Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1377: Bế khẩu thiền (2)


Tứ Bảo trợn mí mắt: “Cậu cho rằng vậy à, người ta là sau khi làm phương trượng, có một số việc không mở miệng không được, mới nghĩ đến biện pháp này, để linh phó thay mình lên tiếng, ở mấy chục năm qua, hắn vẫn luôn bảo trì im lặng, một câu cũng chưa từng nói: cái này cậu so sánh được?”

“Cái này không so sánh được.” Diệp Thiếu Dương liên tục lắc đầu, rõ ràng có thể nói chuyện, lại cố làm câm điếc, đổi thành mình, nhắm chừng một hai ngày cũng không kiên trì nổi, càng đừng nói kiên trì mấy chục năm.

Tứ Bảo nói: “Không riêng như thế, mới đầu, phương trượng vì khảo nghiệm định lực của hắn, âm thầm bày mưu đặt kế sa di sư, mỗi người đều coi hắn là câm điếc, chống đối hắn, cố ý hiểu lầm hắn, xuyên tạc ý tứ của hắn, chờ hắn giải thích... Dưới tình huống như vậy, hắn vẫn kiên trì, lúc bị người ta hiểu lầm, cũng yên lặng thừa nhận, chưa từng giải thích với người ta một câu, loại định lực này, cậu có?” 

Diệp Thiếu Dương lại lắc đầu, kinh ngạc tới mức nói không ra lời.

Hắn nhớ tới một câu trên《 Đạo Đức Kinh 》: phu duy bất tranh, thiên hạ mạc năng dữ chi tranh.

Ý tứ chính là chỉ có thời điểm ngươi không tranh, không ai có thể tranh với ngươi. 

Đạo lý tuy đơn giản, cũng làm người ta hướng tới, nhưng hầu như không ai có thể làm được.

Nhất là thời điểm bị người ta hiểu lầm, rõ ràng có thể giải thích cho bản thân, lại phải nén giận, loại ẩn nhẫn này, hơn nữa không phải một lần hai lần, là trường kỳ, điều này ai có thể chịu được?

Tứ Bảo cười khổ nói: “Tôi vốn cho rằng sau khi sư phụ bế quan, sẽ để tôi làm phương trượng, lúc ấy còn nghĩ, nếu không phải tôi, người khác tôi khẳng định không phục, kết quả chọn Tiêu Diêu Phi, tôi cũng liền không có gì để nói nữa, đối với tên trâu bò này, tôi là thật tâm phục.” 

Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu muốn làm phương trượng?”

“Không muốn, ừm, nhưng không muốn thì không muốn, nếu nhìn thấy phương trượng cho người khác, tâm lý tôi vẫn không phục, loại cảm giác này cậu hiểu chứ?”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu. 

“Đây là sân niệm. Tôi lục căn chưa tịnh, không thích hợp xuất gia.”

Lúc này, hai người xuyên qua quần thể kiến trúc, lững thững đi tới bờ biển, ở trên một khối đá ngầm sóng vai ngồi xuống, hóng gió biển, nhìn mặt biển xanh thẳm, như một tấm gương không có tâm sự.

Diệp Thiếu Dương nói: “Cậu biết bản thân không thích hợp xuất gia, vì sao không hoàn tục?” 

Tứ Bảo cười hắc hắc: “Hoàn tục hay là xuất gia, cũng chỉ là cái nghi thức mà thôi, để ý cái đó làm gì?”

Trầm ngâm một lát, Diệp Thiếu Dương nói: “Tiếp theo nói tên trâu bò kia, nhìn như vậy, ngay từ đầu, người này chính là đối tượng trọng điểm bồi dưỡng nhỉ?”

Tứ Bảo nói: “Phải mà cũng không phải, hắn thời điểm thiếu niên bái vào Ngũ Đài Sơn, là hướng tới học pháp thuật, sư phụ tôi nhìn ra hắn thiên phú cực cao, vì thế thay thầy thu đồ đệ, nhưng tính cách hắn quá vội vàng xao động, lại không xem kinh Phật, sư phụ sợ hắn cuối cùng lầm đường lạc lối, mới để hắn tu Bế Khẩu Thiền, để mà tĩnh tâm. 

Vốn cho rằng hắn nhiều nhất kiên trì một năm một năm rưỡi, sẽ bỏ cuộc, không ngờ người này tự có một cỗ ngạo khí, một mực kiên trì, coi như là kỳ tích.

Ở thời điểm năm thứ mười hắn tu Bế Khẩu Thiền, sư phụ đem hắn đưa tới nội môn, ở hậu sơn Ngũ Đài Sơn thanh tu, sau thẳng đến khi nhậm chức phương trượng, chưa từng xuống núi, cũng chưa từng giao thủ với người ta, cho nên ở giới pháp thuật không có bất cứ tiếng tăm gì, nhưng không có nghĩa là không lợi hại.”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu. Loại người này, là phái ẩn tu của giới pháp thuật, số lượng không nhiều, nhưng vẫn luôn có, bọn họ bình thường không động thủ với người ta, cũng không tróc quỷ hàng yêu, nhưng trước sau chưa từng từ bỏ tu luyện, ngược lại so với người bình thường còn khắc khổ hơn nhiều. 

Mục đích tu luyện của bọn họ, thường thường là đảm đương một loại trọng trách lớn trời giáng xuống, khi thật sự gặp được sự kiện trọng đại, mới sẽ ra tay.

Đạo môn đương đại, điển hình nhất của loại người này, chính là Đạo Uyên chân nhân, nửa trước cuộc đời ở hậu sơn của Long Hổ sơn thanh tu, không ai biết hắn.

Thẳng đến có một ngày, có đại yêu đến từ Thái Âm sơn xâm chiếm Linh Lung Tháp, muốn thả ra tà vật bị nhốt ở bên trong, đệ tử Long Hổ Sơn liều chết chống cự. 

Nhưng đại yêu có chuẩn bị mà đến, phát động đánh bất ngờ, đệ tử Long Hổ Sơn tử thương vô số, mắt thấy sơn môn sắp thất thủ, Đạo Uyên chân nhân đứng dậy, một người liên trảm mấy đại yêu, thắng cho đồng môn thời gian bày trận, cuối cùng hóa nguy thành an... Đạo Uyên chân nhân chiến một trận thành danh, trở thành nhân vật cấp ngôi sao sáng của giới pháp thuật...

Tứ Bảo nói tiếp: “Cái khác không nói: tốt nhất đừng ép hắn mở miệng, hắn tu Bế Khẩu Thiền hai mươi ba năm, một khi mở miệng nói chuyện, tất nhiên long trời lở đất.”

Diệp Thiếu Dương tự hỏi hàm nghĩa bốn chữ “long trời lở đất”, lẩm bẩm: “Cái này quả thực thương không nổi, khổ tu hai mươi ba năm, đột nhiên bùng nổ...” 

Tứ Bảo nói: “Đúng vậy, giống như lão xử nam độc thân ba mươi năm đột nhiên tìm được nữ nhân, thiên lôi câu địa hỏa, tất nhiên càng không thể vãn hồi.”

“Móa, cậu là hòa thượng, sao có thể nói ra lời nói dơ bẩn như vậy! Hơn nữa đối phương là sư thúc của cậu, cậu đây chính là khinh nhờn trưởng bối!”

“Tâm không bụi trận mọi sự nhẹ, người tu hành chân chính, ngược lại không để ý những thứ này.” 

Diệp Thiếu Dương nghi hoặc nhìn hắn: “Sao tôi cảm thấy câu này của cậu như là lấy cớ, làm mọi chuyện xấu, đều có thể sử dụng câu này.”

Nghe Tứ Bảo đem tình huống nói hết một lần, Diệp Thiếu Dương đại khái đã hiểu: mục đích Huyền Không quan tổ chức Long Hoa hội, chính là vì đối phó Đạo Phong, cái này toàn bộ mọi người đều biết. Mình một khi tới, nhất định sẽ ra tay vì Đạo Phong, điều này toàn bộ mọi người cũng biết, dù sao lúc trước trong Tru Tiên Trận, mình từng làm như vậy một lần.

“Nói thật, sư thúc tôi bọn họ, căn bản là không sợ cậu làm rối, cho dù cậu bây giờ trâu bò, cũng không có khả năng lấy một mình đấu lại mọi người, huống chi lần này đến đều là tông sư cấp bậc ẩn tu, cậu nếu dám ra tay với bọn họ, nhất định bị đánh tới mức cặn cũng chẳng còn.” 

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, biết Tứ Bảo nói không sai.

“Cho nên, sư thúc tôi bọn họ, sau khi thương lượng với sư phụ cậu, quyết định sẽ không để cậu đến, miễn cho đến lúc đó cậu thật sự ra mặt thay Đạo Phong, sẽ trở thành người đắc tội giới pháp thuật, hơn nữa rất có khả năng chết ngay tại chỗ. Cho nên dứt khoát đem tôi cũng nhốt lại, để tôi không có cách nào hướng cậu thông báo tin tức, đem cậu đưa tới.”

Nói đến đây, Tứ Bảo kiêu ngạo cười cười: “Nhưng trừ phương trượng sư thúc, trên dưới sơn môn không ai có thể vây được tôi, sư thúc cũng không có khả năng hai mươi tư giờ trông tôi, cho nên dứt khoát quy định phạm vi hoạt động, phái hai sa di thủ, tôi một khi đi ra, thì phải tiếp nhận môn quy trừng phạt. Cái này cậu hiểu chưa.” 

Diệp Thiếu Dương thở phào một cái nói: “Chính là nói bọn họ làm như vậy, thật ra là vì bảo hộ tôi, không phải hại tôi?”

“Đương nhiên, bằng không tôi sao có thể chờ tới bây giờ.”

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm hắn, cười nói: “Cậu đã hiểu khổ tâm của bọn họ, vì sao còn phải thông báo tôi tới đây?” 

“Bởi vì, cũng không muốn để cậu lưu lại bất cứ tiếc nuối gì.”

Tứ Bảo cũng quay đầu nhìn hắn, sắc mặt ngưng trọng: “Tôi biết, tình cảm của cậu cùng Đạo Phong, càng không cần phải nói hắn năm lần bảy lượt cứu cậu, hắn nếu gặp nguy hiểm, cậu tuyệt đối sẽ không đứng nhìn. Nếu hắn chết ở trên Long Hoa hội, mà cậu lại bởi vì có thể tới mà chưa tới, bỏ lỡ, cậu nhất định sẽ di hận cả đời, từ nay về sau đạo tâm có điều hổ thẹn, con đường tu hành cũng sẽ phá hủy.

Cho nên, tôi tình nguyện để cậu mạo hiểm, gánh tiếng xấu, cũng phải nghĩ cách giúp cậu.” 

Bình luận