Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1595: Giới Hà Chi Chiến (1)


”Giới Hà là ranh giới giữa Thanh Minh Giới và nhân gian, trên thực tế lại là nơi mà nhân gian và Thanh Minh Giới không thể tách rời.”

“Hả? Là sao?” Nghe A Tử nói, Diệp Thiếu Dương càng thêm mơ hồ.

“Thanh Minh Giới lấy nhân gian làm cơ sở, khai thác ra một vùng đất mới của mảnh Hồng Hoang, có rất nhiều bộ phận trùng điệp với nhân gian, cũng không có khả năng tách khỏi hoàn toàn, Giới Hà chính là nơi tiếp của hai không gian này, từ Thanh Minh Giới muốn đi nhân gian, nhất định phải qua Giới Hà.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: “Vậy khi nảy chúng ta không đi vào bằng Giới Hà, làm sao cũng tiến vào được?”

“Bởi vì chỉ có một mình ta chứ sao, nếu chỉ có vài người muốn ra vào Thanh Minh Giới, chỉ cần tu vi đủ thâm hậu, tìm tới điểm giới hạn là có thể phá vỡ hư không để đi ra, đồng bằng vừa rồi chúng ta đến chính là nơi bị thần vứt bỏ, cũng chính là điểm giới hạn. Nhưng mỗi một lần xé rách không gian đều sẽ khiến cho linh giới của Thanh Minh Giới rò rỉ ra ngoài.

Nhưng mà Hồng Hoang thế giới này rất cân bằng, một khi nào nào đó bị rò rỉ, linh lực sẽ từ bốn phương tám hướng vọt tới, rất nhanh sẽ chặn được cái lỗ hổng này lại, cho nên mỗi lần chỉ có thể ra ngoài tầm hai ba người, khe hở lập tức sẽ tự động phong bế. Nhưng Giới Hà lại không giống, ừm… Điểm giới hạn giống như là một lối đi tạm thời vậy, Giới Hà lại là một cánh cửa cố định, bất kỳ sinh linh gì chỉ cần nhảy xuống Giới Hà đều có thể đi tới nhân gian.

Cho nên chúng ta mới thủ Giới Hà chặt chẽ, bởi vì nếu như Thi Tộc nếu muốn xâm chiếm nhân gian với quy mô lớn, thất nhiên là phải đi qua Giới Hà!”

Diệp Thiếu Dương nghe nàng giải thích xong, đã hiểu được đôi chút, nhưng cũng sinh ra một vài nghi hoặc, “Cái đồng bằng bị thần vứt bỏ kia có thể để cho vài ba người đi ra ngoài một lần, vậy Thi Tộc kia sao không tập họp vài tên tới đó, tự mở vết nứt không gian để ra ngoài, chờ khe hở bị phong bế lại, lại tiếp tục mở ra, cái dạng tác pháp như thế này không phải là có thể để cho mọi người đều đi ra ngoài hay sao, cần gì phải đi giới hà?”

A Tử cười nói: “Chủ nhân, ngài có nghĩ tới điều này thì tất nhiên thập tứ sơn thập nhị môn cũng có thể nghĩ đến, bốn phía của bình nguyên bị thần vứt bỏ kia đều có các thế lực lớn trấn thủ, chớ nói Thi Tộc không có khả năng đi ra ngoài, coi như Thi Tộc kéo tới được bình nguyên bị thần vứt bỏ kia, thì cả một đại quân đông đúc như thế, mà dùng phương pháp này để đi vào nhân gian thì phải đi tới khi nào?

Mà mỗi một lần vết nứt không gian mở ra, linh khí bị chấn động, đều sẽ khiến các thế lực chung quanh phát giác, chỉ sợ đến lúc đó chưa ra ngoài được mấy tên thì đã bị các thế lực lớn vây quay ngăn chặn, còn được dịp tàn sát hết.”

“Hiểu.” Diệp Thiếu Dương giật mình, mặc dù hắn còn chưa hiểu rõ, nhưng hắn cũng tin tưởng các thế lực đã tung hoành ở Thanh Minh Giới rất lâu, tự nhiên có thể diễn sinh ra rất nhiều quy tắc cân bằng, chỉ vì mình không hiểu rõ cho nên mới cảm thấy hiếu kì.

“Chủ nhân đi nhanh chút đi, không thì lại bị nói là đi chậm như mấy ông già.” Vì hai người lo nói chuyện cho nên bước chân cũng bị chậm lại, A Tử nhịn không được phải thúc giục.

Diệp Thiếu Dương lại tăng tốc lần nữa, nói tiếp: “Một vấn đề cuối cùng, nếu như Nữ Bạt muốn một mình đi nhân gian, có phải chỉ cần đến đó là có thể làm được?”

“Đương nhiên, kỳ thật thì với thực lực của ả, không cần phải đi tới bình nguyên, ở bất kỳ đâu cũng có thể mở vết nứt không gian ra được, có điều bình thường ả tuyệt đối sẽ không làm như thế, nếu không thì sau khi đi tới nhân gian, rất có thể sẽ không về được nữa.”

Diệp Thiếu Dương hỏi: “Có ý gì?”

“Thực lực càng mạnh, lúc xuyên không gian càng khiến cho linh lực dao động càng lớn, loại tu vi thông thiên như Nữ Bạt, mỗi lần xuyên qua vết nứt không gian đều sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, nhất định sẽ bị các thế lực khác chú ý, một khi xác định ả đã đi, sẽ phái binh bao vây điểm giới hạn, chỉ cần ả trở lại liền gặp phải vây công.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, hai nắm đấm khó địch lại bốn bàn tay, Nữ Bạt cho dù mạnh hơn nữa, lẻ loi một mình bị vây hãm cũng không thoát nổi. Cái chiến thuật biển người này, mặc kệ là dùng ở nhân gian hay ở đâu đều hữu hiệu.

Vượt qua một ngọn núi, cảnh tượng trước mắt được mở rộng, mảnh đất trống trước Giới Hà đứng đầy bóng đen, chia thành từng khối từng khối, hiển nhiên là phe phái khác nhau.

“Chủ thượng ở phía dưới!”

A Tử đi trước dẫn đường, hai người nhanh chóng xuống núi, đến chân núi là có thể thấy rõ ràng mọi thứ:

Một đám người nam có nữ có, đứng tách ra hai bên đường núi, toàn bộ nam đều mặc cẩm bào, nữ thì váy dài. Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn qua, không khỏi sợ hãi thán phục, giá trị dung nhan của đám người này thật sự rất cao, nhất là mấy em gái kia có thể so sánh với tiếp viên hàng không, mặc dù dáng dấp không giống, nhưng dung mạo đều có chung một đặt điểm:

Hai khóe mắt đều xếch lên giống như mắt hồ ly, mang theo một tia quyến rũ lạ thường.

“Chủ nhân giá lâm, còn không mau quỳ xuống!” A Tử quát một tiếng.

Lúc đầu chúng yêu hồ nhìn thấy Diệp Thiếu Dương đều rất là tò mò, dò xét toàn thân hắn, nghe thấy tiếng quát này của A Tử, đều kinh ngạc một chút, sau đó lùi ra hai bên, từng người quỳ xuống đất, không dám ngước mắt nhìn, nhường ra một con đường ở giữa.

Móa… Diệp Thiếu Dương lần đầu gặp được cái trận như thế này, bị dọa tới mức không dám bước đi.

“Đừng đừng, tất cả đứng lên.” Diệp Thiếu Dương đưa tay đỡ một em gái hồ yêu gần đó, lúc giờ đến hai cánh tay em gái kia, lập tức cảm thấy mềm mại không xương, toàn thân tản ra một mùi thơm mê người.

Quả nhiên là hồ ly tinh mà! Diệp Thiếu Dương cảm thán, kết quả em gái được đỡ lên kia lại hoảng hốt quỳ xuống, lần này đều quỳ cả hai gối xuống đất, trong miệng cả kinh nói: “Chủ nhân đừng làm khó cho ta!”

Da mặt Diệp Thiếu Dương run lên, trong lòng sinh ra cảm giác xuyên về cổ đại được làm Hoàng Đế….

“Chủ nhân nhanh đi xuống đii, chủ thượng đang chờ ngài đấy.”

Dưới sự thúc giục của A Tử, Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ đi về phía trước mấy bước, hắn cảm giác như đi lên bàn chông, một bước đi đều không thể xuống được. Nhìn hồ yêu quỳ gối ở hai bên, cắn răng một cái, phi thân rời khỏi đường núi, nhảy qua một bụi cây bên cạnh, chạy vội xuống.

Hắn tình nguyện xông qua bụi gai còn hơn tiếp nhận sự quỳ lạy của nhiều người như vậy. Hắn thật không quen.

Quẹo qua một cái, hoàn toàn xuống núi. Diệp Thiếu Dương liếc mắt liền thấy Tiểu Cửu được chúng hồ yêu vây ở giữa: Ngồi lên một cái phượng liễn giống như của Hoàng Hậu, ở trên có ba cái lọng che, mười phần hoa lệ, còn có hai thị nữ một xanh một vàng đứng hai bên đầu xe, chung quanh cỗ che có bốn Ngân Giáp hộ vệ, cầm thương bằng ngọc bích, uy phong lẫm liệt.

Tiểu Cửu toàn thân áo lông trắng, ngồi ngay ngắn ở giữa, trên mang mang theo trang sức rủ xuống, khí chất và dung nhan tuyệt diễm kia mang đến cảm giác diễm áp thiên hạ.

Diệp Thiếu Dương cũng là lần đầu tiên thấy Tiểu Cửu ăn mặc như thế này, trong lòng hơi xúc động, không khỏi có chút nhìn ngây dại.

Tiểu Cửu thấy hắn, hơi kinh hãi đôi chút, tựa hồ như không nghĩ là hắn sẽ đến từ hướng đó, tuy nhiên cuối cùng hai mắt đều sáng lên, thần sắc trang nghiêm lãnh diễm lập tức biến mất, khóe miệng cong cong như đang muốn cười, nhưng nhớ ra cái gì đó, cuối cùng không cười mà gật đầu nhẹ với hắn.

Diệp Thiếu Dương đi tới, những Ngân Giáp hộ vệ kia nhanh chóng né qua một bên, Diệp Thiếu Dương đi tới trước phượng liễn, ngửa mặt nhìn nữ vương Tiểu Cửu, có chút không biết phải làm sao.

Bình luận