Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1565: Pháp Sư Làm Màu (1)


Thái Vũ không nói lời nào, nhìn dáng Dương Thần Vũ.

Dương Thần Vũ bước tới trước mặt Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Diệp Thiên Sư, hôm nay tôi đi tới cục cảnh sát để nhìn thi thể của Tiểu sư thúc, tôi biết các ngài đã tìm được Thiên Hồn của thúc ấy, hiện tại chỉ còn thiếu một vòng Địa Hồn, nghe nói là đang bị nhốt ở trong không gian giam cầm, mà ngài vẫn chưa tìm ra biện pháp để tiến vào trong đó.”

Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ ngươi lại có biện pháp sao?”

Thế mà Dương Thần Vũ lại nhẹ gật đầu, “Tôi có biện pháp.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ngơ, cùng với Nhuế Lãnh Ngọc liếc nhìn nhau, hai người đều đang rất bất ngờ.

Dương Thần Vũ thấy bọn họ không tin mình nên nói tiếp: “Mặc dù pháp lực của tôi kém xa vạn dặm so với Tiểu sư thúc, nhưng dù sao thủ pháp mà Tiểu sư thúc dùng để phong ấn Vương Mạn Tư cũng là pháp thuật của bản môn, tôi vẫn biết một vài mánh khóe, chỉ là pháp lực không đủ, cần phải có người hỗ trợ mới thi triển được.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Việc trọng đại, ngươi không nói đùa chứ?”

Dương Thần Vũ cười khổ nói: “Diệp Thiên Sư, ngài cũng đã nói việc trọng đại thì tôi làm sao dám đem chuyện này ra mà đùa giỡn đây, nếu tôi không nắm chắc thì tôi và sư muội sao lại cố ý chạy từ Hồng Kong tới, chẳng lẽ lại tới tìm chết sao.”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, cảm thấy hắn nói cũng có đạo lý, cân nhắc mà nói: “Tại sao trước đó ngươi không nói?”

“Trước đó… Chúng tôi không biết ngài là ai, đương nhiên không dám tùy tiện nói cho ngài biết.”

Diệp Thiếu Dương trả lời: “Vậy nghe cũng còn được, tuy nhiên không phải là ta không tin các ngươi, mà là do ngươi đã từng có vấn đề khiến ta không còn tin tưởng ngươi nữa.”

Dương Thần Vũ thở dài, vẻ mặt phức tạp nói: “Trước đó hoàn toàn là lỗi của tôi, tuy nhiên sau khi làm lớn chuyện lên, bị sư phụ biết được nên đã dạy dỗ chúng tôi một trận, nói cho tôi biết thân phận của ngài, tôi mới biết mình vô tri đến cỡ nào… Diệp Thiên Sư, việc đã đến nước này rồi, nếu muốn đối phó với Vương Mạn Tư thì chúng ta nhất định phải hợp tác. Mong rằng Diệp Thiên Sư bỏ qua cho hiềm khích lúc trước.”

Nói xong lôi kéo sư muội lại, vái cúi vào Diệp Thiếu Dương một cái, thái độ rất là thành khẩn.

Diệp Thiếu Dương cười lạnh trong lòng, hắn làm sao có thể bị bề ngoài mê hoặc, hắn biết rõ sự ngang ngược càn rỡ lúc trước chính là bản tính của đôi huynh muội này. Mà bản tính thì tuyệt đối sẽ không thể thay đổi được nhanh như vậy. Được rồi, dù sao bây giờ Dương Thần Vũ cũng ăn nói khép nép xin lỗi mình, Diệp Thiếu Dương phân tính một chút, khẳng định là không còn cách nào nữa, nhất định phải tìm người hợp tác, nhưng hận ý mà Dương Thần Vũ dành cho mình tuyệt đối không giảm bớt chút nào.

Còn có người sư muội kia của hắn nữa. Diệp Thiếu Dương tin chắc rằng một khi mình gặp nguy hiểm, bọn họ tuyệt đối sẽ không để mất đi cơ hội để bỏ đá xuống giếng.

Có điều Diệp Thiếu Dương cảm thấy không có gì đáng lo cả, chỉ cần cẩn thận đề phòng là được, lập tức hỏi: “Phải làm sao?”

“Một hai câu không thể nói hết được, tôi cần phải trở về chuẩn bị một chút, mà chỉ có thể làm vào ban đêm cho nên Diệp Thiên Sư, tối nay ngài cứ chờ tin tức của tôi là được.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Được, không tiễn.”

Dương Thần Vũ lập tức dẫn Lý Đồng rời đi.

“Vậy Diệp tiên sinh, tôi sớm chúc các ngài thành công, chờ các ngài giải quyết xong việc này thì chúng ta đã có thể lên đường đi Tây Vực, không có vấn đề gì nữa chứ?” Thái Vũ hỏi.

Diệp Thiếu Dương trả lời: “Không có vấn đề. Tuy nhiên xin mời vị La Chân Nhân và Lưu Vân pháp sư này về trước, không nên nhúng tay vào chuyện này.”

Lâ Chân Nhân nghe xong, sắc mặt sa sầm xuống. Lưu Vân pháp sư thì nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nói: “Diệp Thiên Sư, ta biết ngươi pháp lực cao cường cho nên rất tự tin. Lúc ta còn trẻ cũng giống như ngươi, chỉ sau khi ăn phải trái đắng ta mới biết được, có đôi khi tự tin mù quáng sẽ hại chết người, không phải hại chết người khác thì là hại chết chính mình.

Diệp Thiếu Dương nhìn qua y, khẽ nhếch miệng người đầy ẩn ý rồi nói: “Đại sư khỏi cần phải rót canh gà cho ta uống, giữ lại cho mình uống đi.”

Lưu Vân pháp sư tức giận, cười gằn nói: “Người trẻ tuổi vốn là như vậy, cứ cậy mình mạnh mà không nghe người khác khuyên.”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu nói: “Tuổi trẻ thì không sao, chủ yếu là… Ừ, ta cảm thấy so vào việc bắt quỷ hàng yêu thì ta có kinh nghiệm phong phú hơn ngươi nhiều, ngươi thật không có tư cách để khuyên ta.”

“Ngươi kinh nghiệm phong phú hơn ta?” Lưu Vân pháp sư vẫn chưa tức giận lắm, mà cùng La Chân Nhân nhìn nhau cười, chỉ vào Diệp Thiếu Dương nói: “Ngươi bây giờ cùng lắm chỉ mới hai mươi thôi, ta lớn tuổi gấp đôi ngươi đó.”

“Cho nên các ngươi đã từng bắt giết qua ác quỷ lệ yêu gì? Là Tu La Quỷ Mẫu hay Cửu Vĩ Thiên Hồ, hay là Thượng Cổ Tà Thần, Hồng Hoan Hóa Xà?” (Cười ẻ =)))

Lưu Vân pháp sư đột nhiên biến sắc, há to miệng không nói ra lời, La Chân Nhân cũng đang câm nín.

Diệp Thiếu Dương nói là để cho bọn họ không còn lời nào phản bác, bọn họ rất mạnh, nhưng cả đời bọn họ đều chưa bao giờ gặp những tà vật này, nếu có gặp được thì sợ là không còn cơ hội ở đây mà khoác lác.

Lưu Vân pháp sư bày ra tư thái kiên quyết nói: “Mặc dù ta chưa từng gặp được, nhưng nếu có gặp thì đơn giản cũng là xả thân mà thôi, có gì mà sợ!”

Diệp Thiếu Dương nói: “Chết xong liền quang vinh sao? Có bản lĩnh thì ngươi giết địch đi, chứ để địch giết ngươi thì coi như là bản lãnh?”

Nhuế Lãnh Ngọc còn có thể nhịn được, che miệng cố gắng không cười. Nhưng Trương Tiểu Nhị lại bật cười ha hả.

“Trời ơi…. Cười chết tiểu bảo bảo. Tuy nhiên sư phụ nói rất đúng, chết ai thì không biết, cho dù là em, coi như em lợi hại mà còn bị chết thì em chỉ cảm thấy mất mặt thôi, chưa hề cảm thấy có gì đặc biệt hơn người!”

“Tiểu nha đầu không biết lễ phép!” Lưu Vân pháp sư biến sắc, hung hăng trừng mắt nhìn Trương Tiểu Nhị.

Trương Tiểu Nhị nhếch miệng nói: “Làm gì, muốn đánh ta sao? A a ta đã biết rồi, ngươi đánh không lại sư phụ của ta, đành bất lực bắt ta ra mà rút giận hả, há há.”

“Ngươi!” Lưu Vân pháp sư tức giận đến run người, đi về hướng Trương Tiểu Nhị, Diệp Thiếu Dương không thèm động mà lên tiếng:

“Đại sư, nếu ngươi động thủ với em ấy, ta sẽ không nói ngươi lấy lớn ăn hiếp nhỏ đâu, có điều ta phải nhắc ngươi một câu, nếu ngươi làm em ấy bị thương thì ngươi tuyệt đối sẽ không bước được ra khỏi Thạch Thành đâu, coi như cái vị cao quý không gì tả nổi ở phía sau ngươi kia cũng không thể bảo vệ được ngươi.”

Lưu Vân pháp sư và La Chân Nhân sửng sốt, lại không thể phát tác, nghẹn đến nổi mặt vừa mũi xanh lè, quay đầu nhìn Thái Vũ.

Thái Vũ tất nhiên biết bối cảnh của Trương Tiểu Nhị, khoát tay áo cười lớn, đến làm người giảng hòa, nói với Diệp Thiếu Dương: “Diệp tiên sinh nếu không muốn người giúp vậy thì tôi cũng không bắt buộc, chúng tôi lập tức rời đi, nếu có cần gì thì lúc nào cũng có thể liên hệ với tôi.”

Nói xong, đứng dậy nhìn từng người khách khí nhẹ gật đầu chào, dẫn La Chân Nhân và Lưu Vân pháp sư rời đi.

“Mặc dù hai người này hơi đáng ghét, nhưng không phải ngươi đang thiếu người giúp đỡ sao, vì sao không để bọn hắn lưu lại hỗ trợ, ta thấy hai tên này cũng rất lợi hại đấy.” Lý Lâm Lâm hiếu kỳ hỏi.

Diệp Thiếu Dương nói: “Chính vì bọn hắn lợi hại cho nên kiên quyết không thể hợp tác được. Tính cách hai người này quá tự phụ, tuyệt đối sẽ không nghe ta chỉ huy, ta tình nguyện thiếu người còn hơn là có hai tên không nghe đồng đội nói.”

Bình luận