Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1586: Hạng Tiểu Vũ Sống Lại (1)


Diệp Thiếu Dương hành động to gan hơn, chụp lấy tay của nữ học sinh, hai đầu ngón tay chế trụ cổ tay, giữ rất chặt, nữ sinh tránh thoát mấy lần mà không được, lập tức mắng to là đồ dê xòm.

Lúc này Diệp Thiếu Dương mới buông tay nữ sinh ra, “Thật có lỗi thật có lỗi, tôi nhận nhầm người, tôi tưởng là bạn gái tôi cơ chứ, dáng vóc cũng thật giống!”

“Tôi mà thèm coi trọng anh sao, anh là cố ý!”

“Đúng vậy, đúng vậy, cô có thể còn xinh đẹp hơn bạn gái của tôi nữa đấy.”

Nữ sinh vốn tính nổi bão, được hắn khen một câu như thế nên không tiện nói gì, mắng “Bệnh tâm thần” rồi cùng những học sinh khác trở về.

Một cảnh sát trực ban tiến lên hộ tống bọn họ.

Trở lại bên cạnh Nhuế Lãnh Ngọc, Diệp Thiếu Dương còn chưa mở miệng thì Nhuế Lãnh Ngọc đã bấm lên cánh tay hắn một cái rồi nói, “Cô ta đẹp hơn so với bạn gái của anh đúng không?”

“Khụ khụ, anh chỉ làm cho lửa giận của cô ta bớt đi thôi mà, cô ta so với em… Em so cái gì không so, em là nữ thần đỉnh cấp, còn so với người ta làm gì, quá khi dễ người!” Diệp Thiếu Dương nghiêm trang nói.

Nhuế Lãnh Ngọc bật cười, chỉ Diệp Thiếu Dương mà nói: “Giờ em mới phát hiện, Diệp Thiếu Dương, anh rất là ba phải đấy, bộ dạng này của anh trong tương lai nhất định sẽ là một tên đào hoa.”

“Sao có thể, những lời như thế này anh chỉ nói với mình em thôi, mà còn là lời từ đáy lòng.”

Diệp Thiếu Dương lập tức chuyển chủ đề, “Nói chính sự, em có thấy con mắt của bọn họ không, tròng trắng bị đỏ lên, giống như là bệnh đau mắt đỏ vậy.”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Thấy, đó là chướng khí, người bình thường không nhìn thấy được, chính bọn họ cũng không, tình huống thế nào?”

“Vừa rồi anh dùng cương khí để kiểm tra một chút, phát hiện chướng khí chưa có nhập thể, chỉ bám vào bên ngoài thân, tạm thời chưa có thương tổn gì quá lớn với thân thể người.”

“Là kết quả của việc hít thở chướng khí lâu dài sao?”

“Độc chướng tương đối mỏng manh cho nên hút vào chút ít thì không có vấn đề gì, nhưng nếu để lâu thì hậu quả rất đáng sợ.”

Diệp Thiếu Dương đánh giá đôi chút, lo lắng nói: “Anh đoán với tốc độ này, không tới một tuần lễ thì thân thể nhất định sẽ xuất hiện tổn thương không cách nào chửa được, kết quả sau cùng sẽ trở thành cương thi!”

Nói xong, hai người liếc nhìn nhau một cái, trên mặt đầy lo lắng.

“Một tuần lễ, trong vòng một tuần này chúng ta nhất định phải giải quyết Vương Mạn Tư!” Diệp Thiếu Dương trầm giọng nói.

Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “Em tin là anh làm được!”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Không phải anh, mà là chúng ta, Liên Minh Tróc Quỷ là một chỉnh thể, anh không thể nào chiến đấu một mình được.”

Sau khi rã đông thi thể của Hạng Tiểu Vũ thì đặt trên giường đình thi.

Địa Hồn của hắn đã được đưa vào lại thân thể, nhưng trong quá trình tác pháp, Diệp Thiếu Dương phát hiện được có thể hắn có một cỗ lực lượng không cách nào khống chế được, hồn phách của Hạng Tiểu Vũ đang tiến hành một loại dung hợp với nó.

Dương Thần Vũ cho biết đây chính là lực lượng nguyền rủa.

“Lúc trước Tiểu sư thúc dùng DIS nguyền rủa, mở hồn phách của mình, chia tàn hồn ra, riêng mình lại tìm Hồn khí để ẩn núp.”

Dương Thần Vũ giải thích thêm: “Nhục thể của thúc ấy có thể tồn tại ba mươi năm là hoàn toàn nhờ vào cỗ lực lượng này, sau khi ông ấy phục sinh sẽ không phải là quỷ thi bình thường, hành vi hẳn là giống như khi còn sống, ừ, trên sách viết thế.”

Một người chết ba mươi năm trước, sau khi phục sinh thế là lại sống như người bình thường? Đây quả thực là trái với thiên lý.

Diệp Thiếu Dương nhìn Dương Thần Vũ rồi nói: “Ta sớm nói rõ với ngươi, ta chưa từng thấy qua những chuyện như thế này bao giờ, có điều, ta dùng thân phận pháp sư để nói, người chết thì cũng đã chết, cho dù là phục sinh thì cũng là người chết, ta sẽ không để một người chết tồn tại quá lâu ở nhân gian, nếu như lúc đó ông ta không đi, ta sẽ tiễn ông ta đi.”

Dương Thần Vũ cười như không cười trả lời: “Trong môn nhân của Diệp Thiên Sư hình như có quỷ thi.”

Diệp Thiếu Dương biết hắn ám chỉ Tuyết Kỳ, cho nên trả lời: “Cô ta không giống, cô ta chỉ còn lại toái hồn, nếu như không ở nhờ nhục thân thì sẽ lập tức hồn phi phách tán, ta tìm nhục thân của Thiên La Dạ Xoa cho cô ta đều chỉ vì dưỡng hồn, một khi tam hồn thất phách của cô ấy đầy đủ, tất nhiên sẽ đi Âm Ti báo danh, ta tuyệt không lấy việc công làm việc riêng.”

“Diệp Thiên Sư, tôi chính là nói như vậy, kỳ thật ngài không cần phải quan tâm tới những điểm này, trước đó tôi có nói qua, sau khi Tiểu sư thúc tụ hồn thì nhiều nhất chỉ có thể tồn tại một tuần mà thôi, đây là khế ước của lực lượng nguyền rủa, không ai có thể kháng cự, chờ sau khi hồn lực của ông ấy tiêu tán, hồn phách cũng sẽ tiến vào Địa Ngục, vạn kiếp bất phục.”

Diệp Thiếu Dương nghe hắn cam đoan lần nữa thì không nói thêm gì, nhìn thi thể của Hạng Tiểu Vũ rồi hỏi: “Khi nào thì ông ta tỉnh?”

“Hồn phách của ông ta vừa mới được góp lại, cần phải dung hợp với lực lượng nguyền rủa thì mới phát sinh tác dụng, đại khái là phải qua một đêm.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, ngẩng đầu tìm Tạ Vũ Tình trong đám người rồi nói: “Ở đây có chỗ nào để ngủ không?”

Tạ Vũ Tình hỏi: “Ngươi ngủ ở đây?”

“Tôi muốn ở đây trông coi ông ta.”

Tạ Vũ Tình nói: “Các ngươi qua đêm ở cục cảnh sát không tiện lắm, đối diện có khách sạn, ta đi thuê cho các ngươi mấy phòng vậy. Cần mấy phòng?”

Lão Quách và Lưu Minh biểu thị muốn về nhà ngủ, A Ngốc đã lưu lại trường học cùng với bọn Dưa Dưa, Diệp Thiếu Dương liếc nhìn Dương Thần Vũ và Lý Đồng rồi nói:

“Người khác không biết, tôi và Lãnh Ngọc…”

“Một gian.”

Diệp Thiếu Dương chấn kinh, không thể tin được là Tạ Vũ Tình sẽ làm như vậy.

“Đêm nay ta trực ban ở đây, Lãnh Ngọc ngủ với ta.” Tạ Vũ Tình nhíu lông mày nhìn hắn.

“Không phải cô nói chúng tôi qua đêm ở đây không tiện sao?”

“Giường của ta lớn, có thể ngủ hai người, sao?” Tạ Vũ Tình cười lạnh.

“Không có gì, không có gì.” Diệp Thiếu Dương không dám nói nhiều.

Dương Thần Vũ và Lý Đồng biểu thị muốn ở cạnh bên Hạng Tiểu Vũ một tấc cũng không rời, Tạ Vũ Tình sai người đưa bọn họ hai cái chăn, sau đó mang theo Nhuế Lãnh Ngọc và Diệp Thiếu Dương rời đi, đến lầu cầu thang thì kéo cánh tay của Nhuế Lãnh Ngọc, quay đầu nói với Diệp Thiếu Dương:

“Được rồi, đối diện cục cảnh sát là khách sạn, tự ngươi đi đi, chúng ta ngủ ở đây.”

Nghĩ nghĩ đôi chút rồi lại nói: “Đúng rồi, bên kia còn có cửa hàng massage, nếu ngươi mệt thì có thể đến đó đấm bóp một chút.”

“Là cửa hàng massage chính quy hả?”

Tạ Vũ Tình nhíu mày: “Ngươi có thể đi thử một chút.”

“Được rồi, có thể mở ở đối diện cục cảnh sát thì chắc là chính quy.” Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, dự định rời đi thì Nhuế Lãnh Ngọc gọi hắn lại.

“Thiếu Dương, em quên nói cho anh biết, A Ngốc lưu lại trường học rồi, ở cùng với bọn Dưa Dưa, anh nhớ dặn dò Dưa Dưa kỹ một chút, đừng để lạc mất hắn.”

Diệp Thiếu Dương cau mày nói: “Không phải hắn lúc nào cũng đi theo em sao, vì sao lại lưu lại trường học?”

Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “Hắn nói trong động chướng có một loại khí tức nào đó giống như đã từng quen biết, cho nên lưu lại để cảm thụ một chút, xem có thể khôi phục lại ký ức hay không, cho nên em để hắn ở đó.”

Trong độc chướng có khí tức hắn quen thuộc? Hẳn là hắn cũng đến từ Địa Ngục?

Nhuế Lãnh Ngọc nói ngày mai gặp lại A Ngốc sẽ hỏi hắn xem sao, sau đó theo Tạ Vũ Tình rời đi.

Bình luận