Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1323: Huyết bồ đề


Thời gian ở cùng một chỗ, hai người cũng chưa bỏ tu luyện, ngược lại, bởi vì tâm linh tương thông, có thể luận bàn luận chứng lẫn nhau, pháp lực hai người đều ở trong bất tri bất giác tăng lên rất nhiều.

Đặc biệt là Nhuế Lãnh Ngọc, cô vốn đã băng tuyết thông minh, trụ cột cũng vững chắc, trừ tiên thiên bát quái học không được, còn lại như tâm pháp thổ nạp đại chu thiên, đã muốn chặt chẽ nắm giữ, tốc độ tu luyện tiến triển cực nhanh.

Ở trong khoảng thời gian này, Diệp Thiếu Dương còn mở ra một tờ mới của thiên thư đá, học được pháp thuật mới... 

Buổi tối một ngày này, Diệp Thiếu Dương nhận được điện thoại của Tạ Vũ Tình, chuyện trước đó hắn ủy thác điều tra có tiến triển, ghi chép ngồi máy bay của Dương Bân, nhiều nhất chính là đi tới đi lui ở Thạch Thành cùng Hạ Môn. Mà Hạ Môn vừa lúc chính là thành thị vùng duyên hải phía nam, bởi vậy, bọn họ không khỏi hoài nghi, tổng hội Linh tu hội, ngay tại Hạ Môn!

Nhưng nhiều tin tức hơn, lại là không tra được.

Sự kiện thần quái, không có cách nào đi trình tự tư pháp, cho nên Tạ Vũ Tình chỉ có thể thông qua phương diện khác tạo áp lực cho phụ thân Dương Bân - chủ tịch tập đoàn Khang Đa, nhưng không thể quá phận, hơn nữa lão già đó đã sớm di dân nước ngoài, làm ăn trong nước đều là giao cho con trai nhỏ Dương Bân chủ trì, rất nhiều chuyện không biết tình huống. 

Hiện tại Dương Bân đã chết, rất nhiều chuyện cũng chết không có đối chứng, về phần manh mối linh tu phân hội, Tạ Vũ Tình dẫn người ở trong xưởng điện tử Khang Đa lục tung, ngay cả một tờ giấy cũng chưa tìm được, có thể thấy được che dấu sâu.

Diệp Thiếu Dương bảo cô tiếp tục điều tra, có manh mối lại thông báo mình.

Sau đó bắt đầu thảo luận với Nhuế Lãnh Ngọc, Nhuế Lãnh Ngọc cho rằng, hiện tại thông qua thủ đoạn thường quy, là rất khó điều tra được chỗ tổng hội Linh tu hội. 

“Linh tu hội ở tây phương, nghĩ hẳn lấy bí ẩn trứ danh, muốn tìm được sào huyệt bọn họ cực kỳ không dễ dàng, nhưng cũng may chúng ta xác định phạm vi đại khái: Hạ Môn, vậy vẫn có biện pháp.”

Diệp Thiếu Dương lập tức hỏi: “Biện pháp gì?”

Khi nghe Tạ Vũ Tình nói hai chữ “Hạ Môn”, Diệp Thiếu Dương cũng có chút ngây dại: Hạ Môn là thành phố đặc biệt lớn, cho dù chưa từng đi, cũng biết người ngoại tỉnh nhất định rất nhiều, các loại công ty, hiệp hội, tổ chức... 

Cho dù cảnh sát đi thăm dò từng nhà, cũng không nhất định có thể tra được manh mối.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Thủ đoạn thường quy khẳng định không được, chỉ có thông qua quy tắc của bản thân giới pháp thuật.”

“Giới pháp thuật có quy tắc gì?” Diệp Thiếu Dương giật mình, hỏi. 

Nhuế Lãnh Ngọc cười cười: “Anh là Mao Sơn chính tông, đứa con được trời chọn, chưa từng lăn lộn giang hồ, tự nhiên không biết. Phía nam Hoa Hạ quốc bởi vì gần Đài Loan Hongkong, người bên kia cũng tương đối tin cái này, cho nên thế lực giới pháp thuật rất lớn, hơn nữa các môn phái đều có, mọi người trộn lẫn cùng một chỗ, liền thành một cái giang hồ, có rất nhiều quy củ của mình.

Em nghĩ, nếu Linh tu hội thật sự ngay tại Hạ Môn, người thường địa phương không biết, nhưng giới pháp thuật khẳng định sẽ có cảm giác nhất định, em ở bên đó quen biết một số người, em muốn đi điều tra một phen, có tin tức liền triệu hồi anh đi qua, sau đó tính tiếp.”

“Em tự mình đi?” 

“Bằng không thì sao?”

“Cái này... Em không phải nói bên kia thế lực rất phức tạp sao, nói thật, anh có chút không yên tâm.” Diệp Thiếu Dương nói.

Nhuế Lãnh Ngọc cười nói: “Em có mấy sư thúc, còn có sư huynh đệ cách môn, đều ở bên đó lăn lộn, em đi so với anh Mao Sơn đệ tử này còn hữu dụng hơn nhiều.” 

Diệp Thiếu Dương nghe nàng nói như vậy, ít nhiều đã yên tâm một chút.

Linh tu hội gì đó, chỉ phân hội ở xưởng điện tử Khang Đa, đã hại người nhiều như vậy, tổng hội khẳng định càng làm nhiều việc ác, đã biết nó tồn tại, thân là thiên sư, mình phải đem nó tận diệt.

Huống hồ, mình hốt của bọn họ một cái phân hội, đã kết thù sâu như biển máu, bọn họ còn muốn lấy máu mình... Có hai cái nguyên nhân này, bọn họ sớm hay muộn khẳng định sẽ tìm đến mình gây sự, cùng với chờ bọn họ tới tận cửa, không bằng tiên hạ thủ vi cường, còn có thể giành được một ít tiên cơ. 

“Anh biết đây là biện pháp tốt nhất, anh chỉ là không yên tâm em một mình, bằng không anh đi cùng em?” Diệp Thiếu Dương đề nghị.

Nhuế Lãnh Ngọc lắc đầu: “Giới pháp thuật bên đó tương tự lão Cửu môn, đều đến từ dân gian, đối với anh loại ra từ danh môn này rất bài xích. Lại nói em chỉ là đi điều tra, cũng không phải lập tức đấu pháp, không cần phải hai người đi, anh yên tâm, một khi có manh mối, em sẽ thông báo anh, sẽ tuyệt đối không tự mình hành động.”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới đáp ứng. 

Hắn không mãnh liệt yêu cầu cùng nhau đi qua, còn có một nguyên nhân: ngày Huyền Không quan Long Hoa hội, chỉ còn không đến nửa tháng, tuy sư phụ nói rõ không cho mình đi, nhưng hắn vẫn có chút lo lắng Đạo Phong, muốn tìm hiểu tình huống một chút, nếu cần, mình cho dù vi phạm sư mệnh, cũng phải đi một chuyến.

Hạ Môn khá xa, Nhuế Lãnh Ngọc lựa chọn ngồi máy bay, đã đặt vé, ngày kia là đi.

Diệp Thiếu Dương tiễn nàng đi sân bay, một mình về nhà, tâm tình ít nhiều có chút trống rỗng. Cho tới nay, mình và Nhuế Lãnh Ngọc đều là gần thì ít mà xa thì nhiều, thời gian thật sự bên nhau cũng không nhiều. 

Cũng không biết khi nào, mới có thể ở chung lâu dài?

Nhuế Lãnh Ngọc đi rồi, bản thân Diệp Thiếu Dương tiếp tục tu luyện - Qua Qua cũng đang tu luyện, nhưng hai người tu luyện hoàn toàn không phải một tuyến đường, cũng không có chỗ nào giao hội.

Buổi tối một ngày này, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại số lạ, gọi điện thoại tới, thế mà lại là Cao Cao - đương nhiệm tộc trưởng gia tộc Đại vu tiên. 

Diệp Thiếu Dương tuy luôn nhớ tới Đàm Tiểu Tuệ, vài lần ý đồ liên hệ Cao Cao, muốn hỏi cô ấy sự tình xử lý thế nào, nhưng mà có thể là Cao Cao luôn ở trong núi không có tín hiệu, điện thoại mãi không có tín hiệu.

Nhận được điện thoại của Cao Cao, Diệp Thiếu Dương rất kích động, nhưng tin tức từ trong miệng Cao Cao nghe được lại không mấy tốt.

“Tôi đã đạt được truyền thừa vu thuật của gia tộc Vu tiên, tìm được biện pháp có thể khiến băng tằm hoàn hồn... Loại vu thuật này là có, nguyên lý cụ thể thì không nói nữa, anh không hiểu vu thuật Miêu Cương chúng tôi. 

Tôi chỉ nói cho anh, thi triển loại vu thuật này, cần rất nhiều thảo dược trân quý - cũng chính là thực vật, một tháng qua, tôi luôn sưu tập khắp nơi, cơ bản đã góp đủ, nhưng có ba loại thảo dược, ở Miêu Cương chúng tôi đã tuyệt tích, mấy trăm năm trước đã không còn, tên là: Xa Ly Thảo, Tử Đằng Hoa, Huyết Bồ Đề, anh từng nghe nói không?”

Diệp Thiếu Dương cẩn thận nghĩ nghĩ nói: “Từng nghe nói Huyết Bồ Đề, một trong thượng cổ tứ đại linh thảo, nhưng hình như đã tuyệt tích, cái đó... có vật thay thế hay không?”

“Loại vu thuật nghịch thiên này, mỗi một trình tự đều tinh vi tới cực điểm, sao có thể có vật thay thế, phải là ba thứ này, tôi là không có cách nào rồi. Anh nghĩ biện pháp đi, nếu có thể tìm được, thì liên hệ tôi.” 

“Liên hệ cô thế nào, gọi điện thoại cô lại không tiếp.”

“Không, tôi lúc trước là vì vào núi sâu tìm thuốc, di động căn bản không có tín hiệu, hiện tại tôi đã trở lại huyện thành, anh lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi. Diệp thiên sư, chuyện này vô luận như thế nào anh cũng phải nghĩ biện pháp, đây là hi vọng cuối cùng.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cô yên tâm đi, Tiểu Tuệ là bạn tốt của tôi, tôi cũng không muốn cô ấy cả đời làm kẻ ngốc.” 

Kết thúc trò chuyện, Diệp Thiếu Dương lập tức gọi điện thoại cho lão Quách, hỏi tình hình cụ thể ba loại thảo dược này, loại sự tình này, không có ai quyền uy so được với lão Quách.

Bình luận