Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1456: Dị giới gặp nguy hiểm (1)


Người từng trải qua hiện trường thần quái, hồn phách rất dễ dàng sẽ có dị động.

Ba người cùng nhau trở lại trên xe Tạ Vũ Tình lái, Tạ Vũ Tình lái xe chạy đi bệnh viện.

Trên đường Diệp Thiếu Dương đem tình huống xảy ra sự kiện thần quái nhớ lại một lần, hỏi: “Đúng rồi, chị nói nữ sinh là vì nghe được bạn trai ở trên lầu gọi cô ấy, mới lên lầu, vậy trên thực tế không quan hệ với bạn trai cô ấy phải không?” 

“Nói tới chuyện này, cũng cạn lời. Ngay từ đầu bạn trai cô ấy ấp úng, nói không rõ mình đêm đó đi đâu, bọn chị sau khi điều tra phát hiện, đêm đó hắn đang cùng một nữ sinh cùng lớp đặt phòng...”

Khóe miệng Diệp Thiếu Dương co giật một cái nói: “Được rồi, cái này dù sao cũng là việc riêng của người ta.”

“Sư phụ, lúc trước một chiêu đó của anh, vừa là vẽ bùa vừa là cái gì, liền mạch lưu loát, nhìn qua thật uy vũ khí phách nha, mau truyền thụ cho em đi...” 

Trương Tiểu Nhị ôm cánh tay Diệp Thiếu Dương, bắt đầu ra sức cầu xin, tựa như đã quên trước đó vừa nhìn thấy mặt quỷ trên tường, mình là phát ra tiếng thét chói tai như giết heo thế nào.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ, đành phải dạy cô một số thủ đoạn nhỏ, để cô bắt đầu học từ đầu.

Tới bệnh viện, Tạ Vũ Tình dẫn hắn tìm tới phòng bệnh bảo an kia. 

Là một phòng bệnh gian riêng, trên cửa phòng viết tên của hắn: Lý Vũ.

Xuyên thấu qua cửa sổ thăm hỏi, Diệp Thiếu Dương nhìn thấy một thiếu niên, nửa người tựa vào trên giường, do một người phụ nữ cho ăn cơm.

Trong miệng Lý Vũ phát ra tiếng cười khanh khách, đem cháo phun khắp nơi, người phụ nữ bên cạnh không ngừng lau nước mắt. 

“Gã bảo an này trẻ tuổi như vậy!” Diệp Thiếu Dương có chút giật mình.

“Mười tám tuổi, vừa trưởng thành, rời nhà ra làm công. Đó là mẹ của cậu ta.” Tạ Vũ Tình nói.

“Mấy người là đến thăm hỏi sao?” 

Một bác sĩ từ phía sau đi tới, hỏi.

Tạ Vũ Tình đưa ra giấy chứng nhận, bác sĩ nhìn một chút nói: “Cô là muốn tìm bệnh nhân hỏi cái gì sao, vậy sợ là không được, bệnh nhân chỉ sợ là bị dọa quá độ, phương diện tinh thần xảy ra vấn đề, không có cách nào làm bất cứ sự câu thông nào.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi là đến chữa bệnh.” 

Bác sĩ sửng sốt một phen, đánh giá cao thấp hắn một hồi, dù sao thấy thế nào cũng không giống như là bác sĩ. “Ngài là... chuyên gia bệnh viện nào?”

“Mao Sơn.”

Diệp Thiếu Dương nói xong, trực tiếp đẩy cửa đi vào. 

“Mao Sơn... Đó là nơi nào?” Bác sĩ đứng ở cửa, lẩm bẩm.

Tạ Vũ Tình lập tức theo vào nói: “Cậu có nắm chắc?”

“Đèn ở đỉnh đầu dập tắt, trong tam hồn, đã mất thiên hồn. May mắn hồn phách thiếu mất còn đó, có thể thử một lần.” 

Tạ Vũ Tình sửng sốt nói: “Cậu làm sao biết hồn phách còn?”

“Rất rõ ràng, thiên hồn chủ khống ba hồn bảy vía, thiên hồn nếu bị diệt, người ta đã chết, làm sao giống như bây giờ.”

Mẹ của Lý Vũ đứng dậy, hồ nghi nhìn tới. 

Tạ Vũ Tình lập tức đi lên nói: “Đại nương, bọn con là cảnh sát, tới thăm con của ngài một chút.”

Lý mẫu thở dài nói: “Cũng thành bộ dạng này rồi, còn nhìn cái gì.”

Tạ Vũ Tình nói: “Con cố ý dẫn theo một người bạn tới đây, có lẽ có thể cứu được con của người.” 

Ánh mắt Lý mẫu dừng ở trên mặt Diệp Thiếu Dương, nhíu mày nói: “Cậu ta là bác sĩ?”

“Không, cậu ấy là đạo sĩ.” Tạ Vũ Tình tính nói thật, bằng không đợi lát nữa Diệp Thiếu Dương cũng không tiện động thủ.

“Đạo sĩ...” 

Tạ Vũ Tình ghé đến bên tai bà, cẩn thận nói một phen. Người lớn tuổi đối với phương diện thần quái, vốn đã có vài phần tin tưởng, hơn nữa bà cũng hỏi thăm tình huống sự việc, tuy biết đến không nhiều, nhưng cũng nghe được tin đồn, hoài nghi là kiểu như gặp quỷ.

Lúc trước Tạ Vũ Tình tự mình đến, lão nhân gia đã từng truy hỏi tin tức phương diện này, chính là có cơ sở này, Tạ Vũ Tình mới dám nói với bà như vậy.

Lý mẫu sau khi nghe xong, ánh mắt dừng ở trên mặt Diệp Thiếu Dương, chần chờ: “Nói như vậy, đây là vị đại tiên rồi, chỉ là trẻ tuổi như vậy... có bản lãnh không? Không dối các cô cậu, cha đứa nhỏ nhà chúng tôi đã về quê đi mời Vương đại tiên trên trấn.” 

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Vương đại tiên là cái quỷ gì?”

“Vương đại tiên không phải quỷ, hắn là Tôn Ngộ Không chuyển thế, có thể ba ngày ba đêm không ăn cơm, pháp lực lợi hại, cháu à, bằng không đợi thêm một chút, chờ Vương đại tiên đến đây, cậu làm trợ thủ cho hắn?”

“Tôn Ngộ Không chuyển thế sao, vậy quá kém rồi, cháu là Như Lai Phật Tổ chuyển thế.” 

Lý mẫu nghẹn họng nhìn trân trối.

“Đừng nói bậy!” Tạ Vũ Tình trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, cầm tay Lý mẫu nói: “Người cứ để hắn thử chút đi, người nghĩ xem, con là cảnh sát, con có thể đưa hắn đến, tự nhiên là có bản lãnh, cái này không quan hệ với tuổi.”

Nói với một người bình thường Diệp Thiếu Dương là thiên sư cái gì, nháy mắt tiêu diệt Vương đại tiên mười tám con phố cũng vô dụng, chỉ có thể tuần tự dụ hoặc nhẹ nhàng. 

Lý mẫu bắt đầu chần chờ nói: “Sẽ không tổn thương đứa nhỏ nhà tôi chứ?”

Ở sau khi được Diệp Thiếu Dương chính mồm cam đoan, Lý mẫu lúc này mới đồng ý, bị Tạ Vũ Tình mời ra khỏi phòng.

“Chị cũng đi ra, canh ở bên ngoài.” Diệp Thiếu Dương phân phó. 

“Em thì sao, sư phụ, em lưu lại trợ thủ cho anh nha.” Trương Tiểu Nhị năn nỉ.

“Anh không cần trợ thủ.”

“Vậy sư phụ để em ở bên cạnh tham quan đi, em cũng có thể học thêm chút.” 

Diệp Thiếu Dương vừa muốn từ chối, Trương Tiểu Nhị nói: “Sư phụ chỉ cần anh đừng đuổi em đi, anh muốn cái gì cũng được.”

Nói xong ưỡn ngực.

Diệp Thiếu Dương nhìn bộ ngực căng phồng của cô, nuốt một ngụm nước bọt nói: “Ý tứ gì thế, em chẳng lẽ còn muốn anh hay sao, anh định lực là rất mạnh, trừ phi em cởi sạch quần áo...” 

Trương Tiểu Nhị sửng sốt, trên mặt lộ ra biểu cảm do dự.

Cái đệch, nha đầu điên này không phải coi là thật chứ! Diệp Thiếu Dương vội vàng vỗ vỗ cô nói: “Anh nói giỡn với em đó. Theo anh học pháp thuật, là phải nộp tiền, không phải anh tham tiền, mà là dạy miễn phí cho em, em sẽ nợ anh nhân tình, kiếp sau còn phải trả, em xem anh cũng dạy em nhiều như vậy rồi...”

Chủ yếu là câu kia “muốn cái gì cũng được” của cô, làm Diệp Thiếu Dương nghĩ đến mình sắp cháy túi rồi, vì thế linh cơ khẽ động, nghĩ ra chi tiết không liên quan như vậy. 

Trương Tiểu Nhị vừa nghe đòi tiền, vẻ mặt lập tức thả lỏng, vung tay lên nói: “Sư phụ đừng nói nữa, đòi tiền đòi người đều tùy tiện anh.”

“Ặc, cần người, phi phi, cần tiền cần tiền.” Diệp Thiếu Dương đỏ mặt lên.

“Anh cần bao nhiêu?” 

“Cái này... bằng không em cho theo tháng đi, một tháng... con số này?” Diệp Thiếu Dương vươn năm ngón tay.

Trương Tiểu Nhị nói: “Năm mươi vạn sao?”

Diệp Thiếu Dương hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất, trợn mắt nói, “Năm mươi vạn! Em đây là tìm sư phụ hay là bao nhân tình! Anh chỉ đòi năm ngàn, hơn nữa thì là anh nợ em rồi.” 

“Tùy tiện đi, một ngày năm ngàn cũng được.” Trương Tiểu Nhị cười ngọt ngào: “Vậy sư phụ, em cần làm gì?”

Diệp Thiếu Dương nhìn nhìn Lý Vũ ngồi ở trên giường lắc đầu ngây ngô cười, quả thật nghĩ đến một sự kiện nói: “Anh lát nữa châm cứu cho hắn, em như vậy, em khí lực lớn, em giúp anh giữ chặt hai bả vai hắn, đè chặt hắn, tuyệt đối đừng để cho hắn ngọ nguậy.”

Trương Tiểu Nhị gật gật đầu nói: “Còn gì nữa?” 

Bình luận