Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1441: Sứ mệnh của đạo phong (1)


“Em có biết, sư phụ anh nơi nào vĩ đại nhất không?”

Diệp Thiếu Dương bình tĩnh nhìn mộ huyệt đào sẵn, hỏi Nhuế Lãnh Ngọc.

Nhuế Lãnh Ngọc một vẻ mặt nghe hắn nói. 

“Sư phụ anh cả đời bất cần đời, nhìn qua giống thần côn, Thuỷ Bộ Đàn Tràng, Long Hoa Hội các loại hoạt động tập thể, cũng là cực ít tham gia. Ông ấy từ trước tới giờ chưa từng nói cái gì liều sống quên chết, lấy thiên hạ làm nhiệm vụ của mình loại lời nói đường hoàng này, thậm chí cũng chưa từng nghĩ như vậy.

Cho nên rất nhiều tông sư ngôi sao sáng đối với ông ấy đều không có hảo cảm gì, cho rằng ông vì tư lợi, nhục phong phạm thiên sư. Trên thực tế, cũng chỉ có người nhà Mao Sơn biết, sư phụ cả đời bắt quỷ hàng yêu chưa từng nương tay, đối đãi bà con chung quanh thỉnh cầu, ở mặt ngoài rất không kiên nhẫn, trên thực tế phi thường nhiệt tình, có yêu cầu tất đáp ứng.”

Hai người quay đầu lại, nhìn bà con đưa ma, có người khóc tới mức cần có người đỡ. 

Nhuế Lãnh Ngọc động dung nói: “Sư phụ là cao nhân đắc đạo thật sự.”

Đêm hôm đó, Diệp Thiếu Dương xuống núi mua mấy thứ đồ ăn Thanh Vân Tử thích ăn nhất, một bầu rượu, cùng Nhuế Lãnh Ngọc, lão Quách đến trước mộ phần tế bái.

Người sống cung phụng, tuy vong linh không có khả năng thật sự ăn được, nhưng có thể hấp thu mùi, giống như ăn được. 

Sau khi tế bái, Diệp Thiếu Dương và lão Quách cùng nhau ngồi ở trước mộ phần lặng lẽ uống rượu, Nhuế Lãnh Ngọc ngồi ở một bên bầu bạn.

“Sư phụ, con đốt thêm cho người chút tiền nha, thời điểm người cùng Mã Diện bọn họ đánh bài, cứ việc tuy không sao cả, thua hết lại nói cho con biết.” Diệp Thiếu Dương vừa hoá vàng mã miệng vừa lẩm bẩm.

Lão Quách nói: “Cái này vô dụng, tiền giấy ở âm phủ chỉ có thể mua được một ít vật dụng hàng ngày, rất nhiều thứ là hạn chế giao dịch, tiền giấy căn bản không mua được, bài bạc cũng không dùng.” 

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nói: “Còn có đạo lý này?”

“Đệ nói xem, nếu có thể dùng tiền giấy mua đồ vô hạn, vậy chúng ta vô hạn hoá vàng mã cho sư phụ, ông ấy không phải có thể đem toàn bộ đồ của chợ đen đều mua hết.”

Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng cảm thấy có đạo lý này, số lần hắn đi âm không nhiều, lại là thiên sư, đến âm phủ làm chuyện gì cũng bật đèn xanh, đều là vội vàng mà làm, đối với các thành viên tổ chức rất quen thuộc, nhưng tình huống xã hội của âm phủ, thì chưa từng nghiêm túc tìm hiểu. 

Lão Quách lại khác, hắn thường xuyên buôn bán với quỷ, không thể không đem tình huống âm ty nghiên cứu triệt để, lập tức giải thích: “Đồ vật trên chợ quỷ, chỉ có đồ ăn cùng quần áo, tạp vật bình thường, có thể dùng tiền giấy mua, một số thứ thưa thớt, nguyên bảo tiền giấy là không mua được, đều là lấy vật đổi vật.

Trong Quỷ Vực, thứ có thể thu thập rất nhiều, các loại quả dại, các loại đá, đều có thể làm thành pháp dược hoặc hồn khí, các vong linh ở Uổng Tử thành, bình thường không có việc gì thì đi thu thập, cầm tới trên chợ quỷ đổi thứ mình muốn. Về phần các âm thần cùng quỷ dịch kia, đều là có bổng lộc. Sư phụ bọn họ bài bạc, khẳng định cược là bổng lộc.

Ngươi lấy tiền giấy cược với người ta, thua lại bảo thân thích đốt cho ngươi, vô cùng vô tận, ai cược thắng được ngươi?” 

Diệp Thiếu Dương nghĩ một chút nói: “Đúng rồi, đại đế trên thánh chỉ cũng nói, sư phụ là hưởng thụ bổng lộc ti chủ, đó là cái gì?”

Lão Quách giật mình nhìn hắn nói: “Đệ thật không biết?”

Diệp Thiếu Dương nhún vai: “Đệ đi âm làm việc, đều là có cái gì làm cái đó, cho tới bây giờ chưa từng quản những thứ này, bọn họ luôn đòi đệ tiền giấy, đệ cho rằng đều là tiền giấy.” 

Lão Quách nghĩ qua cũng thấy đúng nói: “Bổng lộc âm ty chư thần cùng quỷ sai, thật ra là huyền thiết, luận lạng để tính, giống chúng ta thời cổ dùng bạc.”

“Huyền thiết, từ trong quặng sản xuất?”

Diệp Thiếu Dương cho dù không hiểu những thứ này nữa, cũng biết âm ty ở Quỷ Vực có rất nhiều mạch khoáng, lượng lớn quỷ dịch đều ở bên trong làm công, đào móc tài nguyên khoáng sán. Đại đa số là quặng huyền thiết. 

Huyền thiết là tài liệu cơ sở dùng để sản xuất hồn khí. Giống Câu Hồn Tác trong tay mình, chính là huyền thiết chế tạo ra. Đương nhiên, tài liệu tương tự, công nghệ luyện chế khác nhau, chất lượng thành phẩm cũng khác nhau. Địa ngục Câu Hồn Tác là dùng địa ngục liệt hỏa nung đốt tế luyện mà thành, linh lực thiên thành, đối với mọi tà vật đều có tính áp chế.

Trừ quặng huyền thiết, còn có một số tài liệu khoáng sản hiếm có, như tử kim, thủy tinh, hàn băng vân vân, đều có sử dụng.

Những tri thức này, Diệp Thiếu Dương đều biết, nhưng vẫn là lần đầu tiên nghe nói dùng huyền thiết làm tiền. 

“Vậy vì sao đệ cùng đám âm thần kia giao tiếp, luôn tìm đệ đòi tiền giấy?” Diệp Thiếu Dương không hiểu, hỏi.

Lão Quách nói: “Bằng không đòi cái gì, đòi huyền thiết đệ lại không có, tiền giấy tuy không đáng tiền, nhưng các âm thần đó bình thường lại không có ai hoá vàng mã cho bọn họ, có thể kiếm chút tiền giấy cũng tốt, dù sao ai cũng phải qua ngày, chỗ có thể tiêu tiền giấy, vẫn là tiêu tiền giấy tiết kiệm.”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn cờ phướn trắng trước mộ bia, đột nhiên nói: “Thiếu Dương, anh vì sao không đốt cho sư phụ một đôi đồng tử hoặc là thị nữ gì đó?” 

Diệp Thiếu Dương ngây ra nói: “Cần thứ đó làm gì?”

“Sư phụ có thể đem bọn nó nuôi thành tà linh, hầu hạ bản thân.”

“Thôi, sư phụ anh không có sở thích này.” 

Nhuế Lãnh Ngọc trừng mắt nói: “Anh nghĩ cái gì thế, em nói là thị nữ, không phải lão bà. Đúng rồi, sư phụ lúc còn sống từng có người yêu không?”

“Đương nhiên không có.” Diệp Thiếu Dương vỗ ngực: “Cái khác không nói, ở phương diện này, sư phụ anh rất chính phái, vì tu luyện, không gần nữ sắc.”

Đang nói, đột nhiên một tiếng khóc thét từ trên sơn đạo truyền đến. Hai người quay đầu nhìn, là một lão thái thái hơn sáu mươi tuổi, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới. 

“Bà Trương!” Diệp Thiếu Dương liếc một cái nhận ra người tới, chấn động.

Bà Trương này là một lão thái thái ở goá trên Mao Sơn trấn, từ trẻ đã bán bánh nướng, tín ngưỡng thành kính đối với đạo giáo, thường xuyên lên núi thắp hương.

Ấn tượng của Diệp Thiếu Dương đối với bà chính là con người tốt, hiền lành, lúc còn nhỏ mình mỗi ngày xuống núi đi học, đi ngang qua sạp bánh nướng, đều được bà nhét cho hai cái bánh nướng, xưa nay đều không lấy tiền. 

Bà Trương bổ nhào vào trước mộ phần Thanh Vân Tử, khóc lớn một trận, miệng còn ồn ào: “Thanh Vân Tử à, ông cứ như vậy bỏ tôi đi sao, ông trước khi chết vì sao cũng không đến nhìn tôi một lần, ông không biết tôi luôn luôn chờ ông sao...”

Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc chấn động nhìn nhau, nghe lời này... hai người có tình huống?

Diệp Thiếu Dương vội vàng đem bà Trương đỡ dậy, an ủi một phen, Trương bà bà cuối cùng dịu đi. 

“Trương bà bà, bà sao nửa đêm đến tế bái ông ấy vậy?” Diệp Thiếu Dương rất khó hiểu, lễ tang ban ngày bà ấy cũng không đến.

Trương bà bà khóc nói: “Ta ban ngày không đến, là sợ mình chịu không nổi kích thích, ta muốn một mình tới đây nói chuyện với ông ấy, không thể để người trên trấn nghe thấy... Miễn cho truyền ra không tốt.”

Diệp Thiếu Dương lại lần nữa chấn động, lẩm bẩm: “Giữa hai người... có chuyện gì truyền ra không tốt?” 

Trương bà bà lau nước mắt, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Đây là vợ của con à?”

“Ặc... Bà coi như đúng đi, dù sao là chuyện sớm muộn gì.” Diệp Thiếu Dương nhìn lén Nhuế Lãnh Ngọc một cái, Nhuế Lãnh Ngọc coi như chưa nghe thấy.

Trương bà bà đánh giá cao thấp Nhuế Lãnh Ngọc một cái, đem Diệp Thiếu Dương kéo đến bên tai nói: “Thật có phúc nha Đại Dương. Vợ con mông to, có thể sinh được con trai.” 

Bình luận