Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1559: Lực Lượng Bữa Sáng (1)


Diệp Thiếu Dương nghe vậy, quay lại nhìn cô, hơi luống cuống nói: “Không dễ dàng gì mới được em khen một lần.”

“Không phải anh thích nghe em khen anh sao?” Nhuế Lãnh Ngọc nhếch miệng.

“Há há, vẫn là em hiểu anh.” Diệp Thiếu Dương đi qua, hai tay đặt lên vai cô, “Nghe em nói như vậy, anh tự tin hơn rất nhiều.”

“Sư phụ bách chiến bách thắng, thiên thu vạn thế!” Trương Tiểu Nhị làm bộ hô hào, thấy Diệp Thiếu Dương nhìn sang, chớp mắt nói, “Em cũng khen anh.”

“Éc, quá lắm rồi.” Diệp Thiếu Dương đỏ bừng cả khuôn mặt.

Giày vò nãy giờ cũng đã qua nửa đêm, trên đường đi không có lấy một chiếc xe nào qua lại.

Nhuế Lãnh Ngọc tính dùng Tích Tích* để gọi xe, thế nhưng Trương Tiểu Nhị đã kêu bọn họ đi cùng mình, đến giao lộ phía trước, Trương Tiểu Nhị đi thẳng tới một chiếc xe màu đỏ dừng ở ven đường.

*Phần mềm gọi xe, tương tự như Grab

Diệp Thiếu Dương không rành về xe cộ, nhưng vừa nhìn là biết xe tốt, nhìn kỹ một chút nữa, sau đó nhíu mày nói: “Xe này của em rất giống xe của Tĩnh Như.”

Trương Tiểu Nhị trả lời: “Đúng vậy, cô ấy cũng có một chiếc Cayenne giống vậy, tuy nhiên nhà cô ấy có tiền, xe nhà cô ấy còn nhiều hơn so với nhà em.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn Diệp Thiếu Dương một chút, cố ý giễu cợt: “Anh ngay cả xe của người ta là xe gì cũng nhớ rõ như vậy, nhớ người ta sao?”

“Làm gì có.” Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, kỳ thật là hắn cũng nhớ Chu Tĩnh Như, cũng không có ý gì khác, chỉ là đã lâu rồi chưa có gặp cô nàng, gần đây mình cũng rất là bận bịu, Chu Tĩnh Như cũng vừa vặn đang phụ trách một hạng mục trong công ty, thường xuyên bay tới bay lui, cũng rất bận rộn, nhưng hai người vẫn thường xuyên trò chuyện trên Wechat.

Sau khi ô tô lăn bánh, Diệp Thiếu Dương mới điện cho Tạ Vũ Tình, biết cô đã giải quyết tốt vấn đề người chết.

Tạ Vũ Tình cũng hỏi thăm tình huống bên này của hắn, Diệp Thiếu Dương nói sơ qua, Tạ Vũ Tình liền đồng ý với sắp xếp của hắn.

“À đúng rồi, Thiếu Dương, mới nãy ta tính sau khi xong việc sẽ báo cho ngươi biết, vừa hay ngươi gọi điện thoại qua, bây giờ ta nói luôn vậy. Vừa nảy hai anh em kia có tới cục cảnh sát tìm ta.”

“Hai cái người họ cái gì Dương kia hả? Bọn họ tới tìm cô làm gì?” Diệp Thiếu Dương nhất thời không nhớ nổi tên của hai người kia.

Tạ Vũ Tình nói: “Là bọn họ, bọn họ đến là để xem thi thể của Hạng Tiểu Vũ, ta nghĩ dù sao đó cũng là sư thúc của bọn họ, nói không chừng bọn họ có biện pháp gì giúp tìm hồn phách trở về nên cho bọn họ nhìn, sau khi bọn họ biết sư thúc của bọn họ còn thiếu một sợi hồn phách chưa tìm về được đã nói là sẽ trở về suy nghĩ biện pháp, sau này sẽ lại tới tìm ta.”

Diệp Thiếu Dương không thèm quan tâm nói: “Cô nhớ cẩn thận một chút khi tiếp xúc với bọn họ.”

“Yên tâm, ta là cảnh sát, đây cũng là địa bàn của ta, bọn họ cũng không dám làm loạn đâu.”

Hai người ước định cẩn thận, hẹn ngày mai sẽ liên lạc lại, sau đó cúp điện thoại.

Lúc này ô tô chạy tới một con đường ăn đêm, giờ này là giờ mà một số quầy đồ nướng mở cửa, còn có một tí công nhân tới ăn đêm, Trương Tiểu Nhị đề nghị bọn họ cùng xuống ăn một chút gì đó. Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc bận rộn nãy giờ cũng đói bụng rồi, cho nên tất cả đều xuống xe, chỉ có Tuyết Kỳ là có ý kiến, quệt miệng đòi ăn kem.

Đêm hôm khuya khoắt như thế này làm gì có ai bán kem ly, Diệp Thiếu Dương đành mua cho cô nàng một bình sữa chua, miễn cưỡng tống cổ cô nàng ngồi ở một bên nghịch điện thoại, xem bọn họ ăn đồ nướng.

Tổ hợp một nam ba nữ của bọn họ rất nhanh đã hấp dẫn các ánh mắt của thực khách khác, vô tình hay cố ý đều nhìn hướng qua bên này, một nữ hán tử dáng người nóng bỏng, một mỹ nữ lãnh diễm khó mà tới gần, và một loli xinh xắn, nhiêu đây cũng đủ hấp dẫn bất kỳ một nam nhân nào.

Nhưng nhìn đến cuối cùng, những người này đều nhìn chằm chằm vào Diệp Thiếu Dương, cả đám dường như đang suy đoán thân phận của hắn, thoạt đầu là suy đoán xem hắn là bạn trai của ai trong số đó, về sau lại nhất trí cho rằng dạng người FA như hắn tuyệt đối không xứng tới một ai trong bất kỳ bọn họ, nhất định là tài xế cho các cô gái này.

Ba cô gái thì vui vẻ nhìn Diệp Thiếu Dương, hắn lại da mặt đỏ bừng, lúng túng không thôi.

Ăn xong đồ nướng, bọn họ đi về phía ô tô dưới ánh mắt nhìn của mọi người.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên ôm bả vai của Nhuế Lãnh Ngọc, thấp giọng nói: “Cho anh chút thể diện.”

Nhuế Lãnh Ngọc lập tức hiểu rõ ý của hắn, nhịn cười, mặc cho hắn ôm mình, Trương Tiểu Nhị nhìn bọn họ một cái, lập tức hiểu ý, chuyện vui như thế này làm sao cô nàng có thể bỏ lỡ cơ hội, cô nàng tiến lên ôm lấy một cánh tay của Diệp Thiếu Dương, nhỏ giọng ỏn ẻn kêu sư phụ, khiến cho hai chân của Diệp Thiếu Dương mềm nhũn, súyt chút nữa đã xụi lơ trên mặt đất.

Cứ như vậy mà trái ôm phải ấp leo lên xe, Tuyết Kỳ cũng tham gia náo nhiệt, ngồi lên đùi của hắn, gọi tiếng Oppa.

Chí ít cũng có hơn mười người đưa mắt nhìn ô tô chạy đi, quán bán hàng lặng ngắt như tờ, thực khách hai mắt nhìn nhau.

“Móa, không có thiên lý gì hết! Nhìn cái bộ dạng đắc ý của tên khốn kia xem!” Một đại ca xã hội đá vào chân bàn ăn, lửa than trên bàn bị hất văng xuống, rớt trúng đùi hắn, khiến hắn bị bỏng đau đến la oai oái.

Sau đó, Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc cùng nhau về nhà, đi vào phòng ngủ của A Ngốc kiểm tra sơ xem sao, thấy A Ngốc đang lẳng lặng đứng trước cửa sổ, bóng lưng rất to lớn cao ngạo, lại mọc ra thêm một đôi cánh của Hỏa Kỳ Lân, khiến cho người khác cảm giác rất uy vũ.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương dâng lên một loại mãnh liệt: Tên trước mắt này tuyệt đối là một đại nhân vật!

A Ngốc nghe được tiếng mở cửa, xoay người lại, nhìn thấy Nhuế Lãnh Ngọc, thần sắc sờ đãn trên mặt lập tức biến mất, khuôn mặt vui mừng, “Lãnh Ngọc, em về rồi.”

Lãnh Ngọc gật đầu, “Ngươi ở nhà có ổn không?”

“Tôi rất khỏe, thấy em không có việc gì tôi càng tốt hơn.”

Câu này nghe có chút ngây ngô, nhưng lại chọc cười Nhuế Lãnh Ngọc, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương đang bĩu môi ngay tại chỗ.

Nói đơn giản mấy câu, Nhuế Lãnh Ngọc dỗ A Ngốc đi ngủ sớm như dỗ một đứa con nít, sau đó cùng Diệp Thiếu Dương đi ra phòng khác, Tuyết Kỳ lập tức kéo Nhuế Lãnh Ngọc vào phòng ngủ của mình, sau khi đắc thủ thì đắc ý mười phần, máy mắt nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương làm bộ không nhìn thấy, vào trong phòng của của mình.

Thật sự thì bây giờ cho dù Nhuế Lãnh Ngọc có ngủ với hắn thì hắn cũng không có tâm địa gian xảo như trước đó nữa, giày vò cả buổi tối đã quá mệt mỏi rồi, Diệp Thiếu Dương cũng không phải làm bằng sắt, vừa cảm thấy mệt, trong lòng vừa vương vấn chút chuyện, không còn tâm tư gì khác.

Sau khi lên giường, Diệp Thiếu Dương không tự chủ được suy nghĩ lại mọi chuyện, xác định trước mắt có hai việc quan trọng hàng đầu:

Một là nghĩ biện pháp tiến vào trong không gian giam cầm, tìm Địa Hồn của Hạng Tiểu Vũ, hai là tìm Ma Tâm Thảo còn sót lại trong trường học, thanh trừ sạch sẽ, mặc dù làm như vậy không tổn thương gì nhiều tới Vương Mạn Tư, nhưng chí ít cũng có thể trì hoãn được tiến độ thôn vệ sân trường của ả.

Tính ra thì số học sinh cũng chính là mấy ngàn đầu nhân mạng. Nghĩ đến việc này, toàn thân Diệp Thiếu Dương liền phát nhiệt, cảm thấy gánh nặng trên vai mình quá lớn.

Nếu như có thể giết Vương Mạn Tư, cứu những người này, lấy được âm đức vậy thì quá đơn giản không cần tính toán gì. Nhưng nếu những người này chết một cách bi thảm, cho dù chỉ một phần mười người chết, mình cuối cùng vẫn diệt được Vương Mạn Tư, thế nhưng tội lỗi trăm bề vẫn khó mà trừ.

Bình luận