Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1296: Mỹ nữ trợ lý


“Em đã thông qua ứng tuyển ở trên mạng, ngày mai đi phỏng vấn. Nếu không phải như thế, em sao có thể vội như vậy tới đây?”

Nhuế Lãnh Ngọc cười cười: “Hơn nữa em phỏng vấn cũng thông qua rồi.”

“Em chưa đi đã biết thông qua?” Diệp Thiếu Dương càng nghe càng lạ. 

“Em đương nhiên biết, nam sĩ anh tuấn lúc trước lái xe chở em đến, chính là phó tổng giám đốc Khang Đa, em vừa rồi hàn huyên với hắn, ấn tượng của hắn đối với em rất tốt, ngày mai phỏng vấn, mười phần nắm chắc chín.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, lửa giận công tâm: “Em còn nói em là bắt xe đi nhờ!”

“Thật là trùng hợp, sau khi ở trong xe nói chuyện phiếm, em mới biết được thân phận của hắn, hắn là một quản lí của xưởng điện tử Khang Đa, vốn em phỏng vấn thượng cấp không phải hắn, nhưng hắn đối với em ấn tượng rất tốt, có thể cho em làm trợ lý của hắn.” 

“Ấn tượng tốt cái gì, anh thấy là thèm sắc đẹp của em thôi, em nếu làm trợ lý của hắn, vậy còn không phải dê vào miệng cọp, không được không được! Hơn nữa thằng nhãi đó đẹp trai.”

Nhuế Lãnh Ngọc cười cười: “Nói đến cùng, anh là sợ em bị soái ca câu đi thôi.”

“Cái này... Dù sao anh không muốn cho em cùng soái ca cùng nhau làm việc.” 

“Anh yên tâm đi, em nếu là trông mặt mà bắt hình dong, sao có thể để ý tới anh.”

Diệp Thiếu Dương nhất thời cảm giác gặp bạo kích, mắt trợn lên, lẩm bẩm: “Anh ngược lại tình nguyện em là coi trọng vẻ đẹp của anh...”

Nhuế Lãnh Ngọc cười lên khanh khách: “Yên tâm đi, em biết bảo hộ bản thân, em có kế hoạch của em, anh không cần để ý em.” 

Diệp Thiếu Dương biết cô là người có chủ kiến, mình đừng mơ thuyết phục được cô, đành phải đáp ứng, dặn cô nhất định phải chú ý an toàn, lượng sức mà làm.

“Đúng rồi, hắn vì sao muốn thu em, tuy em là mỹ nữ, nhưng mà trên nghiệp vụ...”

“Anh nghĩ rằng em giống anh, trừ bắt quỷ cái gì cũng không biết, em chính là tốt nghiệp đại học hàng hiệu, làm một trợ lý cho hắn, quả thực là tài lớn dùng vào việc nhỏ.” 

“Vậy càng đáng ngờ.” Diệp Thiếu Dương nói: “Em một người đại học tốt nghiệp danh tiếng, còn là người Hongkong, tới nơi này ứng tuyển một trợ lý quản lí nho nhỏ, hắn không hoài nghi sao?”

“Em nói cho hắn, em là muốn làm chức vị cao hơn, nhưng mà cần từ cơ sở bắt đầu rèn luyện. Rất nhiều người có năng lực đều là như thế, không có gì đáng giá hoài nghi.”

“Nhưng anh cũng là vừa tới, anh đến ngày đầu tiên, em cũng đến ứng tuyển... Cái này không kỳ quái sao?” 

“Không có gì, chúng ta là đồng hương, trước đó anh nhờ em hỗ trợ tìm việc, vừa lúc em tính tới nơi này ứng tuyển, liền bảo anh đến trước, cái này có vấn đề gì, chúng ta chỉ là đồng hương.”

“Được rồi, đồng hương.” Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai.

Nhuế Lãnh Ngọc trầm ngâm một chút nói: “Nhưng hắn cũng không phải một quản lí bình thường, xe hắn lái là Maserati, một quản lí, tiền lương nhiều nhất hơn vạn, lại trẻ tuổi như vậy, không có khả năng có tiền mua xe tốt như vậy. Anh bảo Vũ Tình điều tra bối cảnh hắn một phen. Hắn tên Dương Bân.” 

Diệp Thiếu Dương đáp ứng, nhìn di động nói: “Không được, sắp mười giờ rồi, anh phải trở về!”

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, cười nói: “Thật đáng tiếc, em vốn muốn cho anh ở đây qua đêm.”

Diệp Thiếu Dương xoa xoa tay, cười gian nói: “Vậy anh sẽ lưu lại.” 

“Mau cút đi!”

Nhuế Lãnh Ngọc tiễn hắn ra khỏi cửa, đánh giá hắn cao thấp một cái nói: “Mặc bộ quần áo lao động này, còn rất ra dáng nha, rất hợp với khí chất của anh.”

“Đa tạ...” Đột nhiên phục hồi tinh thần lại: “Anh nói nè, em cũng cảm thấy anh rất dế nhũi sao?” 

“Nhớ kỹ, chúng ta công khai thân phận, là đồng hương.” Nhuế Lãnh Ngọc cười cười.

Từ khách sạn rời khỏi, Diệp Thiếu Dương bước nhanh chạy vội, trở lại ngoài cửa nhà xưởng Khang Đa, đã qua mười giờ, cổng đã đóng lại.

Diệp Thiếu Dương không đi thử vận khí, nghĩ nghĩ, vòng qua một bên tường vây, trực tiếp trèo vào, đáp ở trên một khối mặt cỏ bên cạnh nhà xưởng. 

Ban đêm nhà xưởng không có lấy một ai.

Một mình Diệp Thiếu Dương lượn lờ ở trong khu xưởng, tìm kiếm vị trí có thể là âm sào - nếu những tử hồn linh cùng cương thi kia ở trong nhà xưởng, vậy tất nhiên sẽ tồn tại một cái âm sào, cho bọn nó tu dưỡng cùng tu luyện.

Ở một bên tòa nhà làm việc, có một căn nhà tầng nhỏ ba bốn tầng, bên trên viết ba chữ “Tiểu lễ đường”, bên cạnh còn có một tấm biển dựng thẳng, viết “Trung tâm khang phục tâm lý xưởng điện tử Khang Đa”. 

Diệp Thiếu Dương biết nơi này chính là nơi Linh tu hội lên lớp, đánh giá cao thấp. Tòa kiến trúc này một mảng tối đen, cũng không có bảo vệ cửa, vì thế đi đến ngoài cửa, cảm giác một phen, cũng chưa phát hiện được âm khí, đang định đem la bàn âm dương lấy ra kiểm tra một phen, xa xa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Mấy chùm đèn pin từ xa tới gần chiếu lại.

Diệp Thiếu Dương tạo thế muốn đi, do dự một phen, đi trở về. 

Ở trong nhà xưởng cầm đèn pin, khẳng định là bảo an, chạy thẳng tới như vậy, tám phần là đã phát hiện mình, hơn nữa khẳng định là thông qua camera phát hiện!

Mình nếu bỏ đi, đối phương nhất định sẽ cho rằng mình có vấn đề, rút dây động rừng, tương lai cũng không có cơ hội hành động nữa.

“Đang làm gì!” 

Ánh sáng mấy cây đèn pin tập trung ở trên người Diệp Thiếu Dương, nhìn quét cao thấp.

Diệp Thiếu Dương che mặt nói: “Tôi là công nhân, buổi tối uống rượu muộn, đành phải trèo tường tiến vào.”

“Coi như thành thật, đã sớm nhìn thấy cậu trèo tường tiến vào! Cậu đã trèo tường vào, không đi ký túc xá ngủ, đến lễ đường làm gì!” 

“Tôi... tôi có chút lạc đường, lầm vị trí, tôi là công nhân mới, hôm nay ngày đầu tiên đi làm.”

Một bảo an đi tới, bảo Diệp Thiếu Dương đưa ra thẻ làm việc, đang dạy dỗ, cửa tiểu lễ đường phía sau Diệp Thiếu Dương mở ra, một nam một nữ đi ra, người nam trong đó có chút không vui nói: “Đêm hôm ồn ào cái gì!”

Máy bảo an vừa thấy, lập tức cung kính hành lễ: “Quản lí Dương!” 

Trong đó một bảo an báo cáo tình huống.

Diệp Thiếu Dương cũng quay đầu nhìn lại, ai u, đây không phải kẻ vừa rồi lái xe đưa Nhuế Lãnh Ngọc tới sao, bên người hắn là một mỹ nữ dáng người nhỏ nhắn nhưng chân rất dài, nhuộm tóc đỏ, trên người chỉ mặc một cái áo không khác áo ngực là bao, bọc bộ ngực no đủ, phía dưới là một cái quần bò siêu ngắn.

Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi, sợ máu mũi chảy xuống. 

Mỹ nữ phát hiện hắn chăm chú nhìn mình, nhìn chằm chằm lại hắn, trừng mắt lên.

“Chút việc nhỏ, trực tiếp xử lý là được, công ty không phải có quy định sao, sau mười giờ, bất luận ai cũng không thể ở lại khu xưởng, phát hiện thì đuổi.” Quản lí Dương nói xong, theo mỹ nữ cùng nhau đi về phía trước.

“Vâng vâng vâng, người trẻ tuổi, cậu có thể cuốn gói đi rồi đó.” Bảo an hướng Diệp Thiếu Dương không khách khí hạ lệnh trục khách. 

“Này, Quản lí Dương, là tôi!”

Dương Bân vừa nghe, quay đầu, nghi hoặc đánh giá Diệp Thiếu Dương.

“Là tôi nè, vừa rồi chúng ta còn từng gặp, cô nương anh chở đó, tôi là... đồng hương của cô ấy.” Thật không dễ gì mới vào được xưởng, Diệp Thiếu Dương cũng không muốn cứ xám xịt bị đuổi đi như vậy. 

“Ồ, là cậu.” Dương Bân cười cười: “Xin lỗi, ngoại hình cậu tương đối bình thường, tôi nhất thời không nhận ra.”

Bình luận