Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1659: Nữ Quỷ Trong Sa Mạc (2)


“Chúng tôi lưu lại một người chiếu cố bệnh nhân, còn lại mọi người đi ra cầu viện, đi không phải một phương hướng, như vậy cơ hội lớn hơn chút, xin mấy người để tôi lên xe, mạng người lớn bằng trời, van xin các người!”

Diệp Thiếu Dương, Tứ Bảo, Qua Qua nhìn nhau, nhất thời hiểu rõ trong lòng, cô gái này quả thật là quý!

Bởi vì Qua Qua chưa hiện hình, nếu là nhân loại bình thường, không có khả năng thấy nó, cũng không có khả năng nghe thấy nó nói chuyện, mà quỷ thì khác, bất cứ con quỷ nào, đều đã mở âm nhãn, có thể thấy đồng loại.

Vừa mới vào sa mạc, đã gặp được một nữ quỷ…

Chuyện bình thường cực ít có thể gặp được, lại gặp ở nơi này, thế này cũng quá khéo rồi nhỉ?

Trong lòng Diệp Thiếu Dương bắt đầu nói thầm, nhưng nữ quỷ này nhìn qua như là sau khi chết chưa mở thiên tri, không biết mình đã chết, chẳng lẽ thực là như thế?

Tào Vũ không biết chân tướng, quay đầu hỏi: “Làm sao bây giờ?”

Nữ tử lập tức nói: “Xin hỗ trợ nhất định, nếu cần tiền, đến lúc đó tôi có thể cho các người. Các người nếu không yên tâm, đây là chứng minh thư của tôi, đặt cho mấy người.”

Nữ tử từ trong túi lấy ra một cái chứng minh thư đưa qua.

Diệp Thiếu Dương tiếp nhận nhìn qua, cô nương này tên là Tạ Ngọc Phương, là người Trùng Khánh. Chứng minh thư giống như thật, ngay cả chống làm giả cũng có.

Đương nhiên, đây chỉ là một thứ không tồn tại cô ta dùng hồn lực hư ảo ra, nhưng một điểm này ngay cả chính cô ấy có thể cũng không biết.

Tào Vũ cùng lái xe binh sĩ thấy một màn như vậy, ngược lại có chút hoài nghi phán đoán của mình, xin giúp đỡ nhìn Diệp Thiếu Dương cùng Tứ Bảo.

“Lên đi.” Diệp Thiếu Dương hướng vào giữa nhường một chút, để cô chen lên.

“Cô muốn đi đâu, chỉ cái phương hướng, chúng tôi đi qua.” Diệp Thiếu Dương nói.

Tạ Ngọc Phương lập tức chỉ một phương hướng, nói: “Không xa, vượt qua hai triền cát này, chính là phía trước.”

Diệp Thiếu Dương lập tức bảo lái xe dựa theo phương hướng cô chỉ thị đi tới.

Tào Vũ lấy ra bộ đàm, thông báo mấy chiếc xe1phía sau, xe mình lâm thời có chút tình huống, tạm thời rời khỏi tuyến đường, bảo bọn họ tiếp tục dựa theo mục tiêu đi tới.

Trên đường ô tô chạy, trong tay Diệp Thiếu Dương tiếp một đồng tiền Ngũ Đế, cũng không phải cố ý phòng bị trước, mà là không gian trong xe nhỏ, hắn lo lắng nhỡ đâu xảy ra cái gì ngoài ý muốn, không dễ kịp thời xử lý, đặc biệt là ghế trước còn hai người thường ngồi.

Ở dưới Diệp Thiếu Dương dặn dò, binh sĩ đem xe lái phi thường chậm, vòng qua hai triền cát, phía trước quả nhiên là một mảng đất trống.

“Ở ngay bên kia… Ồ, lều trại sao không còn nữa?” Tạ Ngọc Phương nhìn phạm vi đèn xe chiếu xạ, rất giật mình.

“Cũng có thể là tôi nhớ lầm, phiền hướng phụ cận tìm chút.”

Ở dưới sự thỉnh cầu của Tạ Ngọc Phương, binh sĩ lái xe ở phụ cận tìm một lần, cái gì cũng không có, binh sĩ đột nhiên vỗ ót, kinh sợ nói: “Nơi này tôi5biết! Hai năm trước từng xảy ra sự kiện tử vong ngoài ý muốn, có một đội thám hiểm ở nơi này đóng quân qua đêm, kết quả một thành viên đột phát tắc nghẽn cơ tim chết…”

Thanh âm hắn bắt đầu run rẩy, ánh mắt vụng trộm liếc về phía Tạ Ngọc Phương, “Còn có một cô gái, chết ở chỗ cách mấy km, nghe nói là tới phụ cận cầu viện, kết quả lạc đường, bị chết lạnh…”

Diệp Thiếu Dương nghe xong, quay đầu nhìn Tạ Ngọc Phương, Tạ Ngọc Phương ngược lại chưa nghe hiểu, nói: “Đồng đội của tôi cũng là đột phát tắc nghẽn cơ tim, xin mọi người hỗ trợ, nhất định phải tìm được hắn.”

Bốn người nghe xong lời này, nhìn nhau, Tào Vũ cùng binh sĩ nào từng trải qua loại chuyện này, mồ hôi lạnh lập tức đổ xuống.

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn Tạ Ngọc Phương, nói: “Hôm nay là năm nào?”

Tạ Ngọc Phương ngẩn ra: “Cái gì, anh hỏi cái này để làm gì, không phải năm 2014 sao?”

Thốt ra lời này,3hai người của ghế trước đều rụt về phía sau, binh sĩ đạp phanh đem ô tô dừng lại.

Diệp Thiếu Dương lấy ra di động, ấn sáng màn hình cho cô xem.

Tạ Ngọc Phương mới đầu không biết cho cô xem cái gì, ở sau khi Diệp Thiếu Dương nhắc nhở, chú ý ngày: “Tháng 9 năm 2016… Ngày của anh không đúng nha.”

Diệp Thiếu Dương lại tìm Tào Vũ và binh sĩ đòi di động, cho cô xem ngày của ba cái di động, “Chung quy không thể di động của chúng tôi đều sai chứ, hơn nữa chúng tôi là nửa đường gặp được cô, không có khả năng cùng nhau tính kế cô.”

Tạ Ngọc Phương ngơ ngác nhìn thời gian của ba chiếc di động, lại nhìn nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương thở dài: “Cô tìm không thấy nơi hạ trại, không phải cô nhớ lầm, mà là… Đã trôi qua hai năm, lều trại của các cô lúc trước, khẳng định đều bị người cứu viện mang đi rồi, bạn của các người cũng đều đi rồi, chỉ3có cô lưu lại, ở lại nơi này hai năm rồi.”

“Sao có khả năng!” Tạ Ngọc Phương kêu lên, “Trời ạ, chẳng lẽ tôi xuyên việt rồi hay sao!”

“Cô chưa xuyên việt, bởi vì… Cô đã chết.”

“Chết? Đùa cái gì vậy!” Tạ Ngọc Phương phẫn nộ kêu lên.

Diệp Thiếu Dương mở cửa xe, gió lạnh nhất thời trút vào, Diệp Thiếu Dương lạnh run lên một chút, nói: “Cô không cảm thấy lạnh?”

Đột nhiên, Tạ Ngọc Phương giống như phát hiện một chân lý, mà chân lý này, vẫn luôn bị cô bỏ qua… Người ta ở thời điểm không cảm giác được nóng lạnh, tự nhiên sẽ bỏ qua nhiệt độ, hiện tại bị Diệp Thiếu Dương nhắc nhở, mới hoàn toàn nghĩ tới, kinh ngạc ngẩn người.

Diệp Thiếu Dương nói: “Cô hẳn là bị chết lạnh, nhưng cô chưa ý thức được, là vì cô có nguyện vọng chưa hoàn thành, thành chấp niệm của cô, một lòng muốn tìm người đi cứu đồng bạn của cô, tất cả còn lại đều đã quên.”

Tạ Ngọc Phương cúi đầu, ở một khắc5ý thức được mình tử vong, mở ra thiên tri, cái gì cô cũng nhớ ra hết, bụm mặt đau lòng khóc lên.

Tào Vũ cùng binh sĩ kia sắc mặt trắng bệch, khẩn trương nói không ra lời.

Tạ Ngọc Phương đột nhiên ngẩng đầu, hướng Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu, “Tôi nhớ ra rồi, tôi không phải chết lạnh, tôi là bị người ta giết chết!”

Cái gì?

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc, vội hỏi: “Người nào giết cô?”

“Là…” Tạ Ngọc Phương đột nhiên kích động hẳn lên, một đôi mắt biến thành màu đỏ.

Là oán khí đang quấy phá, tiếp tục như vậy rất dễ dàng biến thành lệ quỷ, không dễ siêu độ.

Diệp Thiếu Dương vừa muốn khuyên bảo, Tạ Ngọc Phương đột nhiên vươn đôi tay, bóp cổ Diệp Thiếu Dương.

Qua Qua ngay tại đầu vai Diệp Thiếu Dương, thấy một màn này, lập tức nhảy đến trên vai Tạ Ngọc Phương, hướng chỗ mi tâm của cô vỗ một chưởng.

Tạ Ngọc Phương “Oa” kêu một tiếng quái dị, hồn phách nháy mắt vỡ ra, hóa thành tinh phách, từ trong4khe hở cửa kính xe bay ra ngoài.

“Ngươi làm gì!” Diệp Thiếu Dương mắng, “Ra tay nặng như vậy làm gì!”

“Ta… Không có nha, ta chỉ nhẹ một cái thôi.”

Lời còn chưa dứt, Diệp Thiếu Dương lập tức ngửi được một tia khí tức dị thường, nói tiếng “Không tốt!” Vội vàng đẩy mở cửa xe, hướng Tào Vũ hô: “Xuống xe, đều xuống xe mau!”

Tào Vũ và binh sĩ không biết đã xảy ra cái gì, nghe hắn kêu một tiếng như vậy, vội vàng xuống xe, chạy ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương từ trong đai lưng lấy ra một tấm linh phù, nhanh chóng vẽ vài nét bút, lắc nhẹ một cái, linh phù cháy lên, lại phát ra ánh sáng âm u màu xanh lục, ngọn lửa nhảy lên từng lần, giống như thiêu đốt cái gì, phát ra tiếng xẹt xẹt như sét đánh.

Bình luận