Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1651: Tới Đại Mạc (2)


Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm thấy nhịp tim tăng tốc, từ một bên túm lấy chăn, đắp lên chân cho cô.

“Ngươi muốn nhìn thì nhìn thôi, có sao đâu.”

“Không không, vẫn là đừng nhìn, mất tập trung.

Tiểu Cửu che miệng cười lên.

Diệp Thiếu Dương nhìn bộ trang phục này, còn có vẻ mặt của cô, cùng ngày đó ở Thanh Minh Giới nhìn thấy hoàn toàn là hai bộ dáng khác nhau, trong lòng không tự chủ được cũng hiện lên một tia cảm giác chinh phục, dù sao Tiểu Cửu chỉ có ở trước mặt mình mới sẽ như vậy.

Lập tức lấy lại bình tĩnh, đem chuyện muốn nói nói một lần, Tiểu Cửu nghe xong tình huống của bọn họ ở không gian giam cầm, cũng chấn động không thôi.

“Nữ Bạt và Hậu Khanh thế mà đều đã lấy lại tự do…” Tiểu Cửu hít sâu một hơi, “Cái này thật đúng là tin tức lớn, ta sau khi trở về, lập tức thông báo môn phái khác, cái này cũng không cho phép bọn họ không đoàn kết.”

“Về phần Tô Mạt Huyền Không quan người nói, ta không biết, nhưng Huyền Không quan ở Thanh Minh Giới, là có một thể lực, cũng đã thành lập Huyền Không quan, nhân số không nhiều, nhưng Huyền Không quan chủ Lý Hạo Nhiên là đại đệ tử của Vô Cực thiên sự, cực kỳ khá.”

Đồ đệ của Vô Cực thiên sư? Diệp Thiếu Dương lập tức nghĩ tới tiểu cô nương kia theo bên người Tô Mạt, hình như cha cô bé từng là đại đệ tử của Huyền Không quan, cũng chính là sư huynh của Tô Mạt, ở nhân gian cũng có lời đồn, không ngờ lại đã sớm phi thăng đến Thanh Minh Giới, quan chủ Huyền Không quan Thanh Minh Giới này, tám phần chính là kẻ này rồi.

“Người này lợi hại bao nhiêu?”

“Thực lực cụ thể không biết, Huyền Không quan ở Không giới phi thường thần bí, không ai biết sơn môn bọn họ ở đâu, ta cũng nhiều năm không ở Không giới, càng không biết những thứ này, ta nghe người phía dưới nói, Lý Hạo Nhiên năm đó từng có mâu thuẫn với Lê Sơn, một mình trước khi tới Lê Sơn, từng đấu pháp với Lê Sơn lão mẫu một hồi, về sau đã giải hòa.”

“Móa…”

Diệp Thiếu Dương âm1thầm hít vào một hơi, tuy không biết Lê Sơn lão mẫu thực lực thế nào, nhưng cái tên này như sấm bên tai, hơn nữa là một trong các lão đại của Không giới tứ sơn, ngồi ngang hàng với Tiểu Cửu, thực lực có thể nghĩ, Lý Hạo Nhiên dám một mình đánh tới cửa đi tìm bà ta đấu pháp, thực lực cho dù không bằng Lê Sơn lão mẫu, cũng tuyệt đối không sai biệt nhiều.

Một mãnh nhân như vậy, lại là sư huynh của Tô Mạt.

Diệp Thiếu Dương có chút cảm giác muốn khóc.

Tiểu Cửu nhìn thấu tâm tư của hắn, nói: “Ngươi yên tâm, ta ở Không giới đã bố trí rất nhiều cơ sở ngầm, như Lý Hạo Nhiên loại cường giả đó, một khi vượt sông ranh giới, nhất định sẽ dẫn tới chấn động thật lớn, ta đến lúc đó sẽ dẫn người đến giúp ngươi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Hắn nếu thực tới tìm ta, ta5thật sự không sợ, nhiều nhất chỉ là một hồi tử chiến, đánh chết đáng đời, sợ hắn không động thủ, ta thế này trong lòng luôn có một cái vướng mắc. Mẹ kiếp, ta mới nghĩ ra, ta là vì Đạo Phong ra tay, dựa vào cái gì đều tới tìm ta báo thù, đợi lần sau ta gặp được Đạo Phong, nói rõ với hắn, để hắn đi xử lý Lý Hạo Nhiên này!”

Tiểu Cửu nói: “Đạo Phong là rất lợi hại, chỉ là không biết hắn có phải đối thủ của Lý Hạo Nhiên này hay không.”

“Lý Hạo Nhiên…” Ngoài cửa sổ đột nhiên bay đến một thanh âm, hai người đều bị dọa giật mình, Tiểu Cửu lập tức từ trên giường nhảy dựng dậy, hướng ngoài cửa sổ phẫn nộ quát: “Ai!”

Tuy thực lực của mình chưa khôi phục, nhưng cường độ thần thức vẫn chưa yếu bớt, có thể nghe được mình nói chuyện, hơn nữa giấu được thần3thức của mình cảm giác, tất nhiên là tuyệt thế cường giả.

Diệp Thiếu Dương kéo cô một cái nói: “Đừng đừng, là Đạo Phong. Thật sự là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới ngay.”

Thanh âm Đạo Phong, dù hóa thành tro mình cũng sẽ không nghe lầm.

Diệp Thiếu Dương vừa đứng dậy, liền thấy Đạo Phong đạp cửa sổ vào nhà, đáp xuống đất, bên người còn một cô nương đi theo, lại không phải Dương Cung Tử, mà là Tôn Ánh Nguyệt đã lâu không gặp.

“Chủ thượng…” Tôn Ánh Nguyệt nhìn thấy Tiểu Cửu, lập tức quỳ rạp trên mặt đất, hơi ngẩng đầu, đánh giá Tiểu Cửu một cái, trên mặt lộ ra biểu cảm kinh ngạc. Tiểu Cửu mới đầu không hiểu, cúi đầu nhìn trang phục của mình một cái, áo thun bó sát người váy ngắn tất đen…

Mình khi nào từng mặc loại quần áo này, trên mặt Tiểu Cửu nhất thời có chút nóng lên, còn không thể3không bảo trì uy nghi yêu vương, trừng mắt nhìn Tôn Ánh Nguyệt một cái, lạnh lùng nói: “Đi ra ngoài.”

Tôn Ánh Nguyệt đầu cũng không ngẩng lên, trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Đạo Phong đi đến trước giường, xoay người, nhìn Tiểu Cửu một cái, Diệp Thiếu Dương sợ bọn họ lại có mâu thuẫn, giành trước hỏi Đạo Phong: “Ta nghe Cung Tử nói ngươi bế quan tu luyện Tam Thanh Quỷ Phù, ngươi thành công rồi?”

Đạo Phong nói: “Ta có thể tới nơi này, tự nhiên là đã thành công.”

“Thế nào, có phải lợi hại hơn hay không?”

“Lại trảm một thi, tự nhiên lợi hại hơn chút.”

“Cái gì!” Diệp Thiếu Dương kêu lên, Tiểu Cửu cũng kinh ngạc nhìn qua.

Đạo Phong nói: “Cơ duyên xảo hợp, trảm linh thân.”

“Móa, ngươi trâu bò nha!” Diệp Thiếu Dương hưng phấn lao qua, thử thăm dò nhéo nhéo mặt hắn, nói: “Ồ, sao còn có thân thể?”

“Đúc lại linh thân, đã không còn5khác biệt của hồn thể cùng nhục thân, ở nhân gian liền làm người, ở Quỷ Vực thì làm quỷ, tuỳ theo ý muốn.” Đạo Phong đem tay hắn từ trước mặt mình gạt ra, nói.

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, nói: “Tuy nghe không hiểu, nhưng nghe rất lợi hại. Ta nhắm chừng ngươi có thể xử lý được Lý Hạo Nhiên kia.”

“Ai là Lý Hạo Nhiên.”

Diệp Thiếu Dương khoát tay lên vai hắn, nói: “Lý Hạo Nhiên là đệ nhất đệ tử Huyền Không quan, ngày xưa phi thăng Thanh Minh Giới, hắn chính là người duy nhất của nhân gian mấy trăm năm qua phi thăng Thanh Minh Giới, ở Thanh Minh Giới tu luyện thần công, đánh khắp thiên hạ vô địch thủ…”

Diệp Thiếu Dương miệng nói liên tục, đem thuật ngữ trong tiểu thuyết võ hiệp cắm đầu dùng ra, Tiểu Cửu nghe mà nhíu mày.

“Lý Hạo Nhiên này là hậu nhân Huyền Không quan, Tô Mạt đi Thanh Minh4Giới, khẳng định là đi đầu nhập hắn, sư phụ, sư bá bọn họ đều chết ở trên tay sư phụ chúng ta, sư phụ chúng ta cũng đã chết, món nợ này tự nhiên tính ở trên đầu chúng ta, thiên hạ đệ nhất cao thủ, ngươi không sợ sao?”

Đạo Phong thản nhiên cười nói: “Không quan hệ với ta, ta ở sâu trong Quỷ Vực, bọn họ chung quy không thể đi tìm ta báo thù, khẳng định là tới tìm ngươi.”

“Móa, ngươi nói lời này, nếu không ra mặt vì ngươi, ta sao có thể đắc tội hai ôn thần này. Đúng rồi, còn có kẻ tên Trương Vân kia, cũng rất lợi hại.” Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ ngực hắn, “Này, bằng không như vậy, ta đối phó Tô Mạt còn có Trương Vân kia, một đánh hai, ta chịu thiệt chút, ngươi đi đối phó Lý Hạo Nhiên kia thế nào?”

Đạo Phong nghiêng đầu nhìn hắn, “Ngươi tính toán vậy không tệ.”

“Hắc hắc, Lý Hạo Nhiên lợi hại nha, ta biết ngươi thích khiêu chiến cường giả, ngươi hiện tại mạnh như vậy, phải không, bắt nạt gà đối với ngươi mà nói có ý tứ sao?”

“Có ý tứ.” Đạo Phong nói xong, đột nhiên nâng tay, lòng bàn tay xuất hiện đốm sáng ba màu vàng, tím, lam, lập tức hóa thành bộ dáng ba đạo linh phù, hướng ngoài cửa sổ bay đi.

Diệp Thiếu Dương còn đang ngẩn ra, chợt nghe thấy một tiếng hét thảm “A”, Đạo Phong nhảy lên cửa sổ, đối diện lập tức bay tới mấy bóng người hình thái khác nhau, có cầm hồn khí, có không cầm hồn khí, cùng nhau hướng Đạo Phong đánh tới.

Tay phải Đạo Phong từ bên hông cởi xuống Đả Thần Tiên, nhằm một kẻ gần nhất, cho một côn thẳng vào đầu, trực tiếp vụt hồn thể tan vỡ, hóa thành tinh phách.

Bình luận