công, chính là nơi này?” Diệp Thiếu Dương hỏi Tào Vũ.

Tào Vũ gật gật đầu, mang Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo xem phòng theo dõi, phòng theo dõi có vài cỗ máy mang màn hình lớn, nhìn như là máy tính, nhưng rất nhiều linh kiện, còn có các loại cần gạt khống chế. Diệp Thiếu Dương nhìn một lần, không có một loại máy móc là thứ mình nhận biết, nhưng có tình huống dẫn tới sự chú ý của hắn: toàn bộ màn hình máy móc đều vỡ vụn.

“Những thứ này đều là ngoại lực phá hư, nhìn qua như là con người làm.” Tào Vũ nói, “Lúc ấy dây điện đã bị phá hư, theo dõi chưa chụp được hình ảnh. Chúng tôi duy nhất có thể nghĩ đến chính là, bọn họ muốn ngăn cản chúng tôi tiếp tục nghiên cứu cổ mộ.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu nói: “Không chừng người sống sót kia là bọn họ thả cho chạy, vì chuyển tin cho bọn họ, sau đó mới chết, càng thêm chấn nhiếp các ông hơn.”

“Đúng vậy, tôi cũng nghĩ đến loại khả năng này.” Tào Vũ bất đắc dĩ cười cười, “Nếu không có hai vị hỗ trợ, chúng tôi quả thật là không dám hành động.”

Ba người đi trong trong ngoài ngoài một lần, nhìn thấy trừ máy móc, còn có cửa cùng tủ hồ sơ cũng bị phá hủy, nhưng bởi vì thời gian qua lâu lắm rồi, đây lại là sa mạc, cho dù lúc ấy lưu lại chứng cớ gì, cũng đều bị bao phủ rồi.

Diệp Thiếu Dương đốt lên đèn hoa sen ba màu, soi trong trong ngoài ngoài một lần, sau khi xác định bên trong không có tà vật, ở trên cửa dùng chỉ đỏ thắt nút, dán Huyết Tinh Phù, trong phòng cũng bố trí địa trận, sau đó nhắc nhở mọi người buổi tối đừng đi ra ngoài, ban ngày đi ra ngoài mà nói, cũng tốt nhất có mình đi cùng.

Phòng ngủ tổng cộng có hai gian, đều là cỏ khô trải thành loại giường chung kia, ngủ ở dã ngoại cũng không có gì chú ý, dù sao đều là vào túi ngủ. Vì thế phần chia chỗ một phen, bởi vì hôm sau tìm kiếm cổ mộ Tứ Bảo là chủ lực, Diệp Thiếu Dương bảo hắn đi ngủ, mình buổi tối đảm đương trông coi.

Tuy rất có lòng tin đối với mọi thứ mình bố trí, nhưng dù sao có mười mấy cái mạng ở trong tay mình, Diệp Thiếu Dương không dám qua loa, huống hồ, còn có một tầng nguyên nhân kia.

Chờ sau khi mọi người đều ngủ, Diệp Thiếu Dương đem bếp than xách đến gian ngoài, tìm Tào Vũ đòi một ít đồ hộp với bia, ngồi ở cửa ăn uống, đồng thời nói chuyện phiếm với Lâm Tam Sinh, nghe hắn kể lại chuyện Quảng Tông thiên sư sau khi chiếm lĩnh yêu cung của Huyết Bồ Đề, gần đây ở trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ mở rộng cửa thu môn đồ.

“Nói như vậy, sư phụ ngươi hiện tại trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ sống rất thoải mái nha.” Diệp Thiếu Dương nghe xong hắn kể rồi nói.

Lâm Tam Sinh nói: “Cái gì thoải mái, bận chết mất, ta cũng cả ngày bận chết mất, bằng không đã sớm ra tìm ngươi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ta còn nhớ, sư phụ ngươi từng dặn ta, đi Thanh Minh giới cứu Yến Xích Hà nào đó, chuyện này sao không đề cập tới?”

Lâm Tam Sinh nói: “Sư phụ đã tính một quẻ, nói hiện tại thời cơ chưa tới, đợi thêm một chút, đến lúc đó sẽ tìm đến ngươi.”

Diệp Thiếu Dương cười nhìn Lâm Tam Sinh một cái, nói: “Ngươi hiện tại sống thế nào?”

Lâm Tam Sinh nghe hiểu ý tứ của hắn, đứng dậy đi tới cửa, xuyên thấu qua cửa sổ thông hơi nhìn bóng đêm mờ mịt, lặng lẽ nói: “Mấy trăm năm cảm tình, làm sao có thể nói quên là quên chứ. Nàng hiện tại… Nhắm chừng đã thành hôn rồi…”

Quay đầu, hốc mắt ươn ướt nhìn Diệp Thiếu Dương, “Có đôi khi đêm không thể ngủ, ta đang nghĩ, ta có phải làm sai hay không, ta có phải nên tranh thủ một chút hay không, có lẽ nàng từ từ sẽ cảm động thì sao?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Ngươi nếu làm như vậy, có thể đến cuối cùng ba người đều thống khổ, thật ra ta rất khâm phục ngươi, ngươi có thể đặt xuống.”

“Ta cũng không bỏ xuống được mà.” Thanh âm Lâm Tam Sinh run lên, vươn một bàn tay, dùng sức nắm chặt, “Nếu ta có thể làm được, cho dù là tan xương nát thịt, ta cũng sẽ không từ bỏ, nhưng duyên hết, ta thật sự bất lực.”

Diệp Thiếu Dương đi qua, vỗ vỗ bờ vai hắn, cái gì cũng chưa nói.

Sau nửa đêm, Diệp Thiếu Dương nhập định thổ nạp, mãi cho đến khi trời sáng.

Bởi vì cách đó không xa còn có đầm nước, phiền toái đánh răng rửa mặt đã giải quyết. Diệp Thiếu Dương theo dòng suối đi một đoạn, phát hiện cách đó không xa còn có một ao nước lớn hơn nữa, có thể là bởi hoàn toàn không ô nhiễm, hồ nước cực sạch, bên cạnh mọc một ít thực vật.

Diệp Thiếu Dương rất có một loại xúc động muốn xuống bơi một phen.

Ở doanh địa ăn điểm tâm, đoàn người xuất phát, Tào Vũ dẫn đường, dựa theo định vị trên gps, hướng vị trí cổ mộ xuất phát.

“Chính là một dải phía trước này.” Tào Vũ đối chiếu bản đồ cùng định vị đặc thù trên gps, nói, “Cổ mộ hẳn chính là phía dưới nơi đây. Ở phía dưới tầng cát chảy. Hai vị, trông vào các cậu.”

“Trông vào cậu ta.” Diệp Thiếu Dương hướng Tứ Bảo bĩu môi.

Tứ Bảo không vội hành động, nhìn hoang mạc bằng phẳng trước mặt, nhíu mày, hỏi Tào Vũ: “Tôi lúc này mới nghĩ đến một vấn đề nha, các người đã biết cổ mộ ngay tại dưới đây, tôi không rõ, vì sao còn cần tìm tôi, trực tiếp đào không phải được rồi?”

Tào Vũ cười nói: “Chúng tôi là biết cổ mộ phía dưới nơi đây, nhưng không có cách nào xác định vị trí cụ thể. Cậu biết, cổ mộ mỗi triều đại đều là không giống nhau, nếu đào không đúng chỗ, đối với cổ mộ sẽ tạo thành thương tổn mang tính tai nạn, hơn nữa… Cũng dễ gặp các loại nguy hiểm, cho nên muốn mời Tứ Bảo đại sư thông qua phương thức phong thuỷ xác định đại khái hình dạng cổ mộ, sau đó chúng ta lại chế định phương án, xác định từ vị trí nào, dùng phương thức gì đi vào.”

Bình luận