Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1386: Một trận chiến ven biển (2)


“Cái đệch... Ngọc Cơ Tử này, tôi bắt đầu bội phục hắn rồi, cái này con mẹ nó quả thực là nhà âm mưu mà, chỉ số thông minh này, nên đi làm gián điệp, làm pháp sư thật sự là nhân tài không được trọng dụng.”

Tứ Bảo lắc đầu thở dài, đột nhiên lại nghĩ tới cái gì nói: “Vậy đối mặt Tô Mạt bọn họ, sao cậu không đem chân tướng nói ra? Cậu sợ bọn họ không thừa nhận?”

“Cậu có chứng cớ không? Chúng ta đều là khách, nếu Ngọc Cơ Tử không thừa nhận, Huyền Không quan cũng sẽ không làm gì lão cả, đến lúc đó lão lại cắn ngược lại một phát, nói chúng ta vu hãm, càng kéo dài không rõ ràng được.” 

Tứ Bảo nghĩ nghĩ nói: “Tóc quỷ đã còn chưa ăn mòn, nói rõ là vừa lấy xuống, Trần Lộ khẳng định không có việc gì, chúng ta cũng có thể hơi yên tâm. Chỉ là một bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ?”

“Trước chờ kết quả của Chanh Tử bên kia đi, chỉ cần có chứng cớ, tôi liền dám đi đòi người, Đạo Phong khi nào tới thì nói sau, tôi phải đem Trần Lộ cứu ra trước, như vậy cũng có thể khiến Đạo Phong không có nỗi lo ở sau.”

Tứ Bảo gật gật đầu, đột nhiên đánh ở trên vai hắn một cú nói: “Cậu con người này bình thường rất ngu ngốc, vì sao một khi sự kiện tham dự phương diện pháp thuật, thần quái, cậu tựa như thông minh lên vậy?” 

“Cả nhà cậu biến đi, cậu mới là ngu ngốc!”

Suy nghĩ một phen, Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu vẫn là sớm an bài một phen, nói Nguyên Bảo nhanh chóng đem Lãnh Ngọc đón tới.”

Tứ Bảo cười nói: “Làm sao vậy, có phải trong lòng không có tự tin hay không?” 

“Vốn có tự tin, nghĩ đến dựa vào hai ta là được rồi, mẹ kiếp, không ngờ Tô Mạt lợi hại như vậy, càng không cần nói còn có ba kẻ khác. Chúng ta bên này quá ít người, thật sự đánh sợ không phải đối thủ.”

Tứ Bảo đáp ứng buổi tối trở về sẽ nói cho Nguyên Bảo, sau đó bảo hắn tìm một cơ hội rời khỏi nơi này, đi đón Nhuế Lãnh Ngọc.

Hai người đang thương lượng kế hoạch một bước tiếp theo, lòng bàn tay trái Diệp Thiếu Dương đột nhiên nóng lên, nâng tay nhìn qua, là một hồn ấn màu da cam đang chớp động, hưng phấn nói: “Lần này là Chanh Tử đang triệu hồi tôi, đi mau!” 

Hai người vội vàng ra ngoài, hướng phía Chanh Tử chạy đi.

Vòng qua ngọn núi chính của Huyền Không quan, một hơi đi tới cuối đảo, khắp nơi đều có mấp mô cùng cỏ dại, nhìn cực kỳ hoang vắng, một người cũng không có.

Đi tiếp về phía trước, từ trên một sườn dốc nhảy xuống, đáp ở trên bờ cát, hai người nhất thời bị một màn trước mắt làm ngây ra: 

Ở trong một mảng hải vực gần bên bờ lộ ra hơn trăm bóng người, mỗi người đều là thân người đuôi cá, đều là giao nhân, dùng cái đuôi cá vỗ nước biển, bắn lên từng mảng bọt sóng, hướng trên bờ vỗ tới.

Mười mấy người, ở bờ biển đứng thành một hàng, có đạo sĩ cũng có hòa thượng, mỗi người cầm pháp khí, giao đấu với một ít giao nhân lên bờ trước mặt.

Những giao nhân này đều có chút tu vi, có thể huyễn hóa ra hai chân, người cầm đầu chính là Chanh Tử. 

Diệp Thiếu Dương chú ý tới, hai bên đấu pháp đều đứng ở khu nước cạn bên bờ, hình thành một loại ăn ý cân bằng: nếu lên bờ, giao nhân khẳng định không được, xuống nước mà nói pháp sư đi bao nhiêu cũng phải chết đuối. Nhưng ở chỗ nước cạn, giao nhân và pháp sư giống nhau, đều không phát huy ra được điểm mạnh, trong lúc nhất thời giằng co không xong.

“Có người phái cậu hay không?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

Tứ Bảo lắc đầu: “Những người này hình như là đệ tử Kê Túc sơn, đúng, không sai, lão hòa thượng kia, chính là Kê Túc sơn phương trượng Lăng Vân pháp sư.” 

Kê Túc sơn ở Vân Nam, là một trong “tám tiểu danh sơn” của Phật giáo, đồng thời cũng là môn phái tu hành, bởi vì Vân Nam có cổ thuật và hàng đầu thuật, Kê Túc sơn đem nó dung nhập bên trong pháp thuật, tự thành một phái, tên tuổi ở giới pháp thuật cũng rất vang dội, chỉ là vì ở nơi biên thuỳ, rất ít tới nội địa, cho nên hành động bình thường của giới pháp thuật cũng không tham dự.

Lần này Vô Cực thiên sư cũng hạ pháp thiếp cho bọn họ, chưởng môn Lăng Vân pháp sư lúc này mới dẫn mấy đệ tử tới.

“Nghiệp chướng, ở trước mặt Phật gia, còn không bó tay chịu trói!” 

Tử Vân pháp sư hướng phía Chanh Tử hét lớn một tiếng, câu này cũng bại lộ trình độ của hắn.

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nghĩ đến, hắn có thể kề vai chiến đấu với Ngọc Cơ Tử, tự nhiên là một bọn.

Diệp Thiếu Dương nhìn một chút, giữa sân trừ mấy hòa thượng, tất cả đều là người của Côn Luân sơn, ở dưới Ngọc Cơ Tử chỉ huy ra sức tiến công, không cho các giao nhân lên bờ. 

“Các ngươi không biết xấu hổ, trả tộc nhân ta!” Chanh Tử giành công Ngọc Cơ Tử, lớn tiếng nói: trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

“Nữ yêu, ngươi muốn chúng ta thả bọn họ, ngoan ngoãn lại đây đi, chúng ta khẳng định nguyện ý để ngươi đổi bọn họ, ha ha.” Trong lời nói mang theo một tia ý tứ dâm loạn.

Diệp Thiếu Dương nhìn theo tiếng, lúc này mới phát hiện ở phía sau sườn dốc chỗ gần có ba người trẻ tuổi đứng, trong tay túm một sợi dây thừng, trói chặt trên thân mấy giao nhân, mấy giao nhân này đều đã bị thương, trên người máu tươi đầm đìa. 

Chỉ có một đạo sĩ đang cầm máu cho bọn họ.

Hai đạo sĩ khác có chút khó chịu châm chọc hắn: “Ngươi thật đúng là thánh mẫu, mấy con yêu nghiệt, còn đáng giá ngươi ra tay.”

Tiểu đạo sĩ bị trào phúng này không lên tiếng, tiếp tục chữa thương cho bọn họ. 

Sắc mặt của mấy giao nhân đều rất đau khổ.

Trong đó một đạo sĩ tay cầm đoản kiếm gác ở trên thân một giao nhân trong đó, hướng Chanh Tử hô: “Nữ yêu, ngươi nếu còn không qua đây, chúng ta sẽ động thủ, dù sao ngươi cũng đánh không lại, ngươi da non thịt mềm vậy, nhỡ đâu bị thương, không ổn lắm đâu.” Ngữ khí càng thêm đáng khinh.

Nếu không phải có sư trưởng ở đây, Diệp Thiếu Dương không chút nghi ngờ, bọn chúng chắc chắn nói ra lời lẽ càng thêm dơ bẩn không chịu nổi. 

Bại hoại của đạo môn!

Trong mắt Diệp Thiếu Dương hiện lên một tia sát niệm.

Hắn tuyệt đối không cho phép có người khinh nhờn nữ nhân, hoặc là nữ phó của mình. 

“Tứ Bảo, tôi từ chính diện đi qua, đợi lát nữa cậu từ phía sau tập kích, giữa tôi với cậu không có gì để nói: nhưng vẫn phải nói cho cậu, nhất định phải cứu toàn bộ giao nhân, những người này đều là vì tôi mà bị thương, nhỡ đâu có cái không hay xảy ra, tôi thừa nhận không nổi!”

“Biết, hai con chó này, xem tôi xử lý bọn chúng.”

Diệp Thiếu Dương lấy ra Câu Hồn Tác, đi hướng Chanh Tử. 

Chưa ai phát hiện hắn tồn tại.

Chanh Tử lớn tiếng mắng hai đạo sĩ kia: “Câm mồm, ta là phó áp ti Thiên Tử điện, các ngươi dám khinh nhờn ta!”

Ngọc Cơ Tử đấu pháp với nàng hừ một tiếng nói: “Ngươi đã là âm thần, vì sao nhúng tay việc nhân gian, vụ kiện này cho dù đưa tới âm ty, ta cũng không sợ!” 

“Ngươi... ta tự lên bờ tìm kiếm chủ nhân của ta, có gì quan hệ với ngươi, ngươi nếu không làm chuyện đuối lý, dựa vào cái gì ngăn ta!”

Ngọc Cơ Tử cười lạnh: “Việc nhân gian ta, nào cần một âm thần như ngươi nhúng tay!”

“Chuyện ta theo chủ nhân ta, lại có gì quan hệ với ngươi!” 

“Mỏ nhọn, đợi ta bắt ngươi, lại cẩn thận phân trần với ngươi!” Ngọc Cơ Tử cầm một cây Thanh Công Kiếm, vận khí công kích mãnh liệt.

Thanh Công Kiếm phát ra linh khí màu xanh, bắt đầu va chạm các loại với yêu khí màu đỏ cam trên người Chanh Tử.

Ngọc Cơ Tử là tông sư một môn, pháp lực không phải loại vừa, dưới một chuỗi công kích mãnh liệt, Chanh Tử có chút không chống đỡ được, liên tiếp bại lui. 

“Đại công chúa, xuống nước tránh một chút đi!” Mấy giao nhân ùa lên, giúp Chanh Tử chia sẻ áp lực.

Bên kia mấy đệ tử của Ngọc Cơ Tử cũng bổ nhào lên, phối hợp cực kỳ ăn ý, cố gắng bắt Chanh Tử.

Bình luận