Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1223: Thiên cơ (1)


Ở chỗ Diệp Thiếu Dương ăn chực một bữa cơm trưa, Tiểu Ngư trở lại trường học.

Cô bé đã hạ quyết tâm, phải chạy trốn Ngư Huyền Cơ, sống sót cho tốt, chỉ là chân tướng sự tình dù sao quá mức rung động, làm cô bé nhất thời không thể quên mất, cũng chỉ có thể cố gắng không đi nghĩ nữa.

Chạng vạng tan học, Tiểu Ngư và mấy người bạn cùng phòng cùng đi căn tin ăn cơm, kết quả vừa tới cửa căn tin đã bị Vương Lâm ngăn cản. 

Trong tay Vương Lâm xách theo một cái bánh ngọt lớn, cùng một bó hoa hồng, đầy chờ mong đi lên đón, một mặt giải thích, một mặt mời Tiểu Ngư đi ăn cơm, tỏ vẻ nếu Tiểu Ngư không tha thứ hắn, hắn sẽ một mực đi theo, nếu cô bé về ký túc xá, hắn sẽ cầm hoa hồng đi dưới lầu ký túc xá cô bé, lớn tiếng gọi tên cô bé.

Tiểu Ngư tuy tính cách hướng ngoại, nhưng cũng không muốn trở thành nhân vật tin tức trong trường học, lại nói từ biểu hiện của Vương Lâm tới xem, cô bé thật ra đã tha thứ hắn, hơn nữa hôm nay là sinh nhật hắn, hai người từ Thạch Thành cùng nhau tới nơi này vào đại học, ngay cả sinh nhật cũng không ở bên người ta, thật sự có chút nói không thông.

Cẩn thận nghĩ nghĩ, hiện tại trời còn chưa tối, trên đường bên ngoài trường học người đến người đi, cũng không có chuyện gì, vì thế, Tiểu Ngư lấy tư thái cao ngạo lạnh lùng tiếp nhận hắn xin lỗi. 

“Chúng ta đi khách sạn gần trường học nhất, nơi đó nhiều người, hơn nữa trước giờ tự học buổi tối phải trở về.”

Vương Lâm liên tục gật đầu, tỏ vẻ làm theo tất cả.

Tiểu Ngư về ký túc xá thay một bộ quần áo mới vài ngày trước vừa mua, cùng Vương Lâm đi ra cổng trường. Vương Lâm tìm một cửa hàng chiêu bài lớn nhất, đặt phòng, lúc đi vào, Tiểu Ngư nhìn thấy trong sảnh có rất nhiều học sinh, cũng an tâm. 

“Lâm Tử, anh phải hiểu, tiểu sư thúc của em không phải người bình thường, lại càng không phải người ngoài gì cả, sư thúc cùng lãnh vũ tỷ đến nơi đây, chuyên môn là vì em, anh tuyệt đối phải nhớ kỹ, bọn họ đều là người thân nhất của em, em không cho phép anh đắc tội bọn họ nữa.”

Nhất là sau khi biết “thân thế” của mình, Tiểu Ngư đối với chuyện Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc làm vì mình càng thêm cảm ơn, nhưng cô bé không chuẩn bị đem chân tướng nói cho Vương Lâm.

Đối với một người không tin trên đời có quỷ mà nói, loại sự tình này quả thực chính là nói nhảm mà thôi. Tiểu Ngư tính chờ hai người sau khi thật sự kết hôn ở bên nhau, coi nói như câu chuyện thú vị từ từ nói cho hắn. 

Đối với tương lai, cô bé thật ra là có lòng tin. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là mình có thể vượt qua tử kiếp này.

Vương Lâm ra sức gật đầu xin lỗi, cũng chủ động tỏ vẻ, chờ một hai ngày, mình mời bọn họ một bữa, trong bữa ăn hướng bọn họ trịnh trọng xin lỗi.

Tiểu Ngư tin là thật, phi thường vui vẻ, cô bé biết Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc làm người cũng không nhỏ nhen, nếu Vương Lâm thật có thể chân thành xin lỗi, bọn họ khẳng định sẽ tha thứ hắn. 

Lấy tính cách của Diệp Thiếu Dương, nói không chừng còn có thể trở thành bạn bè với Vương Lâm, tương lai ở trước mặt lão ba còn có thể nói tốt vài câu... Như vậy thật sự bởi họa được phúc rồi.

Tiểu Ngư ý nghĩ kỳ lạ nghĩ tới chuyện thật lâu về sau, một tia khúc mắc cuối cùng trong lòng đối với Vương Lâm cũng hoàn toàn biến mất.

Bữa cơm này hai người ăn rất vui vẻ, Vương Lâm ra sức kể về người bạn cùng phòng nào đó của mình cổ quái, chọc Tiểu Ngư cười không ngừng. 

Trên đường ông chủ đến tặng đồ ăn, nhưng phải subcribe. Vương Lâm tỏ vẻ di động mình hết pin, tùy tay đem di động Tiểu Ngư cầm lên, quét một lần.

Cơm nước xong, Tiểu Ngư xem di động, thời gian còn sớm, Vương Lâm mở ra bánh ngọt, hai người ăn một miếng, từ khách sạn đi ra, Vương Lâm đề nghị đi dạo một chút, Tiểu Ngư cảm thấy có chút không thích hợp, hình như thời gian trôi qua có chút chậm.

Ở ven đường mua đồ uống lạnh, hai người trở lại trường học, lúc này trời đã tối, Tiểu Ngư xem di động, cách lớp tự học còn có nửa giờ, Vương Lâm đề nghị đi là sân thể dục phía sau ngồi một lúc, Tiểu Ngư liên tục lắc đầu. 

“Cái này tuyệt đối không được, mình không thể đi chỗ không có người, hơn nữa bây giờ trời cũng tối rồi.”

Vương Lâm cười nói: “Cậu lại không biết rồi, sân sau thể dục vừa đến buổi tối, người cũng sẽ nhiều lên, tất cả đều là các đôi tình lữ, so với tòa nhà dạy học náo nhiệt hơn nhiều, cậu đi xem là biết.”

Tiểu Ngư nửa tin nửa ngờ, quả thật, từ sau khi đến trường học, mình vẫn luôn tuân thủ Diệp Thiếu Dương an bài, mỗi ngày chỉ là lớp học, phòng ngủ, căn tin, ba điểm một đường, trường học rất nhiều nơi đều còn chưa từng đi, vẫn luôn áp chế sự tò mò đối với vườn trường mới, nghe Vương Lâm nói như vậy, cũng muốn tới kiến thức một phen. 

Cái gọi là “sân sau thể dục”, là một mảng rừng cây lớn, giữa đó là một sân bóng, không có đèn đường, nương ánh trăng, có thể nhìn thấy quả thật có không ít tình lữ ngồi ở trong bụi cỏ, nói chuyện yêu đương khanh khanh ta ta.

Hai người tìm một chỗ hơi người nhiều một chút, ngồi xuống nói chuyện phiếm, phụ cận cỏ dại rậm rạp, sau khi ngồi xuống, tầm mắt bị cỏ cây che, không nhìn thấy người.

Vương Lâm nói về các loại chuyện khôi hài, Tiểu Ngư rất nhanh đã nghe đến mức đầu nhập. 

“Thành công rồi!”

Nhìn trình tự dừng vận hành, trên hình ảnh xuất hiện một ít con số, giải toán biểu hiện dài dòng rốt cuộc có kết quả, ngay cả Nhuế Lãnh Ngọc cũng không tránh khỏi có chút kích động hẳn lên.

Lão Quách và Diệp Thiếu Dương đang ở trong phòng ngủ vẽ bùa, nghe thấy tiếng Nhuế Lãnh Ngọc, lập tức chạy qua. 

“Đây là kết quả giải toán.” Nhuế Lãnh Ngọc chỉ vào mấy tổ con số trên máy tính, hướng Diệp Thiếu Dương nói, “Mỗi một tổ con số đại biểu là quẻ tượng gì, đây là anh trước đó thiết kế sẵn, em quên rồi, anh tự mình nghiên cứu.”

Diệp Thiếu Dương nhanh chóng tìm đến giấy bút, đem mấy tổ con số sao chép, sau đó tìm được “mật mã” lúc trước chế định trình tự dùng, đối ứng giải đọc, cuối cùng thu được vài cái quẻ tượng.

Mấy cái này chính là một cái Dịch số cuối cùng của tiên thiên bát quái? 

Diệp Thiếu Dương kiềm chế kích động, ngồi xuống sô pha, đem Dịch số này điền vào trong tiên thiên thất quẻ mình nắm giữ, bấm đốt ngón tay bắt đầu tính toán...

Trong thần thức giống như đột nhiên sáng lên một ngọn đèn, tự động xuất hiện tám cái Dịch số, sinh sinh khắc khắc, chu toàn lẫn nhau, trong lúc nhất thời thiên âm lượn lờ, tiên nhạc mây lành, ùn ùn kéo đến. Nhật nguyệt thay đổi, thiên địa thanh minh, vạn vật sinh diễn... Rất nhiều thứ đan xen ở trong đầu, hình thành một hình ảnh kỳ dị.

Diệp Thiếu Dương chậm rãi nhập định, trầm luân ở trong loại cảm giác kỳ diệu này, dần dần cảm giác được mình giống như đã bắt được cái gì... 

Không biết qua bao lâu.

Ở trong sự chờ mong của Nhuế Lãnh Ngọc và lão Quách, Diệp Thiếu Dương chậm rãi mở mắt.

“Thế nào?” Nhuế Lãnh Ngọc có chút khẩn trương hỏi. 

Diệp Thiếu Dương hé miệng, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên cả người run lên, phun ra một ngụm máu.

Nhuế Lãnh Ngọc và lão Quách nhất thời bị dọa chân tay luống cuống.

Diệp Thiếu Dương khoát tay áo, ý bảo mình không có việc gì, ngồi ở trên sô pha, há mồm thở dốc. 

Nhuế Lãnh Ngọc từ trên bàn cầm lấy giấy rút, đi qua lau máu bẩn trên người hắn, trong lòng tuy khẩn trương, nhưng không dám mở miệng hỏi, sợ quấy rầy hắn.

Qua một hồi lâu, Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, lớn tiếng thở dài: “Cái đệch, thiếu chút nữa đã không về được!”

“Không về được? Có ý tứ gì?” Lão Quách nghe thấy hắn nói chuyện, lúc này mới dám mở miệng dò hỏi. 

“Đệ nhìn trộm được thiên cơ rồi.”

Lão Quách và Nhuế Lãnh Ngọc liếc nhau một cái, đều là vẻ mặt ngây dại.

Bình luận