Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1555: Vương Mạn Tư Phản Kích (3)


Diệp Thiếu Dương nói: “Cái này ta có thể hiểu được, nhưng cái không gian giam cầm đồ vật kia không phải chỉ là hình chiếu, chỉ có thể khi tiến vào không gian giam cầm thì mới biến thành vật chất thật sao?”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, yên lặng nói: “Bây giờ anh đang ở trong không gian giam cầm đấy.”

“Cái gì?” Không riêng gì Trương Tiểu Nhị mà ngay cả Diệp Thiếu Dương đều giật nảy cả mình.

Không gian cục bộ bành trướng, kéo cả nơi này vào Thanh Minh Giới, hiện ra bộ dạng của năm đó, cho nên thứ chúng ta nhìn thấy chính là tình cảnh năm đó, chỉ có khả năng này mà thôi, không còn cách nào để giải thích vì sao mà tòa nhà của ba mươi ba năm trước bỗng nhiên xuất hiện cả.

“Đương sự vật chỉ còn lại khả năng như vậy, cho dù không thể có thì chân tướng nhất định là vậy. Đây là Holmes nói.”

“Ai cơ?”

Nhuế Lãnh Ngọc không giải thích Holmes là ai, nói: “Để em chứng minh cho anh xem.” Từ trong bọc lấy ra một cái gương trang điểm nhỏ, dùng vật giống như son môi viết một chữ “Sắc”(敕) lên, sau đó chiếu tới lầu trên.

“Giúp một chút, rọi đèn vào đây đi.”

Diệp Thiếu Dương lập tức cầm đèn pin chiếu lên mặt gương, tia sáng chiếu nghiêng, phân tán ra soi rọi lên lầu trên.

Diệp Thiếu Dương nhìn vào trong gương, lập tức giật mình: Rõ ràng có tia sáng ở trên tường, nhưng trong gương lại không có gì.

“Em đang dùng pháp thuật phá không lên mặt gương, thứ nhìn thấy chính là hiện thực, thứ này không thể gạt người khác, ngược lại còn tinh tường hơn mắt thường của chúng ta.” Nhuế Lãnh Ngọc nhìn vẻ mặt mơ mơ hồ hồ của Diệp Thiếu Dương mà nói.

Diệp Thiếu Dương lấy lại tinh thần, nghĩ thầm làm sao mà mình lại quên chiêu này, thế là lấy Âm Dương Kính ra, sau đó tác pháp, chiếu lên lầu trên, đều không có thứ gì cả.

Diệp Thiếu Dương lại đi về phía trước mấy bước, lúc này trong mặt gương mới xuất hiện một cái bóng của một tòa nhà.

Trong gương không có sương mù, mượn ánh sáng đèn pin có thể nhìn thấy rõ ràng, kia là một tòa nhà khá hiện đại, có năm tầng lầu, xây dựng giống như một căn biệt thự, chỉ là không có người.

Trương Tiểu Nhị nhìn thấy tòa “biệt thự” này, lập tức nói: “Đúng đúng, em nhớ đã từng thấy tòa nhà này!” Lại quét mắt nhìn tòa nhà ở trước mắt, giật mình hiểu, “Không sai, vị trí của tòa nhà kia còn áp sát vào một điểm bên phải, bởi vì biến mất, mà trong đó còn nhiều thêm một tòa lầu cho nên mấy bảo vệ kia đều nhớ lầm!”

Nhìn vào mặt kính, bên trong tòa nhà rất hoàn hảo, ngay cả băng quán đang quấn quanh cửa sổ của năm tầng lầu đều được nhìn thấy rõ ràng, trong gương còn có gió đang thổi phất phơ, nhưng nhìn sang hiện thực lại không có gì…

Trương Tiểu Nhị lập tức hoang mang, muốn hỏi rõ ràng, lại phát hiện mình không có gì để hỏi, đành phải thì thào nói: “Vì sao lại như vậy?”

Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “Chị đã nói rồi, chúng ta bây giờ đang nhìn bằng mắt thường, là Thanh Minh Giới chứ không phải chân thật.”

“Vậy… Chúng ta đi tới tòa nhà chân thật kia có bị trở lại gì không?”

“Không biết được, bởi vì bây giờ chúng ta đang ở trong Thanh Minh Giới, giống như em đang ngủ ở chổ này, lại mơ thấy tòa nhà đối diện, ở trong mơ đi như thế nào thì cũng không đến được.”

“Ở trong mơ đi như thế nào cũng không đến gần được…” Trương Tiểu Nhị suy nghĩ từng câu từng chữ của câu nói này, cuối cùng cũng hiểu rõ, quay đầu nhìn bốn phía, mặc dù sương trắng mênh mông nhưng vẫn có thể nhìn thấy một vài thứ, nhịn không được hỏi: “Vậy tại sao mọi thứ chung quanh đều vẫn chân thực đây?”

“Chị vừa mới nói xong, đây là sự bành trướng của không gian.” Nhuế Lãnh Ngọc không ngừng chuyển động kính trang điểm, cuối cùng dừng lại một chỗ, nói: “Các người đến xem, đây chính là đường ranh giới hiện thực của Thanh Minh Giới.”

Hai người Diệp Thiếu Dương tiến tới nhìn, ở nơi mà tấm gương của Nhuế Lãnh Ngọc chiếu tới có một bức tường sương trắng mờ nhạt.

“Là sương mù!” Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nhìn trái nhìn phải, lẩm bẩm nói, “Anh hiểu rồi, Vương Mạn Tư muốn lợi dụng Địa ngục Ma Tâm Thảo sinh ra chương khí để không gian của Thanh Minh Giới bành trướng, xâm lấnS không gian hiện thực!”

Bỗng nhiên vỗ ót một cái, nhìn Trương Tiểu Nhị nói: “Em có còn nhớ lần thứ nhất chúng ta nhìn thấy độc chướng không, ở lan can kia của trường học, anh nhìn thật lâu, ở trong sương mù còn pha tạp tường vây, lúc ấy anh đã cảm thấy có chút kỳ quái, vì sao cùng một địa phương mà tường vây lại khác biệt lớn như vậy. Bây giờ nghĩ lại, đoạn tường vây kia hẳn là ba mươi ba năm trước!”

Trương Tiểu Nhị cau mày nói: “Nói cách khác là Vương Mạn Tư mượn độc chướng để biến người ở giữa thành Thanh Minh Giới?”

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Em hiểu như vậy là được rồi. Về phần tại sao chỉ có nơi này mới bị Thanh Minh Giới lấn chiếm thì rất có thể là do Vương Mạn Tư đột ngột phá phong ấn, hoặc là có cái gì hạn chế.”

Diệp Thiếu Dương nghe như vậy, nhịn không được xen vào: “Ý em là ả muốn nuốt hết toàn bộ trường học?”

“Chắc là vậy.”

“Ba mươi ba năm trước, Hạng Tiểu Vũ phong ấn Vương Mạn Tư thất bại, Vương Mạn Tư tính bạo tẩu, tà khí chôn vùi toàn bộ sân trường, hết sau khi mọi chuyện kết thúc, người cứu viện đến trước phát hiện ra ngoại trừ một vài học sinh hóa thành cương thi thì mấy trăm người ở trong trường học đều không thấy đâu nữa.

Sống không thấy người, chết không thấy xác. Ngay cả hồn phách cũng không thấy. Trước kia em đã nghe Lưu Minh nói như vậy, cảm thấy rất kỳ quái, sau đó khám phá ra càng nhiều chân tướng, mới biết được tất cả mọi người đều bị kéo vào không gian giam cầm, cũng chính là một góc của Thanh Minh Giới.”

Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơn, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Anh đã biết Vương Mạn Tư muốn báo thù làm sao rồi, ả nhất định là muốn thực hiện lại một lần nữa, kéo những người sống hiện tại ở đây vào trong không gian giam cầm của ả.”

Nhuế Lãnh Ngọc không cần nghĩ ngợi nói: “Trường học này có ít nhất tới hai ngàn người, ả làm không nổi. Mỗi người đều có dương khí, trong mắt các loại tà ma như ả có lẽ không tính là gì, nhưng dương khí của mấy ngàn người tụ tập cùng một chỗ, cho dù là Nữ Bạt tự mình tới cũng tuyệt đối không có cách nào xóa bỏ. Lúc trước sư phụ của em đã tao ngộ sự phản phệ của Thanh minh Giới, mặc dù một nửa đường phố đều bị đẩy vào Thanh Minh Giới nhưng trên đường đâu có bao nhiêu người, còn đây là trường học.”

Diệp Thiếu Dương hãi hùng khiếp vía, vội vàng nói: “Cho nên ả mới dùng Địa Ngục Ma Tâm Thảo để thả chướng khí, áp chế dương khí…”

Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn tòa nhà của ba mươi ba năm trước, nói: “Có lẽ ả ta đã bắt đầu tiến hành kế hoạch báo thù, xuất phát từ nơi này.”

Trương Tiểu Nhị cũng hoảng sợ, vội nói: “Sư phụ, làm sao bây giờ?”

Diệp Thiếu Dương suy tư một hồi, chưa kịp mở miệng thì Nhuế Lãnh Ngọc đã trả lời: “Tìm Ma Tâm Thảo còn sót lại trong trường học, sau đó thanh trừ. Bây giờ là đêm khuya, các người có nghĩ tới việc sau khi trời sáng, học sinh ra vào trường, gặp phải hiện tượng quỷ dựng tường thì thiên hạ sẽ đại loạn hay không.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu nói: “Đúng, mặc kệ như thế nào thì trước tiên chúng ta cần phải thanh trừng độc chướng ở cổng trường trước, để học sinh có thể tự do ra vào, đi thôi, bên này không có tín hiệu, về thư viện bên kia để gọi điện, chuyện này cần Lưu Minh hỗ trợ.”

Bình luận