Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1472: Bí mật phòng thủy quỷ (3)


Sau đó nghĩ đến cái gì nói: “Tôi có thể giúp hai người tra bản vẽ kết cấu trường học một chút, kiến trúc tăng giảm mỗi lần, dựa theo quy định đều phải vẽ bản đồ dự bị, cái này sẽ không sai.”

Nói xong đứng dậy, muốn đi ra ngoài cửa.

Trương Tiểu Nhị nói: “Bọn tôi đã đi tìm, không có ghi chép tòa nhà số năm.” 

“Không có? Vậy là không có rồi.” Lưu Minh buông tay, nhíu mày hỏi Diệp Thiếu Dương, “Diệp tiên sinh vì sao sẽ cho rằng từng có tòa nhà này tồn tại?”

“Bởi vì, tôi từng thấy.”

Lưu Minh cười nói: “Diệp tiên sinh, không phải tôi hoài nghi nha, cậu năm nay... Nhiều nhất ngoài hai mươi nhỉ, giai đoạn đầu niên đại tám mươi, khi đó cậu còn chưa sinh ra, cậu làm sao có thể thấy được tòa nhà đó?” 

Lời này Diệp Thiếu Dương không đáp được, không phải không muốn nói đoạn tình huống đó của mình, mà là nói cũng vô dụng, người ta hoàn toàn có thể dùng một câu “ảo giác” để qua loa, mình dù sao cũng không có chứng cớ.

Trương Tiểu Nhị có chút tức giận, trừng mắt nhìn Lưu Minh nói: “Sự tình liên quan trọng đại, ông cũng không nên giấu diếm.”

Lưu Minh vội vàng xua tay, “Không dám nha, Trương đại tiểu thư cô ở đây, tôi cho dù có lá gan lớn nữa, cũng không dám nói nói ở trước mặt cô. Cái này tôi không nói, cô cũng hiểu. Hơn nữa các người đến điều tra sự kiện thần quái, đối với trường học chúng tôi chỉ có lợi, có nhu cầu gì, tôi đương nhiên dốc hết sức phối hợp, sao có thể giấu diếm chứ?” 

Trương Tiểu Nhị vừa nghe, hắn nói cũng có đạo lý, có chút nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

Lưu Minh lúc này truy hỏi Diệp Thiếu Dương: “Diệp tiên sinh, nhưng tôi rất kỳ quái nha, tòa nhà không tồn tại cậu nói, với sự kiện thần quái cậu điều tra có quan hệ gì?”

“Quan hệ rất lớn.” Diệp Thiếu Dương đem thân thể hơi nghiêng về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói: “Mặc kệ tòa nhà số năm là biến mất như thế nào, nhưng hiện tại, nó... đã trở lại!” 

Ánh mắt Lưu Minh lóe lên một cái, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng nói: “Diệp tiên sinh lời này có chút huyền diệu, xin thông cảm, tôi thật sự nghe không hiểu, tôi không biết một tòa nhà sao có thể biến mất, lại sao có thể trở về.”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm hắn, trong lòng rối rắm một cái ý niệm, cuối cùng vẫn từ bỏ nói: “Chuyện này thật sự rất quan trọng, nếu ông có manh mối gì, tôi hy vọng có thể kịp thời nói cho tôi biết, miễn cho hối hận không kịp.”

Lưu Minh đáp ứng nói: “Tôi trở về tìm mấy vị giáo đổng hỏi một chút, nếu có manh mối, lập tức liên hệ cậu.” 

Nói chuyện đến một bước này, Diệp Thiếu Dương biết hắn là cái gì cũng sẽ không nói, đành phải kết thúc đề tài này, nói với hắn chuyện suối phun toát ra máu.

“Có loại chuyện này?” Lưu Minh rất chấn động, sau đó nói: “Cái khác không nói, nước của suối phun, quả thực không phải trực tiếp nối vào ống hệ thống cung cấp nước uống, mà là từ trong ao trữ nước bơm vào.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương khẽ động hỏi: “Vì sao phải như vậy?” 

“Suối phun có mấy cái điều chỉnh dòng chảy, để khống chế dòng nước và phương hướng khác nhau, chế tạo hiệu quả cho suối phun, hơn nữa máy bơm nước cần đủ áp lực, cũng chỉ có thể lắp ở trong ao trữ nước. Cái hạng mục này lúc trước là tôi tự mình phụ trách, cho nên nhớ rõ, mấu chốt nhất là...”

Sắc mặt Lưu Minh có chút khó coi.

Diệp Thiếu Dương nói: “Cái gì?” 

“Cái suối phun kia không có khả năng chảy ra nước, bởi vì lỗ ra nước tắc rất lâu rồi, trước nay chưa đi sửa.”

Diệp Thiếu Dương và Trương Tiểu Nhị nhìn nhau, đều cảm giác khó có thể tin. Lập tức yêu cầu hắn dẫn mình đi kiểm tra cái ao trữ nước.

Lưu Minh gọi điện thoại gọi tới hai công nhân trong trường, cùng nhau tới cái ao trữ nước. 

Làm Diệp Thiếu Dương không ngờ là, cái ao trữ nước lại ở phía dưới một căn nhà lầu kiểu cũ cũ nát.

Trong lòng đất tòa nhà làm việc, đi thang máy đến tầng hầm số một, sau đó lại qua một cái cửa, tiến vào tầng hầm số hai, nơi này rộng rãi tựa như hang trong lòng đất, nước đọng khắp nơi.

Diệp Thiếu Dương dùng đèn pin nhân viên trong trường cho để chiếu sáng, nhìn bốn phía, phát hiện toàn bộ ống nước đều loang lổ vết rỉ, bên trên có các loại mạng nhện, có một số chữ còn mọc đầy thực vật âm sinh. 

Đi đến sâu bên trong, chỗ ẩm thấp trên mặt đất có các loại sâu bò, Diệp Thiếu Dương nhìn mà trong lòng sợ hãi, đèn pin soi lên trên tường, phát hiện rất nhiều chữ phấn viết:

Trương mỗ mỗ đến đây du ngoạn một lần.

Nơi này không có quỷ, quỷ ở trong lòng. 

Ai dám ở nơi này bắn pháo? Ta gọi hắn là bố.

Phía sau còn ghép với một khuôn mặt cười xấu xa.

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nhìn vách tường nói: “Đây là ý tứ gì?” 

Trương Tiểu Nhị bừng tỉnh đại ngộ, nói với Lưu Minh: “Tôi biết đây là đâu rồi, đây là ‘phòng thủy quỷ’ nhỉ?”

Lưu Minh cười khổ. “Cái tên này là sinh viên các cô đặt, nơi này không có quỷ. Nơi này từng là hệ thống cung cấp nước chính của trường học, về sau bởi vì giáo khu dời đi, không dùng tới nữa, luôn ở trạng thái bỏ hoang, cho nên sau khi suối phun trong ao tắc, cũng không có ai đến sửa chữa, mấy người xem xem, nơi này thành bộ dáng gì rồi.”

Trương Tiểu Nhị nói cho Diệp Thiếu Dương, là bởi vì nơi này ẩm ướt âm trầm, như huyệt động trong lòng đất, cũng không biết sớm nhất là bị sinh viên nào phát hiện, về sau tiếng tăm truyền ra, thành chỗ tốt để các học sinh luyện sự gan dạ thám hiểm, cô quen mấy muội tử ở trường học này, đều từng đề cập với cô. 

Những chữ trên tường, tự nhiên đều là những người này lưu lại khi thám hiểm.

“Nhưng, em nghe mấy em gái đó nói, nơi này thật sự có thanh âm kỳ quái, còn có người từng trúng tà ở nơi này.” Trương Tiểu Nhị nói như đinh đóng cột: “Nơi này trước kia được xưng một trong ba đại thắng địa ma quỷ quấy phá của học viện ngoại ngữ.”

“Hai cái khác là gì?” 

“Tòa nhà ký túc xá số bốn, còn có tháp nước. Đều bị anh phá rồi.” Trương Tiểu Nhị có chút hưng phấn nói: “Hiện tại là lúc phá giải cái thứ ba.”

Lưu Minh cùng hai nhân viên trường học vừa nghe nói quỷ, lập tức đều thả chậm bước chân, để Diệp Thiếu Dương đi tuốt đàng trước, ở phía sau chỉ đường.

Có con chuột chạy qua ở trong ánh sáng đèn pin. 

Trên nóc phòng dơi bám vào đếm không xuể.

Nhìn thấy tất cả cái này, Diệp Thiếu Dương cảm thấy rất kỳ quái, trong một trường đại học, lại có thể tồn tại nơi âm trầm như vậy.

“Vì sao không phong tỏa lại?” Diệp Thiếu Dương nghi hoặc hỏi? 

Lưu Minh nói: “Vẫn luôn khóa lại, nhưng sẽ có học sinh to gan đem khóa cửa đập hỏng, dù sao nơi này chỉ có thể lắp cửa sắt kiểu cũ cùng khóa nổi.”

Lúc này mọi người đi vào một đoạn tương đối trống trải, ở giữa xây một cái ao rất lớn, bên trên dùng ngói a-mi-ăng đậy, nhìn cũng chưa tổn hại.

Lưu Minh tỏ vẻ, cái ao trữ nước nối liền suối phun ở ngay nơi này. 

Diệp Thiếu Dương đi qua, xốc lên một góc ngói a-mi-ăng, bên trong lập tức truyền đến có tiếng cái gì bổ nhào ở trong nước.

Người ở đây đều bị dọa giật mình, không tự chủ được lui lại.

“Sẽ có cá gì hay không?” Lưu Minh có chút không tự tin hỏi. 

“Trong ao trữ nước, sao có thể có cá, đến giúp một tay.” Diệp Thiếu Dương gọi một tiếng, kết quả hai nhân viên trong trường không dám đi lên, chỉ có một mình Trương Tiểu Nhị tới, giúp hắn đem ngói a-mi-ăng xốc lên.

Dùng đèn pin chiếu xuống, bốn phía cái ao đầy các loại sâu dưa hấu, du diên, rết còn có sên các loại.

Diệp Thiếu Dương lập tức ghê tởm da đầu phát tê, hắn không sợ quỷ yêu cương thi, chỉ sợ loại sâu nhỏ nhiều chân không xương này, trong lúc nhất thời trở nên khó xử. 

Bình luận