Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1626: Sát thần (2)


Diệp Thiếu Dương cũng không hiểu thưởng thức tranh, nhìn ngang dọc một hồi nói: “Có sơn có thủy, ta thấy rất tốt mà, ý cảnh này, chậc chậc, nơi nào không tốt?”

Từ Văn Trường căm giận nói: “Tranh của Ngô Đạo Tử, có thể không tốt sao, nhưng người tặng lễ thì tặng lễ, thế mà lại tặng đồ dỏm cho ta!”.

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc, nói: “Ngươi nói đây là giả?”

“Nói lời thừa, ta lúc còn sống chính là dựa vào vẽ tranh ăn cơm, thật giả ta còn nhìn không ra?”

Mẹ cái kiếp, nhất định là lão Quách tên keo kiệt này vì tiết kiệm tiền, mua tranh giả! Diệp Thiếu Dương nhìn trái nhìn phải, tìm không thấy lão Quách, lúc này mới nhớ tới hắn trước đó đã theo Lưu Minh đi tính tiền, nhất thời hạn đến nghiến răng, giải thích các kiểu với Từ Văn Trường, hơn nữa cam đoan tương lai nhất định đốt một bức bút tích thực cho hắn.

Từ Văn Trường vung quạt, nói: “Thôi, món nợ này ghi lại trước, về sau lại tính với người. Ta đến, là tìm người làm một chuyện.”

Cuối cùng tìm được cơ hội bồi thường, Diệp Thiếu Dương vội vàng vỗ ngực nói: “Từ công có chuyện gì cứ việc phân phó, tại hạ rơi đầu rải máu nóng, tuyệt đối làm được, Từ công nói đi, chuyện gì.”

Từ Văn Trường cười quỷ dị một cái, nói: “Diệt trừ Bạch Khởi.”

Nụ cười của Diệp Thiếu Dương nhất thời cứng lại.

Đám người Nhuế Lãnh Ngọc cũng hít ngược khí lạnh, hai chữ Bạch Khởi, đối với bọn họ mà nói thật ra quá mức rung động.

Nhân gian tứ phương quỷ khấu, trong tứ đại sát thần, còn sót lại ở nhân gian chính là Bạch Khởi, cái tên này đối với người giới pháp thuật mà nói, quả thực chính là một cơn ác mộng: ai cũng biết hắn rất mạnh, gần như vô địch, nhưng cụ thể mạnh bao nhiêu, thì không có ai biết.

Dùng một câu trong tiểu thuyết võ hiệp thường xuyên dùng để làm màu mà nói chính là: người từng thấy thực lực của hắn, đều đã chết.

Diệp Thiếu Dương miễn cưỡng nặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, “Ta nói Từ công, ngươi là nghiêm túc, không phải đang chơi xỏ ta?”

“Ta cố ý đến dương gian để chơi xỏ ngươi?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai nói: “Vậy ta thật sự sắp đầu rải máu nóng rồi.”

Từ công đạo: “Không cần bi quan, hiện tại là bảo ngươi tìm kiếm tung tích Bạch Khởi mà thôi.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Âm ty cũng không biết hắn ở đâu?”

“Truyền thuyết, Bạch Khởi luôn luôn ở Tây Vực, năm đó từng làm loạn một lần, bị thuật sĩ Từ Phúc dùng trận pháp nào đó phong ấn trong lòng đất, sau đó từng triều đại đều sẽ phái ra quốc sư đến gia cố phong ấn, tổ tiên ngươi Diệp Pháp Thiện cũng từng đại biểu Đại Đường đi, hơn nữa nghe nói đó là một lần phong ấn cuối cùng, sau đó Trung Nguyên liên tục chiến tranh, chính quyền cát cứ, cách nhiều năm, cho dù có thống nhất, cũng đã sớm quên chuyện này. Tóm lại ở sau đó, Bạch Khởi chưa từng làm loạn nữa, ngay cả âm ty cũng không cách nào xác định vị trí của hắn, hơn nữa bởi vì âm dương ngăn cách, cũng không tiện phái người đi tìm, bởi vậy chỉ có tìm ngươi nhân gian pháp sư này hỗ trợ.”

Diệp Thiếu Dương nghe tới đây, thật sự nhịn không được hỏi: “Đã có phong ấn, hắn cũng không làm loạn, đi tìm hắn làm gì, nhỡ đâu không cẩn thận mở ra phong ấn, không phải không có việc gì tìm việc sao?”

Từ Văn Trường nói: “Trước kia, âm ty đã ôm thái độ này, bởi vậy cũng không quá đặt ở trong lòng, nhưng gần đây chúng ta đạt được một manh mối: Vị kia của Thái Âm sơn, đã phái người đi tìm Bạch Khởi…”

Diệp Thiếu Dương giật mình, rất nhanh đã hiểu, nói: “Bọn họ muốn hợp tác cùng Bạch Khởi, cùng nhau đảo loạn nhân gian?”

Từ Văn Trường nói: “Chính là như thế.”

“Nhưng, cho dù bọn họ có thể tìm được Bạch Khởi, Bạch Khởi nhất định sẽ hợp tác với bọn họ sao?”

“Bọn họ không cần Bạch Khởi hợp tác, chỉ cần có thể mở ra phong ấn Bạch Khởi, để hắn ở nhân gian chế tạo hỗn loạn là được, đến lúc đó giới pháp thuật thậm chí âm ty, đều không có khả năng xem nhẹ, Thái Âm sơn sẽ có cơ hội để thừa dịp…”

Diệp Thiếu Dương nghe tới đây, xem như hoàn toàn hiểu rồi, nói: “Ngươi bảo ta vượt ở trước người của Thái Âm sơn tìm được Bạch Khởi?”

Từ Văn Trường gật đầu.

Diệp Thiếu Dương có chút bất đắc dĩ nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, sau đó nói với Từ Văn Trường: “Ta không đi làm không được có phải hay không?”

Từ Văn Trường nói: “Không phải ngươi bắt buộc cần đi làm, mà là ngươi thích hợp đi làm nhất. Âm Dương ti vừa mới thành lập, chuyện này ở trong trách nhiệm của Âm Dương ti, ngươi là lão đại phía sau màn Âm Dương ti, ngươi không đi ai đi?”

“Được rồi, ta xem như hiểu rồi, thì ra các ngươi đều là lộ số, thành lập Âm Dương ti, thì ra vì cái này!”

Từ Văn Trường cười nói: “Cũng không thể nói như vậy, chuyện này nếu thành công, ít nhất là mấy vạn năm âm đức, tương lai ngươi sau khi chết, dựa vào âm đức này, đừng nói là ti chủ, cho dù là quan lớn nữa cũng làm được.”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt nói: “Đừng rủa ta, ta sống đang tốt, không muốn chết.”

Từ Văn Trường nói: “Ngươi tìm được chỗ phong ấn Bạch Khởi trước, sau đó cho chúng ta biết, đến lúc đó âm ty tự sẽ phái người giúp ngươi, chung quy không có khả năng để ngươi tự mình đi đối phó sát thần.”

“Đến lúc đó chỉ sợ ta cũng không có cơ hội gọi người, đã bị giết chết.” Diệp Thiếu Dương mặt mày đau khổ nói.

“Đừng mồm mép với ta, dù sao ngươi làm cũng phải làm, không dám cũng phải làm!” Từ Văn Trường bị hắn lằng nhằng có chút phiền.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhún vai, nói: “Có manh mối gì cho ta?”

“Theo manh mối của chúng ta, Bạch Khởi chôn ở tây bắc, hẳn là ở trong một ngôi mộ.”

“Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó, chúng ta nếu có manh mối chi tiết hơn nữa, còn tìm ngươi làm gì, là vì âm ty điều tra việc nhân gian, có rất nhiều sự bất tiện, mới tìm ngươi ra tay.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Kháo, ngươi thế này cùng chưa nói có gì khác nhau!”

Từ Văn Trường vỗ vỗ vai hắn, “Mau chóng hành động đi, người của Thái Âm sơn bên kia đã hành động, ngươi tốt nhất vượt ở trước bọn họ. Còn có, người Thái Âm sơn rất có thể sẽ từ trong đó làm khó dễ, ngươi phải cẩn thận đề phòng.”

Nói xong trực tiếp độn địa mà đi, thời điểm chỉ còn lại có một cái đầu trên mặt đất, nói: “Còn có, nhớ rõ đốt một bức bút tích thực của Ngô Đạo Tử cho ta.”

Diệp Thiếu Dương bĩu môi.

Chờ Từ Văn Trường đi rồi, khí đen xung quanh cũng theo hắn cùng nhau chảy vào trong khe hở không gian, tất cả khôi phục như thường.

Diệp Thiếu Dương dùng sức phun ra một hơi, thân thể cũng mềm nhũn xuống, “Mẹ kiếp, phen này phiền toái rồi.”

Nhuế Lãnh Ngọc vừa muốn mở miệng, phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm Tạ Vũ Tình: “Ai da, mắt tôi đau quá.”

Nhuế Lãnh Ngọc vừa nghe đã hiểu, đi đến trước mặt Tạ Vũ Tình nói: “Chị vừa rồi có phải nhìn chằm chằm vào mấy âm thần kia hay không?”

“Vậy lại làm sao?” Tạ Vũ Tình dùng sức dụi mắt.

“Chị là một phàm nhân, là không thể nhìn âm thần, huống chi là ba vị âm thần, chị nhìn chằm chằm lâu như vậy, mắt không đau mới là lạ.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói xong trở lại bên người Diệp Thiếu Dương, hỏi hắn có lá cỏ bạc hà hay không.

“Thứ đó anh sao có thể mang theo bên người.” Diệp Thiếu Dương tìm ra hai tấm linh phù trống, rót chút nước lên, phân biệt dán ở trên đôi mắt Tạ Vũ Tình, sau đó dùng bút chu sa ở bên trên vẽ hai tấm Tụ Linh Phù, đợi một hồi, linh phù đem âm khí rót vào trong mắt Tạ Vũ Tình rút ra.

Diệp Thiếu Dương lúc này mới bóc linh phù, hỏi: “Chị cảm giác thế nào?”

Bình luận