Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1212: Tạm qua cửa ải khó (2)


Diệp Thiếu Dương nói xong, lấy ra một chuỗi chìa khóa nhà mình, lấy xuống một cái giao cho Thanh Vân Tử.

“Đây là chìa khóa nhà, con chờ sư phụ trở về, dưỡng lão sư phụ.”

Thanh Vân Tử tiếp nhận chìa khóa, nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, miễn cưỡng cười, vỗ một phát lên đầu hắn mắng: “Thằng nhóc!” 

Diệp Thiếu Dương từ trong tay lão tiếp nhận hành lý, đưa lão ra ngoài, gọi xe taxi, đến thẳng nhà ga.

“Ta đã đặt vé sẵn, còn hai mươi phút nữa.” Thanh Vân Tử lấy ra Iphone 6, nhìn thoáng qua nói.

Diệp Thiếu Dương đòi lão số điện thoại di động, một lần này Thanh Vân Tử không từ chối, cho hắn. 

Diệp Thiếu Dương đi mua hai cốc trà sữa, thầy trò hai người ngồi ở trên ghế đá ngoài cửa nhà đợi xe chờ đợi.

“Sư phụ, con có một việc muốn hỏi sư phụ, sư phụ lúc ấy cho con bốn câu yết ngữ...”

Thấy Thanh Vân Tử lắc đầu, Diệp Thiếu Dương vội vàng nói: “Cái khác con cũng không hỏi, con chỉ hỏi sư phụ một câu cuối cùng, ‘Hai mươi mốt điểm không thể dài’, nói là Lãnh Ngọc à?” 

Thanh Vân Tử phun ống hút nói: “Ngươi sao đến bây giờ mới ngộ ra, chỉ số thông minh thật có vấn đề.”

Diệp Thiếu Dương đầu nổi gân đen, kể qua sư phụ Nhuế Lãnh Ngọc Nhất Cốc đại sư cho cô ấy yết ngữ, cùng phán đoán suy luận của Tĩnh Tuệ sư thái.

“Con chỉ là muốn hỏi sư phụ một chút, chẳng lẽ chúng con số mệnh đã định, thật sự không thể ở bên nhau?” 

Thanh Vân Tử ăn thạch trong trà sữa, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Nếu ta nói cho ngươi, số mệnh các ngươi quả thực vô duyên, ngươi sẽ làm như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương giật mình, sau đó nghiến răng nói: “Con không tin số mệnh, người con thích, con sẽ ở bên cô ấy, ai cũng ngăn không được con, nếu đây là số mệnh, vậy con sẽ nghịch thiên sửa mệnh!”

Thanh Vân Tử đứng dậy, hướng hắn cười lạnh. 

“Thằng nhóc!”

Diệp Thiếu Dương cười nói: “Sư phụ cứ việc mắng, dù sao con chính là nghĩ như vậy.”

Nghịch thiên sửa mệnh, lời này từ trong miệng chính hắn là một thiên sư nói ra, thật sự có chút đại nghịch bất đạo, Diệp Thiếu Dương hiểu Thanh Vân Tử vì sao tức giận, nhưng, hắn vẫn lầm rồi… 

“Thằng nhóc nhà ngươi đã biết phải làm như thế nào, còn hỏi ta làm gì?”

Diệp Thiếu Dương ngây ra tại chỗ, lập tức cười nói: “Đa tạ sư phụ thành toàn!”

Đúng, đáp án ngay trong lòng mình, mặc kệ người khác nói như thế nào, ngăn cản như thế nào, trong lòng mình sớm đã có quyết đoán, vậy cần gì phải hỏi thêm những điều này? 

Thanh Vân Tử khoát tay.

“Không ai có thể thành toàn ngươi, nhớ kỹ, ta đời này nếu chỉ dạy ngươi một sự kiện, chuyện này chính là: đi con đường của bản thân ngươi, nhập ma cũng tốt, tu đạo cũng thế, chỉ cần không thương tổn người khác, chỉ cần chính ngươi cho rằng là đúng, ngươi cứ việc nói là được, quản người khác nói cái rắm gì!”

Một chút sương mù cuối cùng che phủ đạo tâm cũng tan đi, đạo tâm của Diệp Thiếu Dương cảm nhận được một loại trong trẻo rẽ mây nhìn trời! 

Diệp Thiếu Dương hiểu ý cười, nhịn không được nịnh bợ một câu: “Sư phụ thật sự là cao nhân!”

“Cái đó còn cần nói!” Bản thân Thanh Vân Tử cũng có chút kích động, một hơi đem trà sữa uống hết, ném về phía thùng rác, kết quả chưa ném vào, rơi xuống đất, vừa lúc bị bác gái quét rác nhìn thấy, lập tức mắng: “Ông lớn tuổi như vậy, còn ném rác lung tung, sao một chút ý thức đạo đức công cộng cũng không có!”

Xắn lên tay áo, như hổ rình mồi lao tới, muốn phạt tiền. 

Thanh Vân Tử vừa nghe phải phạt tiền liền ngây ra, vội vàng bồi tội, vừa lúc thời gian cũng không sai biệt lắm, vì thế từ trong lòng Diệp Thiếu Dương đoạt lấy hành lý, vội vã đi vào cửa soát vé, bộ dáng cực kỳ chật vật, nào có bộ dáng cao nhân cái gì.

Diệp Thiếu Dương nhìn bóng người lão bỏ trốn mất dạng, phì cười không thôi.

Tiễn bước Thanh Vân Tử, Diệp Thiếu Dương trực tiếp trở lại “Kim Hoàng Cung”, vừa mới vào phòng hội nghị, liền nhìn thấy Tứ Bảo nắm tay một cô nương, đang xem tay cho cô. 

Hai người đều rất đầu nhập, chưa chú ý tới hắn tiến vào. Diệp Thiếu Dương cũng không quấy rầy bọn họ, từ bên cạnh nhìn mặt cô nương kia, trong lòng cười lạnh hắc hắc, quả nhiên là trợ lý quan hệ xã hội kia bên người Mã Thừa, mỹ nữ từ cổ trở xuống tất cả đều là chân.

“Cô xem xem đường tình yêu của cô, mượt mà thon dài, không giống với người thường... Ừm, cô có bạn trai chưa?” Tứ Bảo thanh âm ôn hòa như tên biến thái.

Cô nương lắc đầu nói: “Nói thật, người bình thường tôi chướng mắt, tôi thích nam nhân có chiều sâu.” 

Tứ Bảo cười thầm một tiếng, lập tức lại diễn vai đại sư nói: “Vậy thì đúng rồi, đường tình yêu của cô không giống với người thường, nói rõ chồng tương lai của cô, sẽ là một nam tử không tệ, người này có lẽ không phải quá tuấn tú, nhưng rất có nội hàm, lại biết lãng mạn, hài hước, danh lợi với hắn như mây bay...”

Cô nương nhíu mày nói: “Tôi đi đâu tìm người như vậy?”

“Tất cả đều là cơ duyên, cơ duyên đến, tự nhiên sẽ gặp được, cứ nói cô với tôi đi, hai người hoàn toàn không tương quan, cũng không quen biết, nếu cô và tôi không thâm nhập trao đổi, cô cũng sẽ không biết, tôi hòa thượng này nhìn như thô cuồng, thật ra cũng có một trái tim hồng trần.” 

Tứ Bảo đứng lên, nhìn ngoài cửa sổ, giống thế ngoại cao tăng thản nhiên nói: “Tình duyên, phật duyên, đều là duyên phận, hữu duyên, còn cần tích duyên nha.”

Diệp Thiếu Dương đứng ngoài cửa, bình tĩnh nhìn bộ dáng Tứ Bảo diễn, hắn không biết cô nương kia có bị đả động hay không, nhưng chính hắn... Đã bị Tứ Bảo biểu hiện đặc sắc thuyết phục, Tứ Bảo này, làm hòa thượng thật sự là phí phạm nhân tài...

Tứ Bảo còn muốn tiếp tục lừa dối, đột nhiên ngoài cửa truyền đến hai tiếng ho khan, ngẩng đầu nhìn, thấy là Diệp Thiếu Dương đi đến. 

“A, Thiếu Dương, cậu đã trở lại, lão gia tử đâu?”

Diệp Thiếu Dương không trả lời, đi đến trước mặt, cầm tay Tứ Bảo, có chút kích động nói: “Lúc trước tôi luôn cảm thấy cậu không có ưu điểm gì, hôm nay tôi mới phát hiện là tôi sai rồi. Tôi cũng rốt cuộc hiểu tôi vì sao mãi không tán được gái...”

Diệp Thiếu Dương cảm khái thở dài, nói: “Thân là một hòa thượng, cậu ở phương diện tán gái lừa muội tử thế mà lại có thần thông như vậy. Tôi càng thêm cảm giác được, loại người thành thật như tôi, ở xã hội này thật sự không có cách nào lăn lộn nữa...” 

Cô nương kia ‘phốc’ một tiếng che miệng cười.

Da mặt Tứ Bảo đỏ lên, hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái nói: “Tôi đang xem tướng cho cô ấy, thuận tiện tham thảo phật pháp, đừng nói bậy!”

“Tôi nói bậy?” 

Tứ Bảo hừ một tiếng, giả bộ chẳng hề để ý nói: “Sắc giả kiến sắc, ô giả kiến ô. Người đời đều là như thế. Tôi thanh giả tự thanh, không cần giải thích!”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc đầu, con lừa trọc này, da mặt dầy, cũng là không ai bằng.

Tứ Bảo cũng sợ hắn lại mở lời tổn hại mình, đi đến bên cạnh chân dài nói: “Chính thức giới thiệu một chút, vị này tên Vương Húc Văn, là trợ lý của Mã công tử, vị này thì không cần giới thiệu nhỉ.” 

“Đương nhiên không cần. Diệp thiên sư đại danh lừng lẫy, bạn tốt của Mã công tử.” Vương Húc Văn vươn tay, rất lễ phép bắt tay Diệp Thiếu Dương.

Tứ Bảo cười nói: “Cô không cần khách khí với hắn, gã này trên danh nghĩa là thiên sư, thực tế là kẻ ngốc.”

Vương Húc Văn cười cười, “Diệp tiên sinh đã trở về, vậy tôi đi chuẩn bị cơm chiều cho các anh đi, các anh nếu có yêu cầu gì, gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào.” 

Bình luận