Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1470: Bí mật phòng thủy quỷ (1)


Chung quanh lập tức phát ra một tiếng cười vang.

“Thì ra là bạn gái đánh rơi nhẫn xuống nước, anh bạn này cũng liều mạng nha!”

“Thật sự là nam nhân tốt, ta nói muội tử, sau khi tìm được coi như nhẫn đính hôn nhận lấy đi, nam nhân tốt như vậy, em gả cho đi.” 

Rất nhiều người cùng nhau hò hét cổ vũ, trợ uy cho Diệp Thiếu Dương.

Còn có một số người thấp giọng trào phúng hắn quá nghe lời, nhẫn nhỏ như vậy, rơi xuống nước làm sao tìm được, thật sự là vừa ngu vừa nhát gan...

Diệp Thiếu Dương cúi đầu, làm bộ như tìm nhẫn, khuôn mặt nghẹn đến mức so với nước ao còn đỏ hơn. Thật muốn cứ như vậy cắm đầu chui xuống nước chết ngạt cho xong. 

Trương Tiểu Nhị nha Trương Tiểu Nhị, ngươi đây quả thực là con mẹ nó khi sư diệt tổ!

Nhưng nàng quả thật cũng đã tìm được cho mình một cái lý do hợp lý nhảy vào cái ao, cơ hội không thể lãng phí, Diệp Thiếu Dương làm bộ tìm nhẫn, hai tay ở dưới nước sờ soạng, tới mép suối phun, chăm chú nhìn nước từ trong mắt suối phun phun ra.

Một mùi tanh hôi đập vào mặt. 

Quả thật là máu!

Diệp Thiếu Dương âm thầm hít vào một hơi, thò tay vào túi quần, lấy ra một tấm linh phù, tạo thế chùi chùi tay, sau đó đem linh phù nhét về trong túi, lúc này, màu sắc nước từ trong suối phun phun ra dần dần nhạt đi, cuối cùng trở thành nước trong.

Diệp Thiếu Dương tìm chỗ lên bờ, ở trước mắt bao người bỏ chạy rời đi. 

“Này này, nhẫn đâu!” Trương Tiểu Nhị lập tức đuổi theo.

Vài phút sau, Diệp Thiếu Dương ở trong một phòng vệ sinh không có người của tòa nhà dạy học, đem máu trên quần cùng giày giội rửa, kéo nửa thân dưới ướt sũng đi ra, Trương Tiểu Nhị lập tức đón, đem một ly trà sữa nóng hầm hập đưa tới trong tay hắn.

“Chúng ta tìm một chỗ ngồi chút đi, em đã bảo người ta đưa quần áo đến đây, lát nữa là tới. Sư phụ uống trà sữa trước, xin bớt giận, bộ dáng anh cười tương đối đẹp trai!” 

Diệp Thiếu Dương hoàn toàn cạn lời, vốn muốn nổi bão, thấy Trương Tiểu Nhị như vậy, cũng chỉ đành đem một bầu tức giận nuốt về trong bụng.

Trực tiếp ngồi xuống ở trên bậc thang, đem giày ướt sũng ném tới một bên, Diệp Thiếu Dương lấy ra linh phù dính máu lúc trước nhét ở trong túi quần, niệm chú điểm hỏa, trong quá trình linh phù thiêu đốt, lại sinh ra một ít chất lỏng sền sệt màu đỏ đen, nhỏ ở trên sàn đá cẩm thạch.

Diệp Thiếu Dương đưa tay chấm một chút, nhìn nhìn nói: “Thi huyết.” 

Trương Tiểu Nhị ngây người.

“Phía dưới suối phun, chẳng lẽ sẽ có cương thi hay sao?”

“Cũng chưa chắc là phía dưới suối phun, nước là từ nơi nào đến?” 

“Tới từ ống nước?”

“Điều đó không có khả năng, trừ phi là ống nước vỡ, bằng không ống dẫn tương tự, không có khả năng chỉ có trong suối phun sẽ chảy ra thi huyết, nếu là một ống chính đều chảy ra thi huyết, vậy có bao nhiêu cương thi?”

Trương Tiểu Nhị gật đầu nói: “Đúng vậy, hơn nữa hệ thống ống cấp nước đều là phong bế, chung quy không có khả năng là nhà máy nước xảy ra vấn đề, có thi thể gì đó trà trộn vào trong ao nước dùng cũng không biết.” 

Diệp Thiếu Dương nói: “Xem ra chúng ta phải tìm Lưu Minh hỗ trợ rồi.”

Muốn làm rõ kết cấu nước suối phun ra cùng lai lịch nguồn nước, trừ tìm hiệu trưởng, hầu như không có cách khác, cho dù là giáo viên học sinh của trường học, cũng gần như không có khả năng có biện pháp làm rõ bí mật sau lưng suối phun.

Trương Tiểu Nhị dựa theo số mà lúc trước Lưu Minh gọi tới để gọi, mời Lưu Minh trở về, nói có chuyện quan trọng muốn nói, Lưu Minh tỏ vẻ lập tức chạy về, hai mươi phút sau chắc chắn đến. 

Điện thoại vừa cúp không lâu, có một nam sinh hơn hai mươi tuổi mặc thường phục chạy tới, nhìn thấy Trương Tiểu Nhị, lập tức đưa tên một đống túi quần áo, nụ cười tràn đầy trên mặt: “Nữ hiệp, tôi dựa theo cô miêu tả, mua lớn nhỏ ba cỡ quần áo cùng giày, cô để Dương thiếu thử chút đi.”

“Dương thiếu?” Diệp Thiếu Dương sờ đầu nói: “Cậu gọi ngược rồi, tôi tên là Thiếu Dương.”

Nam tử khẽ vái một cái, vẻ mặt rất cung kính, cười cười nói: “Một chữ cuối trong tên Diệp tiên sinh là ‘Dương’, dựa theo thói quen, tôi gọi anh Dương thiếu gia, bớt một chữ mà thôi.” 

Thì ra còn là tôn xưng...

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Tên của tôi trái lại, quả thật là ba chữ ‘Dương Thiếu Diệp’, nhưng tôi không phải thiếu gia cái gì cả, cậu gọi tên của tôi đi.”

“Vậy gọi anh Diệp tiên sinh là được, Diệp tiên sinh mời đi thử quần áo, nếu ba cỡ đều không vừa người, tôi lại đi đổi.” 

Diệp Thiếu Dương cầm một đống quần áo vào buồng vệ sinh, nam sinh này canh ở bên ngoài.

Quần áo hắn mua là một cái quần bình thường, giày thể thao, ngay cả áo cũng mua, là một cái áo thun dài tay rộng thùng thình.

Sau khi thay, soi vào gương buồng vệ sinh một chút, cảm giác còn rất vừa người. Trong lòng đắc chí, quần áo giày này nhìn chất lượng đã không tệ rồi, nhắm chừng không ít tiền, mình nhảy ao một lần, kết quả còn kiếm được một bộ quần áo, vậy thật sự không tệ. 

Từ trong phòng vệ sinh đi ra, nam sinh lập tức chào đón hỏi: “Diệp tiên sinh mặc vừa người không?”

“Rất tốt.” Diệp Thiếu Dương nhắc nhở: “Nhưng tôi cũng không có tiền cho cậu!”

Quay đầu nói với Trương Tiểu Nhị: “Em đẩy anh xuống nước, cái này chính là tự em làm, quần áo anh không trả tiền, xem như hai ta huề nhau.” 

Nam sinh bật cười: “Diệp tiên sinh cũng thật biết nói giỡn.”

“Ai nói đùa với cậu, tôi thực sự không có tiền cho cậu. Đúng rồi đây là hãng nào?”

“Nữ hiệp bảo tôi nhanh chóng đưa tới, phụ cận chỗ này cũng không có cửa hàng nào cao cấp, tôi phải đi cửa hàng chuyên bán đồ Nike, mua một bộ này...” 

“Nike, adidas, cái này từng nghe, rất đắt tiền nhỉ?”

Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn giày của mình: “Ồ, cái nhãn hiệu này hình như tôi biết... Đúng rồi, an tháp! Là hãng này nhỉ, rất nổi tiếng! Sao trong cửa hàng Nike còn có giày an tháp?”

Trên mặt nam sinh nặn ra một nụ cười: “Cái này... Diệp tiên sinh, an tháp không phải như thế, Nike là chữ V, an tháp là một cái góc gập.” 

“Được rồi, may mắn cậu không mua an tháp, bằng không quá đắt, tôi sẽ ngại.” Diệp Thiếu Dương hàm hậu cười cười.

Nam sinh nhìn hắn hồi lâu, xác định hắn không phải nói giỡn, trong lòng nhất thời hỗn độn. Người này... không lẽ là từ trên núi xuống?

“Được rồi không có việc của anh nữa, anh đi đi.” Trương Tiểu Nhị nói. 

“Vâng vâng, nữ hiệp hẹn gặp lại.” Ôm quyền nói: “Diệp tiên sinh, non xanh nước biếc sau này còn gặp lại nha.”

Diệp Thiếu Dương ngây ngốc nhìn hắn nói: “Cậu có bệnh à?”

Trương Tiểu Nhị kêu lên: “Chờ chút, về sau đừng gọi tôi nữ hiệp nữa, gọi tôi...” Quay đầu hỏi Diệp Thiếu Dương: “Tôn xưng đối với đạo cô gọi là gì nhỉ, sư thái?” 

“Sư thái là ni cô, đạo cô thì xưng đạo trưởng.”

“Được rồi, ừm, anh về sau cứ gọi tôi là đạo trưởng, trở về cũng nói một tiếng với bọn họ, bần ni hiện tại đã chính thức bái vào Mao Sơn phái, là đạo sĩ hẳn hoi, anh trở về cũng nói một tiếng với bọn họ, tuyệt đối đừng gọi sai.”

Nam sinh lập tức lĩnh mệnh rời khỏi. 

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, nhớ lại lời Trương Tiểu Nhị vừa rồi nói, luôn cảm thấy chỗ nào đó sai sai, nhất thời cũng không nghĩ ra, dứt khoát mặc kệ, nhìn bóng lưng anh bạn trẻ kia hỏi: “Ai vậy?”

“Lái xe kiêm trợ lý của em.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Em một không làm ăn buôn bán, hai không làm lãnh đạo, cần trợ lý làm cái gì?” 

Bình luận