Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1583: Kế Trong Kế (2)


Chờ sau khi bọn Dưa Dưa đều rời đi, Diệp Thiếu Dương mới chào hỏi mọi người trở về ký túc xá, trên đường đi Dương Thần Vũ cảm khái nói: “Diệp Thiên Sư, xin cho tôi hỏi một vấn đề riêng tư chút, những môn nhân của của ngài, thực lực của từng người đều không tầm thường, vì cái gì… Bọn họ lại trung thành với ngài như thế, để mặc người gọi là đến đuổi là đi, một câu oán giận đều không có? Ngài đã dạy dỗ bọn họ thế nào?”

“Dạy dỗ?” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Ta chưa từng dạy dỗ bọn hắn cái gì cả, bọn hắn đối tốt với ta là vì ta chưa từng xem bọn hắn là môn nhân.”

“Không hề xem bọn họ là môn nhân? Có ý gì?” Dương Thần Vũ không hiểu.

Diệp Thiếu Dương không nói quá nhiều, loại người như hắn ta có khả năng sẽ không bao giờ hiểu được cái gì là xả thân liều chết, không tiếc kính dâng mạng sống.

Tiến vào văn phòng của khu ký túc xá, Diệp Thiếu Dương mới cảm thấy sau cổ hơi đau đau, nhờ Nhuế Lãnh Ngọc kiểm tra dùm mình thử.

“Anh bị thứ gì cắn?” Nhuế Lãnh Ngọc nhìn thấy hai hàng dấu răng chỉnh tề, trong dấu răng là một vòng màu đen, không biết là bị khí tức gì xâm nhập.

“Một loại từ vật đến từ Địa Ngục, có trời mới biết đó là cái gì.”

Nhuế Lãnh Ngọc tìm chút hùng hoàng và giả thạch phấn thoa lên vết thương, rút hết tà khí bên trong ra, mặc dù Diệp Thiếu Dương có Thiên Linh Thể thể chất, có thể tự mình bức tà khí ra ngoài, nhưng tốc độ rất chậm chạp, bất lợi cho việc khôi phục.

Sau đó mở cái hòm thuốc tùy thân ra, lấy chút thuốc bột, cẩn thận bôi lên vết thương, sau đó băng bó lại.

Trong quá trình này thì Diệp Thiếu Dương kể lại những chuyện đã xảy ra trong không gian giam cầm, mấy người nghe liên lục cảm thấy hứng thú.

Dương Thần Vũ và Lý Đồng lại càng khiếp sợ không thôi, nhìn nhau một chút, sau đó Dương Thần Vũ cười khổ nói: “May là Diệp Thiếu Dương ngài pháp lực thông huyền, nếu đổi lại là chúng ta, khẳng định không còn cơ hội đi ra.”

Câu này không phải là lấy lòng, mà sau mấy lần tiếp xúc, bọn họ cũng tinh tường nhận thức được thực lực của Diệp Thiếu Dương, mặc dù trong lòng rất khó chịu nhưng cũng không thể không thừa nhận, mình và hắn thực lực chênh lệch rất lớn. Sự chênh lệch này khiến bọn họ ngay cả dục vọng trả thù cũng không có.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu nói: “Cũng không phải, ta có thể ra là vì ta đã lừa được Vương Mạn Tư, không thì cũng sẽ bị vây ở trong.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhận lấy cái kẹp tóc từ tay Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Làm sao anh biết hồn phách của Hạng Tiểu Vũ ở trong vật này?”

“Nếu như em thấy một quỷ hồn kẹp một cái kẹp tóc sáng lấp lánh, em sẽ nghĩ đến cái gì? Em nhất định coi đây là hình chiếu kết quả, cũng giống như quần áo vậy, là do linh hồn huyễn hóa ra, cho dù để anh nhìn một ngàn năm anh cũng sẽ chỉ nghĩ như vậy.

Cho nên vật này mới lừa gạt được Vương Mạn Tư, thậm chí dấu diếm được ả hơn ba mươi năm. Mới đầu anh cũng hoàn toàn không chú ý tới, nhưng lúc anh thu hồn phách của Đặng Tuệ, vật này lại rơi trên mặt đất, anh mới nhặt lên kiểm tra, đây chính là một đồ vật thật sự, cũng giống như hình chiếu lúc chúng ta đi vào trong đó.

Đặng Tuệ là một con quỷ hồn, vì sao trên thân sẽ có đồ vật thực thể, khả năng duy nhất chỉ có thể là trước khi cô ta bị kéo vào trong không gian giam cầm, thứ này đã kẹp ở trên người cô ta, nhưng lại tuyệt đối không phải là vật liệu thông thường, không thì bằng linh thể của Đặng Tuệ sớm đã bị ép vỡ.

Anh nhìn chăm chú một chút, thứ này chế tạo từ huyền sắt của quỷ vực, cho dù chỉ là hồn thể thì cũng có thể cầm được, mà ngoại hình lại là Thất Tinh Liên Châu, ngoại trừ pháp sư, không ai sẽ dùng bố cục như vậy… A, cái ly Cocacola này là của ai?”

“Tuyết Kỳ, cô ấy đã uống hai ngụm.” Nhuế Lãnh Ngọc nói.

“Anh khát quá.” Diệp Thiếu Dương cầm lên tu một hơi.

Nhuế Lãnh Ngọc tiếp tục hỏi: “Cho nên anh mới hoài nghi tàn hồn của Hạng Tiểu Vũ ở trong Hồn khí này?”

“Lúc ấy anh không có xác định lắm, chẳng qua là cảm thấy trên thân Đặng Tuệ lại có loại đồ vật này thì tất có điểm kỳ quặc, thế nên anh mới mở hộp gỗ ra nhìn một chút, quả nhiên bên trong trống không. Hạng Tiểu Vũ tất nhiên sẽ không đưa cho cô ta một cái hộp rỗng. Ta lập tức thông minh nghĩ đến đây có thể là Hạng Tiểu Vũ dùng để che mắt, dùng cái hộp này để lừa gạt Vương Mạn Tư, trong hộp đã không có tàn hồn của hắn, vậy chắc chắn là trong Hồn khí này có.”

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm nói: “Hiểu, nếu hắn thật sự dùng cái hộp kia để đựng tàn hồn của mình, mặc dù có thể bảo trụ trong thời gian dài, nhưng nếu tương lai có người mở cấm chế của cái hộp thì tàn hồn tất nhiên sẽ bị Vương Mạn Tư cướp đi, cho nên hắn mới bày trận này….”

Diệp Thiếu Dương trả lời: “Đúng, hắn cũng đã tính tới tình huống này, nếu quả thật có người pháp lực cao thâm đoạt cái hộp này, tất nhiên sẽ trước bày trận bảo vệ mình, đồng thời thu hồn phách Đặng Tuệ lại, như vậy một ngày nào đó có thể phát hiện ra bí mật của kẹp tóc.”

Dương Thần Vũ xen vào nói: “Các người có thể không biết, Thất Tinh Liên Châu này là một trong những đồ đằng của Tam Thần Miếu chúng tôi, bất kỳ một đồng môn nào nếu như nhìn thấy kẹp tóc này thì đều nhất định sẽ chú ý tới, Tiểu sư thúc rất có thể đã hi vọng trong tương lại có đệ tử nào đó thấy được Đặng Tuệ, cho nên mới xếp đặt một cái bẫy ảo diệu như thế.”

Diệp Thiếu Dương giật mình, gật đầu nói: “Lúc ấy ta dùng Tam Thanh Tuyệt Trần Thuật để phong ấn cả căn phòng, trong quá trình tác pháp Vương Mạn Tư tuyệt đối không có cách nào thăm dò, bởi vậy ta mới tương kế tựu kế, đặt vào trong hộp một tấm thần phù, há há, ta biết thế nào ả cũng sẽ không dễ dàng gì mà thả ta đi, quả nhiên cuối cùng vẫn là có đất dụng võ…”

Dương Thần Vũ và Lý Đồng nghe đến đó, không khỏi bội phục Diệp Thiếu Dương nhanh trí.

Diệp Thiếu Dương giao kẹp tóc cho Dương Thần Vũ rồi nói: “Nếu đã là đồ đằng do người trong tông môn các ngươi bố trí thì các ngươi có thể mở phong ấn chứ?”

“Thử một chút đi.”

Dương Thần Vũ dùng dao rạch ngón tay, trích một giọt máu lên trên kẹp tóc, chờ sau khi máu thấm hoàn toàn vào trong thì đặt lên bàn, sau đó lấy một cái khăn tay đen tuyền trong ba lô ra, phủ lên trên, gấp bốn góc lại thành một đồ án kỳ quái, sau đó hai tay giao thủ, trong miệng lẩm bẩm một loại chú ngữ.

Qua mười lăm phút, hai bên thái dương của Dương Thần Vũ đều rịn ra mồ hôi lạnh, đột nhiên mở mắt ra, nghiếng răng kèn kẹt, đúng lúc này, một đạo ám quang chảy ra phía dưới khăn tay, ở giữa khăn tay phồng lên, cao đến ba thước.

“Tàn hồn quả nhiên là ở đây!”

Dương Thần Vũ mừng rỡ không thôi, quay đầu nói với Diệp Thiếu Dương: “Diệp Thiên Sư mau tìm thứ gì để nạp hồn đi, cái miếng vải đen này của tôi một khi bị vén lên, tàn hồn đụng phải dương khí, sợ sẽ bị tan biến.”

Diệp Thiếu Dương cầm lấy Âm Dương Kính trong tay Lưu Minh rồi đưa tới, gật gật đầu với Dương Thần Vũ, Dương Thần Vũ đột nhiên xốc miếng vải đen lên.

Tay trái Diệp Thiếu Dương đẩy kính ra, tay phải kết ấn, kéo trở về, thì thầm nói: “Tốc tốc quy chân!”

Mộ bóng người nhập vào trong mặt gương.

Diệp Thiếu Dương cấp tốc vẽ một thờ linh phù, dán lên mặt kinh, nhìn mặt kính trơn bóng rồi thở ra một hơi thật dài, mặt gương chiếu rọi ra khóe miệng mỉm cười thắng lợi của hắn.

Đến cuối cùng cũng đã tìm được tam hồn thất phách của Hạng Tiểu Vũ.

Có thể bắt đầu phản công.

Dương Thần Vũ nói: “Diệp Thiên Sư, tạm thời nhanh đi tìm thi thể cho Tiểu sư thúc, để ông ấy hoàn hồn đi.”

“Từ từ, còn có một việc.” Diệp Thiếu Dương lấy ra một tờ linh phù.

Bình luận