Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1378: Đông hải giao nhân


Diệp Thiếu Dương cũng không ngờ hắn thế mà có thể nói ra nhiều đạo lý như vậy, trong lòng cảm khái nói: “Nhưng mà, cậu nghĩ tới chưa, tôi làm như vậy... có lẽ là sai.”

Tứ Bảo nói: “Đúng với sai, nào có rõ ràng như vậy. Thấy đáng thì đi làm, là được rồi.”

“Nói rất đúng!” Diệp Thiếu Dương nói: “Thật ra tôi giúp Đạo Phong, còn có một nguyên nhân, tôi tin tưởng hắn, cho dù hắn thật sự làm chuyện gì xấu, tôi luôn tin tưởng, hắn là có nguyên nhân, cũng không phải tự tiện mở sát giới. Nói như vậy đi, nếu để hắn sống sót, hắn còn có cơ hội chứng minh bản thân, nếu hiện tại giết chết hắn, vậy hắn liền bị chụp mũ, chết cũng là bại hoại của đạo môn. 

Cho nên, tôi muốn cược một phen. Nếu tôi thua, tương lai cùng lắm thì đem bản thân cũng bù vào.”

Tứ Bảo chậm rãi gật đầu nói: “Nhưng tôi cũng không thể để cậu đi chịu chết, cho nên tôi cũng phải giúp cậu, nếu phải chết không thể nghi ngờ, vậy thì cùng chết, cũng không có gì để nói cả.”

Diệp Thiếu Dương cười ha ha. 

Tứ Bảo lúc này mới nhìn thấy trên cánh tay hắn quấn băng gạc, lập tức hỏi hắn chuyện là thế nào.

Diệp Thiếu Dương đem sự tình nói một lần, Tứ Bảo nghe xong, nhíu mày tự hỏi một phen nói: “Cậu hoài nghi là người Côn Luân phái làm?”

“Trừ bọn họ, tôi không nghĩ ra còn có ai hung hăng như vậy, muốn giết chết tôi. Đáng tiếc không có chứng cớ.” 

Tứ Bảo nói: “Hai con thủy yêu tập kích cậu, chân thân là cái gì?”

Diệp Thiếu Dương nhớ lại một phen nói: “Một con trắng, hình như là sứa, con đen không biết là cá gì thành tinh, lúc ấy tình huống nguy cơ, tôi cũng không kịp nhìn.”

“Chúng nó chết rồi sao?” 

“Tôi cũng không rõ, một con hình như đã chết, một con khác trọng thương.”

Tứ Bảo nói: “Nếu hai con thủy yêu này là bị người ta khống chế, trên người nhất định sẽ lưu lại dấu vết phù ấn, mặc kệ chết hay là sống, chỉ cần có thể tìm được, đều có thể kiểm tra thực hư một phen.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu không phải nói lời thừa sao, biển lớn mênh mông, tôi đi đâu tìm bọn nó, Huyền Không quan nói giúp tôi điều tra rõ chân tướng, nhắm chừng cũng là lấy lệ mà thôi.” 

Đột nhiên nghĩ đến, đối phương có thể chính là nghĩ tới sau chuyện không thể điều tra, chết không có đối chứng, cho nên mới dám làm như thế.

Tứ Bảo lắc đầu thở dài: “Cậu xem thật sự là hồ đồ nhất thời, cậu không đi được, không có nghĩa là người khác cũng không đi được, trong tùy tùng của cậu, không phải có mấy người giỏi thủy tính?”

Diệp Thiếu Dương giật mình, chợt vỗ ót: “Đúng vậy! Đi đi, chúng ta trở về, tôi vào Sơn Hà Xã Tắc Đồ, đem Mỹ Hoa cùng Tiểu Bạch kêu ra!” 

Tứ Bảo nói: “Chuyện này căn bản không cần tìm bọn họ, cậu tìm một mình Chanh Tử là được.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: “Nói như thế nào?”

Tứ Bảo giảo hoạt cười cười nói: “Cậu quên chân thân cô ấy là cái gì?” 

“Đông Hải giao nhân, sao vậy?” Vừa mới dứt lời, chính mình cũng đã hiểu: “Nơi này là Đông Hải!”

“Một mảng hải vực này, đều là phạm vi hoạt động của giao nhân, cậu bảo Chanh Tử giúp cậu tìm một ít người đến, ở đáy biển tìm kiếm thi thể hai con thủy yêu kia, không sợ tìm không thấy.”

Diệp Thiếu Dương lập tức kích hoạt hồn ấn của Chanh Tử, sau đó tới bờ biển chờ đợi. 

Một lát sau, nước biển trước mặt xuất hiện một vòng xoáy, tiếp theo Chanh Tử từ bên trong chui ra.

Nàng là từ Quỷ Vực chạy tới, chỉ cần phá vỡ hư không, trên thời gian ngược lại so với từ nhân gian địa phương xa tới còn nhanh hơn nhiều.

Lúc phá vỡ hư không, nàng chủ động tìm kiếm khe hở hư không dễ dàng phân liệt, bởi vậy lựa chọn nước biển. 

“Nước biển! Đây là nơi nào!” Chanh Tử sau khi hiện thân, bắt đầu nhìn quanh, rất giật mình.

“Đến nhà cũ của cô rồi, cô không nhận ra sao?” Tứ Bảo nhìn Chanh Tử cười nói.

“Nhà cũ tôi? Đông Hải sao?” 

Chanh Tử khom lưng xuống, vốc lên một vốc nước biển, ở trong miệng nếm một ngụm, sau đó phun ra nói: “Không sai, là nước Đông Hải!”

Ánh mắt lưu chuyển ở trên mặt Diệp Thiếu Dương cùng Tứ Bảo hỏi: “Lão đại, Tứ Bảo ca, đây là nơi nào thế, các người sao lại ở đây?”

Nàng cái gì cũng không biết. 

Diệp Thiếu Dương nói qua về tình huống với nàng, Chanh Tử nhìn vết thương ở cánh tay Diệp Thiếu Dương, cắn cắn môi nói: “Lão đại yên tâm, em nhất định giúp anh tìm ra hai con thủy yêu kia!”

“Có một con có thể còn sống, tu vi không kém, em cẩn thận một chút.”

“Đến nhà của em, cho dù là yêu vương đến đây em cũng không sợ!” 

Chanh Tử bước dài nhảy vào trong biển, hai tay vỗ mặt nước, trong miệng phát ra thanh âm kỳ quái, thanh âm rất non mềm, giống như trẻ con mấy tuổi, nội dung nghe không hiểu, nhưng đầy nhịp điệu, mang theo tiết tấu nào đó, cực kỳ dễ nghe.

Tứ Bảo nói: “Tôi trước kia luôn nghe nói: mỹ nhân ngư biết ca hát, đem người trên thuyền qua lại hấp dẫn tới, cho rằng là nói bậy, không ngờ mỹ nhân ngư thật sự biết ca hát.”

Hai người ở bên bờ lẳng lặng chờ đợi, bắt đầu qua hơn mười phút, lục tục có giao nhân từ xa xa bơi tới, xuất hiện ở bên người Chanh Tử. 

Giao nhân trời sinh là yêu, sinh ra đã mở linh trí, sau khi nhìn thấy Chanh Tử, lập tức lộ ra bộ dáng hưng phấn, vây quanh ở bên người nàng, dùng ngôn ngữ nghe không hiểu nói chuyện với nhau, một đám dùng đuôi cá vỗ mặt nước, chế tạo ra tiếng vang có tiết tấu.

Theo thời gian trôi qua, số lượng giao nhân càng lúc càng nhiều, thẳng đến khi có mấy chục con.

Đã lâu không gặp tộc nhân của mình, Chanh Tử cũng rất vui vẻ, bắt đầu trao đổi với bọn họ, sau đó không biết nói gì đó, những người này cùng nhau nhìn về phía Diệp Thiếu Dương, khiến hắn có chút xấu hổ. 

Cuối cùng theo Chanh Tử ra lệnh một tiếng, toàn bộ giao nhân quát một tiếng, cùng nhau chui xuống nước.

Chanh Tử tới bên bờ, nói với Diệp Thiếu Dương: “Bọn họ đi giúp anh điều tra rồi, em đã lâu chưa ở cùng bọn họ, em cũng đi.”

“Được, đợi một chút, những giao nhân này em đều quen?” 

“Quen mấy người. Giao Nhân tộc bọn em, là mấy bộ lạc, đều rất hợp mắt nhau. Em là trưởng nữ một bộ lạc khá lớn trong đó, em tìm bọn họ làm việc, bọn họ đều sẽ rất phối hợp. Lão đại, Tứ Bảo ca, em đi trước!”

Chanh Tử tiến vào nước, uống một ngụm nước biển, phun ở trên thân hai người, cái đuôi run lên, biến mất ở giữa làn sóng, để lại một chuỗi tiếng cười như chuông bạc.

Tứ Bảo lau nước trên mặt nói: “Thì ra cô ấy là công chúa mỹ nhân ngư, thế này thì quá trâu rồi.” 

Đứng một hồi ở bờ biển, hai người trở lại chỗ ở, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới Long Dương chân nhân, vì thế dựa theo phòng hắn nói đi qua tìm, Long Dương chân nhân vừa lúc ở trong phòng, mời Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo ngồi xuống, bắt đầu tán gẫu.

Long Dương chân nhân là theo sau Trương Vô Sinh đến, tự nhiên biết ý đồ đến của Diệp Thiếu Dương, nhìn hắn, lo lắng lo lắng nói: “Thiếu Dương, chúng ta cũng là người một nhà, tôi khuyên cậu một câu, chuyện này, cậu vẫn là không tham dự thì tốt hơn, bởi vì căn bản không có hy vọng thành công. Tôi nói như vậy đi, một lần này... Đạo Phong chắc chắn phải chết.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương khẽ động, cùng Tứ Bảo nhìn nhau một cái, hỏi Long Dương chân nhân: “Vì sao nói như vậy?” 

“Long Hoa hội lần này, do nhân gian tam thiên sư chủ trì, thực lực ba người này, cậu cũng biết, bọn họ lấy đàn tràng Huyền Không quan làm trung tâm, bố trí một cái trận pháp khổng lồ, chờ Đạo Phong đến.

Bình luận