Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1584: Nhân Gian Phán Quan (1)


Diệp Thiếu Dương cầm linh phù bằng tay phải, trón trỏ trái vuốt lên trên phù đảm một cái, ngón giữa nhẹ nhàng bắn ra, một bóng người ngã xuống, là nữ tử, sau khi rơi xuống đất thì mê mang nhìn xung quanh, lúc ánh mắt chuyển qua Diệp Thiếu Dương thì chăm chú nhìn hắn một hồi, rồi lại đột ngột mở to hai mắt, vừa lui về sau vừa nói: “Ngươi là tên lưu manh kia! Đây là đâu, có phải ngươi bắt ta tới hay không!”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhận ra, cô ta là nữ sinh thay quần áo bị mình nhìn thấy kia, mình cũng chỉ ngẫu nhiên tung quỷ hồn trong linh phù ra, không nghĩ tới người thứ nhất chính là cô nàng.

“Lưu manh nào?” Nhuế Lãnh Ngọc nghi ngờ nhìn Diệp Thiếu Dương một cái.

“Khục, không có gì, hiểu lầm.” Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi mình, nhìn cô gái kia rồi nói: “Không phải ta bắt ngươi tới, mà là cứu ngươi, rất không may, ngươi đã sớm chết rồi… Đã ba mươi ba năm.”

“Ngươi bệnh tâm thần!”

Nữ sinh căm tức nhìn hắn, rồi nhanh chóng phóng về phía cửa phòng, có ý đồ xông ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương không ngăn cản, cũng nháy mắt để người khác không cản cô nàng.

Sau khi nữ sinh chạy về phía cửa, giơ tay mở chốt cửa thì lại không bắt lấy được, cánh tay xuyên ra ngoài, lập tức ngây ra như phỗng.

“Cửa này bị sao thế?”

Diệp Thiếu Dương nhắc nhở: “Cửa không có vấn đề gì, người có vấn đề chính là ngươi, không tin thì ngươi chạm vào nơi khác thử xem.”

Nữ sinh ngây ngẩn chạm vào tường, kết quả cũng là trực tiếp xuyên qua…

Diệp Thiếu Dương đi qua, dùng tay đẩy cửa phòng ra, sau đó đóng lại, cho thấy cửa phòng không có vấn đề gì.

“Ngươi đã chết ba mươi năm trước rồi, trường học bị cương thi tấn công, ngươi hoặc là bị cương thi giết chết, hoặc là chết trong tay Vương Mạn Tư…” Diệp Thiếu Dương thở dài.

Nữ sinh ngơ ngác nhìn tay mình cắm vào trong bức tường, hơn nửa ngày không nói lời nào.

Chỉ khi quỷ hồn ý thức được mình thật sự là quỷ, chẳng mấy chốc sẽ mở ra Thiên Tri, biết được chân tướng tử vong và hung thủ giết người.

Nữ sinh yếu ớt thở dài rồi nói: “Tôi sống bị Vương Mạn Tư bắt đi, đến khi chết cũng không biết mình chết vì cái gì, không nghĩ tới, tôi thật sự không nghĩ tới, tôi đã chết ba mươi ba năm rồi.”

Nữ sinh im lặng chảy nước mắt, cô quay đầu, bái lạy Diệp Thiếu Dương, “Đại pháp sư, cám ơn ngài đã cứu tôi thoát ly khổ hải.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Đừng khách khí, sinh tử bất quá chỉ là chuyện nhỏ, tí nữa ta sẽ đưa ngươi đến Âm Ti, ngươi bị không gian giam giữ, tình thế bất đắc dĩ, Thôi Thiên Tử sẽ không làm khó, kiếp sau hẳn là có đền bù cho ngươi.”

Nữ sinh nhẹ gật đầu, gạt lệ trên mặt, “Mời địa pháp sư tác pháp.”

“Đường Hoàng Tuyền rất xa, ta tìm cho ngươi mấy người đồng bạn vậy, thuận tiện ngươi giúp ta một chuyện.”

Nữ sinh trả lời: “Đại pháp sư xin phân phó.”

“Cũng không phải đại ân gì, ngoại trừ ngươi, ta còn cứu thêm một ít học sinh, đều giống như ngươi vậy… Bọn họ không biết chuyện mình đã chết, giải thích thì quá mức phiền phức, đợi chút nữa ta thả bọn họ ra, ngươi hỗ trợ biểu diễn một chút, giúp bọn họ mở ra Thiên Tri, sau đó cùng lên đường.”

Nữ sinh đáp ứng.

Thế là Diệp Thiếu Dương tác pháp, quẹt lên linh phù một cái, lần này phóng xuất mười mấy học sinh, sau khi rơi xuống đất đều hoảng sợ và chất vấn, cho là mình bị bắt cóc.

Nữ sinh khi nãy đều biết bọn họ, hàn huyên vài câu, sau đó thông báo chân tướng cho họ biết, những người này ban đầu không tin, nhưng sau khi nữ sinh biểu diễn một chút huyền không và xuyên tường, rồi tự bọn họ thử một chút, bọn họ không thể không tiếp nhận sự thật tàn khốc là bọn họ đã trở thành quỷ hồn, trong lúc nhất thời kích động không thôi, ôm đầu khóc rống.

Mặc dù thương tiếc cho số phận mình, nhưng làm quỷ cũng không phải là kết cục xấu nhất, bọn họ từ từ tỉnh táo lại.

Diệp Thiếu Dương dẫn bọn họ ra ngoài, lúc này đêm đã khuya, khu ký túc xá đã sớm tắt đèn, vạn vật đều yên tĩnh.

Diệp Thiếu Dương dẫn bọn họ đến vườn hoa nhỏ kia, tìm một mảnh đất trống rồi lần lượt phóng xuất hết tất cả quỷ hồn mà mình đã cứu ra, đa số là học sinh, còn có mấy giáo viên, hai bác gái bảo vệ cũng có trong đó.

Nhóm quỷ hồn đã tỉnh ngộ trước đó lại làm mẫu, rất nhanh đã khiến cho tất cả mọi người hiểu ra tình cảnh của mình, mọi người đều khóc thảm thiết, buồn bả vô cùng.

Diệp Thiếu Dương tranh thủ thời gian tác pháp, bố trí một cái kết giới, phong ấn tất cả lại ở giữa, miễn cho tiếng khóc truyền đến khu ký túc xá kia, bị những học sinh đó nghe được.

Diệp Thiếu Dương kéo tay Nhuế Lãnh Ngọc, mọi người cùng đứng ở một bên lẳng lặng chờ, sau một hồi lâu, những người này cuối cùng cũng tỉnh táo lại, không biết ai nói một câu: “Nơi này chính là ký túc xá hiện tại phải không?”

Tất cả mọi người lau khô nước mắt, ngẩng đầu nhìn về phía ký túc xá.

“Cao hơn nhiều so với ký túc xá năm đó của chúng ta, cũng đẹp hơn.”

“Đúng vậy, thật hâm mộ bọn họ…”

Bác gái bảo vệ nhìn phòng gác cửa, cảm khái nói: “Ngay cả phòng canh gác cũng xây lại, khí phách hơn nhiều so với năm đó.”

Một nữ sinh tiếp lời: “Người lớp sau thắng người lớp trước, nơi đây vẫn còn, mà người thì hoàn toàn thay đổi, chuyện xưa của chúng ta… Vừa mới bắt đầu đã lập tức kết thúc.”

Có người trầm mặc, có người khe khẽ khóc, tất cả mọi người đều ngửa đầu nhìn ký túc xá, nhớ tới thanh xuân sớm héo tàn của bọn họ.

Sau một lát, nữ sinh ban đầu đứng ra nói: “Được rồi chư vị, thời đại của chúng ta đã qua, lưu lại nhân gian cũng không thích hợp, chúng ta cùng đi Âm Ti đi, chí ít thì đi Âm Ti cũng có thể làm bạn.”

“Không sai, các ngươi đều chết trong cùng một sự kiện, không chừng sẽ được xử lý cùng nhau, có thể cùng đầu thai, kiếp sau còn có thể hữu duyên gặp nhau.”

Diệp Thiếu Dương nhìn bọn họ, cười cười, “Ta ở nhân gian chờ các ngươi.”

Đám người lần lượt quỳ xuống, đáp tạ ân tình của Diệp Thiếu Dương.

Quỷ hồn quá nhiều, Dẫn Hồn Phù không đủ dùng, lại không có cách nào đưa tiễn bọn họ.

Diệp Thiếu Dương dứt khoát dùng hồng tuyến để bố trí thành một cái Dẫn Hồn Đạo trên mặt đất, lại lợi dụng linh lực của Âm Dương Kính, tác pháp mở ra một khe hở hư không, kích hoạt hồn ấn Chanh Tử, Chanh Tử ở trong sân trường lập tức chạy tới.

“Nhanh đưa bọn họ tiến về Thiên Tử Điện tiêu trướng!”

Chanh Tử là Phó đề hạt xử của Thiên Tử Điện, mặc dù đang tạm ngừng công việc, nhưng dù sao thân vận vẫn có ở đây, câu hồn thu phách cũng là bên trong phạm vi chức trách của cô, lập tức quăng mê điệt hồn hương ra, dẫn đường phía trước.

Diệp Thiếu Dương lấy một cái chuông đồng ra, tác pháp thiếp thù, cần Chuông Dẫn Hồn đứng trước khe hở hư không thông với Hoàng Tuyền nhẹ nhàng rung, miệng thì thầm:

“Thu mệnh vu thiên, chấp mệnh vu đạo, ta chính là phán quan nhân gian Diệp Thiếu Dương, nay dẫn hồn quy âm, Tam Thanh bảo hộ,,, Nhân quả tuần hoàn, ti lũ không sai, duyên phận luân hồi, khó chịu một chút… Thanh đăng yếu ớt, đường đêm khó đi, đường đến Hoàng Tuyền không có điểm dừng chân, chư vị cẩn thận….”

Tất cả quỷ hồn đi tới bên cạnh hắn đều sẽ cúi người chào thật sâu, sau đó nhập vào khe hở hư không.

Trận thế lần này khiến đám người Lưu Minh rung động không thôi, tuy nhiên thứ hấp dẫn bọn họ nhất vẫn là thần sắc của Diệp Thiếu Dương.

Bình luận