Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1605: Trở thành nhân gian


“Cái gì cùng cái gì, ngươi rốt cuộc đã nói gì?”

Diệp Thiếu Dương đành phải đem chân tướng nói một lần, Tiểu Cửu sau khi nghe xong, khuôn mặt đỏ lên.

Diệp Thiếu Dương không đợi cô nổi bão, vội vàng ôm quyền bồi tội, đem một món đồ từ trong ba lô rút ra, đưa cho cô. “Tặng cho ngươi, xem như bồi tội.”

Là Hỗn Thiên Lăng Hoàng quan chủ đưa.

Tiểu Cửu đón lấy, nói: “Ngươi lấy thứ này, chính là tặng cho ta?”

“Đúng vậy, bằng không ta lấy làm gì, ta là cảm giác được, một thân trang phục này của ngươi, vừa lúc phối hợp Hỗn Thiên Lăng, dùng nó làm pháp khí, thật sự là đẹp muốn khóc.”

Tiểu Cửu vui vẻ cười cười, nói: “Thật ra, ta không thích bộ dạng này.”

“Ừm?” Diệp Thiếu Dương không hiểu.

Tiểu Cửu quay người tới trước tủ quần áo, ngón tay lay động, nhẹ nhàng làm phép, cửa tủ tự động mở ra, vài bộ quần áo lần lượt bay ra, rơi vào trong tay cô.

Tất chân, giày cao gót, váy ngắn… Chính là một bộ quần áo rất lạc quẻ mình lúc trước mua cho cô, thì ra bị cô mang đến nơi đây.

Tiểu Cửu nhìn hắn, trên nét mặt mang theo một tia cay đắng.

“Ta là vạn yêu chi chủ, cao cao tại thượng, vạn người cúng bái. Thật ra, ta lại há không phải bị bó buộc ở nơi này, mất đi tự do, ta hiện tại muốn làm nhất…”

Tiểu Cửu hướng hắn quơ quơ giày cao gót trong tay, “Thay một bộ quần áo này, theo ngươi du lịch nhân gian, hàng yêu phục ma.”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn cô, trong nháy mắt cảm xúc lẫn lộn, không nói nên lời được là cảm nhận thế nào.

Mình… Tài gì đức gì, có thể để cô cam tâm tùy tùng?

“Ngươi nếu muốn theo ta, vậy đi theo ta nha?”

Tiểu Cửu nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta thân là Hồ vương, thì phải gánh vác trách nhiệm của Hồ vương, đây cũng là sứ mệnh của ta, lại nói ta nếu là đi rồi, ai tới ngăn cản Nữ Bạt cho ngươi?”

Diệp Thiếu Dương hướng cô cười cười, “Ngày dài lắm, cùng lắm thì ta thường xuyên đến thăm ngươi.”

“Chỉ muốn ngươi có thể nhớ đến, nơi này còn có một yêu phó của ngươi, đang thủ Thanh Minh giới cho ngươi là được rồi. Gặp nguy hiểm, nhớ triệu hồi ta.” Tiểu Cửu lại khôi phục tư thái ngạo nghễ của Cửu Vĩ Thiên Hồ, “Ta lợi hại hơn so với mấy môn nhân chỉ biết làm nũng kia bên cạnh ngươi nhiều.”

“Ặc, họ cũng không phải chỉ biết làm nũng.” Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, “Đương nhiên, so thực lực, họ là thua xa ngươi.”

“Ngươi biết thì tốt. Ngươi đi đi, ta bảo người ta tiễn ngươi.” Nói xong lại từ trên đài trang điểm cầm lấy một tờ giấy thiêu hủy, đưa tới A Tử và A Hoàng, đưa Diệp Thiếu Dương trở về.

Tiểu Cửu không tiễn hắn, mà là đến cửa sổ, một đường lấy mắt tiễn hắn xuống núi.

Mưa cuối cùng đã tạnh, lại chưa thể xua tan sương mù, dù sao đây là khí độc địa ngục, không phải sương mù bình thường.

Đoàn người Nhuế Lãnh Ngọc rời khỏi tòa nhà dạy học, lại hướng vườn hoa nhỏ đi đến, muốn đi thử một lần nữa, tìm tới chỗ khối huyền thạch thứ năm. Dù sao đây là chỗ mấu chốt đối phó Vương Mạn Tư, không thể không tìm được.

Sau khi mưa tạnh, các học sinh đều đi rồi, phụ cận không có một học sinh lưu lại, khi đoàn người tới vườn hoa nhỏ, lại ngoài ý muốn phát hiện, có mấy học sinh ngồi xổm phía dưới cửa hiên vườn hoa, khom lưng quan sát cái gì.

Nhuế Lãnh Ngọc nghĩ đến trên đất có cái gì, đi qua lại cái gì cũng không thấy, nhịn không được hỏi một tiếng: “Mấy người đang làm gì?”

“Có quỷ rồi, thật sự là có quỷ rồi, mấy người nhìn đi!”

Nhuế Lãnh Ngọc ngẩn ra, xoay người nhìn, trên mặt đất một con đường nhỏ phiến đá trải thành, hai bên chính là hàng rào vườn hoa, bởi vì vừa có mưa, trên đất nước đọng rất nhiều, hai bên chỗ trũng hội tụ thành dòng suối nhỏ.

Nhuế Lãnh Ngọc liếc một cái không nhìn ra có cái gì không đúng, vừa muốn mở miệng hỏi, một nữ sinh bắt lấy tay áo của cô, có chút kích động nói: “Chị thấy rồi chứ, nước đang chảy hướng chỗ cao!”

Cả người Nhuế Lãnh Ngọc chấn động, nhìn kỹ, nhất thời hít ngược một ngụm khí lạnh:

Có thể là vì tiện cho dẫn nước, từ trong vườn hoa đến ngoài cửa, mặt đất bị xây thành một độ dốc không quá rõ ràng, trong cao ngoài thấp, nhưng giờ này khắc này, nước trên đất lại đang chảy hướng bên trong vườn hoa.

Vài người nhìn nhau, đều bị một màn quái dị trước mắt làm kinh ngạc.

Nhuế Lãnh Ngọc bỏ qua hai nữ sinh, đi theo phương hướng dòng nước, càng đi về phía trước, mặt đất dưới chân càng cao, rất nhanh đi tới trung tâm vườn hoa, cũng chính là chỗ đống đất chôn huyền thạch.

Mọi người kinh ngạc phát hiện, dòng nước theo đống đất mà lên, đầu tiên là một cái dốc khá phẳng, sau đó chảy vào trong hố đất bọn họ đào sẵn.

Nhuế Lãnh Ngọc lao tới trước mặt, hướng trong hố đất nhìn lại, không có nước chảy xuống…

Dòng nước ở sau khi chảy vào hố đất, càng lúc càng tiếp cận trong suốt, sau đó biến mất, giống như biến mất ở trong sương mù dày đặc.

Chuyện trong mắt trái với định luật khoa học, làm vài người ở đây đều trợn mắt há hốc mồm.

“Đây, đây là pháp thuật sao?” Lưu Minh kinh ngạc nói.

“Không có bất cứ pháp thuật nào có thể thay đổi vật chất thực tế vận động.” Nhuế Lãnh Ngọc vẻ mặt ngưng trọng, vòng quanh hố đất đi một vòng, phát hiện nước mưa ở toàn bộ vườn hoa đều đang hướng về hố đất ở giữa chảy, cũng chính là nước chảy hướng chỗ cao.

Lưu Minh đột nhiên nói: “Tôi nghxi ra rồi, trước kia ở trên tin tức từng nhìn thấy con dốc quái dị, cũng là nước chảy hướng chỗ cao, thật ra là xuống dốc, chỉ là vật tham chiếu tạo thành hiệu quả thị giác cho người ta cảm thấy nó là dốc lên.”

Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng nói: “Nơi này có vật tham chiếu nào khiến ông sinh ra ảo giác?”

Lưu Minh á khẩu không trả lời được.

Đám người Hạng Tiểu Vũ cũng là vẻ mặt mê mang, không biết làm sao.

“Mùi rất quen thuộc…” A Ngốc đột nhiên lẩm bẩm.

“Ngươi nói cái gì?” Nhuế Lãnh Ngọc vội hỏi.

“Một mùi ta rất quen thuộc, toàn bộ trường học đều có, nhưng nơi này đậm hơn chút, nhất là nơi này.” A Ngốc chỉ hố đất, “Ta cũng không biết đây là khí tức gì, chỉ là rất quen thuộc…”

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm một lúc lâu, đầu óc đột nhiên tỉnh táo lại, hít sâu một hơi nói: “Tôi hiểu rồi!”

Trong lúc nhất thời mấy người đều nhìn cô.

Nhuế Lãnh Ngọc chỉ vào phía trên hố đất, nói: “Huyền thạch ở ngay nơi đó, chỉ là chúng ta không nhìn thấy.”

“Không nhìn thấy?” Hạng Tiểu Vũ khó hiểu.

“Nơi này, đã bị không gian giam cầm ăn mòn, chúng ta hiện tại nhìn thấy, thật ra là ảo cảnh trong không gian giam cầm, che dấu thực cảnh, giống với những nhà lầu kia, là bộ dáng ba mươi ba năm trước.”

Đoàn người giật mình.

“Sao có thể, nơi này vẫn luôn là bộ dạng này mà.” Lưu Minh chấn động.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Nếu ba mươi ba năm trước, nơi này cũng là bộ dạng này thì sao?”

Hạng Tiểu Vũ là người đầu tiên phản ứng lại, kinh ngạc nói: “Cô là nói, nơi này ba mươi năm qua chưa từng thay đổi, trước kia cũng là bộ dạng này, hiện tại vẫn như cũ là thế?”

“Cái này thì phải hỏi Lưu hiệu trưởng.” Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu nhìn về phía Lưu Minh.

“Cái này…” Lưu Minh gãi đầu nhớ lại một phen, nói, “Lúc trước trường học thay đổi, từng tìm đại sư đến xem, nói nơi này phong thuỷ tốt, thích hợp xây dựng vườn hoa, cho nên chưa từng động vào.”

Hạng Tiểu Vũ cười lạnh nói: “Phong thuỷ đương nhiên tốt rồi, nơi này là Càn Khôn chính vị, bằng không tôi năm đó sao có thể đem huyền thạch chôn ở chỗ này.”

Bình luận