Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1204: Hàng ma tôn giả (1)


Một thân tu vi của Tuyết Kỳ đến từ tàn niệm dạ xoa, cũng là hồn ở Quỷ Vực, Trầm Hương Như Ý ở trong tay cô vừa lúc có thể phát huy tác dụng, quả thực như hổ thêm cánh, như mỹ nữ thoát y.

Tuyết Kỳ và Qua Qua một trước một sau, hướng Hàng Ma tôn giả triển khai thế công.

Sắc mặt Hàng Ma tôn giả không thay đổi, hai tay tách ra, một ngón tay tạo thành hình dạng hoa lan, treo ở trước ngực, một tay khác đong đưa trước thân người, miệng niệm: “Đại từ đại bi, vô sắc vô tương, ngã hữu hồng liên, sinh vu huyết ô, tâm hữu linh thai, tiêm trần bất nhiễm, nhất tịch niết bàn, linh động cửu thiên!! Nam vô già diệp tam miểu tam bồ đề!” 

Dưới thân Hàng Ma tôn giả chậm rãi hiện ra một đóa hoa sen thật lớn màu đỏ, đem thân thể nâng lên, chung quanh nhiều hoa sen đỏ to lớn này còn sinh ra ba đóa hoa sen nhỏ, vờn quanh hoa sen lớn, không ngừng xoay tròn.

“A Di Đà Phật.”

Hàng Ma tôn giả mặt lộ vẻ từ bi, hai tay chắp lại khoanh chân ngồi ở trên đài sen, từ trong sen đỏ phát sáng, hướng lên trên vây kín, hình thành một màn hào quang hình dạng quả đào, đem bản thân bọc ở bên trong. 

Hồng liên niết bàn, linh động cửu thiên!

Ngư Huyền Cơ ngồi ở trên xe quỷ, vẻ mặt trang trọng hướng Hàng Ma tôn giả gật gật đầu nói: “Tôn giả vất vả rồi!”

Phía trên linh đài, Thanh Vân Tử đang chuẩn bị lần trảm linh thứ ba hướng đài sen dưới thân Hàng Ma tôn giả nhìn lướt qua, thở dài: “Sai rồi.” 

Hai tay Hàng Ma tôn giả nhẹ nhàng chà xát, từ trong phật quang dẫn hai đạo, rơi ở trên thân hai người, giống như hai sợi dây thừng, đem hai người phân biệt bao lấy, tu vi lập tức bị đông lại, hơn nữa ý đồ chui vào trong thân thể.

Hai người kinh hãi, vội vàng thi triển tu vi, gắt gao đè chặt, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đối kháng, không bị xâm nhập mà thôi.

Một cái đối mặt đã bị đối phương chế trụ, trong lòng hai người đều kinh hãi không thôi. 

Hàng Ma tôn giả đi xuống đài sen, một đóa hoa sen lớn, ba đóa hoa sen nhỏ vờn quanh ở bên người, hào quang đầy trời, quả thực sáng mù đôi mắt.

Hàng Ma tôn giả tay cầm hai đóa hoa sen nhỏ, hướng Qua Qua và Tuyết Kỳ nhẹ nhàng ném đi.

“A Di Đà Phật, hai vị lệ khí sâu nặng, để bản tôn giả mang các ngươi lịch luyện khổ tu, mới có thể chứng đạo!” 

Hai đóa hoa sen treo lơ lửng ở đỉnh đầu hai người, lập tức sinh ra một luồng nghiệp lực cường đại, Qua Qua và Tuyết Kỳ lập tức cảm thấy hồn phách bất ổn, giống như sắp bị hoa sen này thu đi, vội vàng vận dụng một thân tu vi ngăn cản, lại cũng chỉ có thể là kéo dài.

“Bàn Nhược Ba La Mật!”

Ngay tại một khắc hồn phách hai người sắp thất thủ, một tiếng quát như sư tử hống, đem hai đóa hoa sen chấn vỡ, nhất thời cảm thấy toàn thân buông lỏng, ngẩng đầu nhìn, Tứ Bảo cầm trong tay kim mân bình bát, che ở trước mặt mình. 

Qua Qua lập tức kêu to lên: “Ta kháo, con lừa trọc này thật lợi hại, phật quang kia vừa lúc có thể khắc chế quỷ khí của chúng ta! Tứ Bảo giao cho ngươi!”

Bản thân kéo Tuyết Kỳ vội vàng bỏ trốn mất dạng, hướng tới đám tuần du kia, đi bắt nạt gà.

Tứ Bảo sờ sờ cái đầu trọc của mình, trừng mắt nhìn bóng lưng Qua Qua một cái, xoay người đối mặt Hàng Ma tôn giả, hai tay chắp lại, khom người cúi đầu, nói: “Đệ tử ra mắt.” 

Hàng Ma tôn giả nói: “Ngươi bị nghiệp chướng mê mắt, còn cần bản tôn giả chỉ điểm bến mê, rẽ mây nhìn trời cho ngươi.”

Nói xong, lại nhấc một đóa hoa sen, hướng Tứ Bảo đánh tới.

Tứ Bảo biết khó có thể ngăn cản, vội vàng niệm chú, đem La Hán Kim Thân tế ra, một la hán to lớn, bốn mặt tám thân, mười sáu cái tay cầm pháp khí khác nhau, trong đó có sáu món rạng rỡ tỏa sáng, linh khí tràn đầy. 

Một lần trước ở Quỷ Vực đánh quỷ Nhật Bản, La Hán Kim Thân của Tứ Bảo còn chỉ có ba món pháp khí có thể dùng, sau khi ngộ đạo, tiến triển cực nhanh, mà nay đã có sáu món pháp khí có thể sử dụng.

Lúc trước đấu pháp với hai ngân giáp quỷ võ sĩ, hắn vì che giấu thực lực, chưa tế ra La Hán Kim Thân, bởi vậy rơi xuống thế yếu, lúc này tiếp tục che giấu là sẽ chết, cũng chỉ đành toàn lực ứng phó.

“La Hán Kim Thân.” Hàng Ma tôn giả nhìn thấy La Hán Kim Thân, trong mắt cũng toát ra nét kinh ngạc. “Không ngờ, nhân gian thế mà có người tu thành La Hán Kim Thân.” 

Niệm một lần pháp chú, sắc thái hoa sen trong tay lại đậm thêm vài phần, hướng Tứ Bảo đánh tới.

Bên kia, Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc hợp sức, đã chế trụ nhật dạ tuần du, dùng chỉ đỏ trói chặt.

Địa hỏa tinh kia cũng bị Diệp Thiếu Dương dùng Tì Hưu Ấn trấn áp đến trong lòng đất, bị thương không lên nữa. 

Chính bởi vì liên tục chiến với ba đối thủ này, Diệp Thiếu Dương mới mãi chưa rảnh tay để làm việc khác, chờ hoàn toàn xử lý xong, cũng mệt mỏi mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc.

Nhìn nhật dạ tuần du bị chỉ đỏ vây khốn, Diệp Thiếu Dương có chút khó xử, âm thần như vậy là tuyệt đối không thể giết, nghĩ nghĩ, một tay nhấc lên một vị, ném tới trên xe quỷ.

“Ngư đạo trưởng, người của ngươi giao trả cho ngươi, thủ hạ của ngươi cũng không nhiều nữa, cởi bỏ bảo bọn họ đến tiếp.” 

Ngư Huyền Cơ chưa nói cái gì cả, lấy pháp thuật cởi bỏ chỉ đỏ trên thân hai người, phân phó: “Trở về đi.”

Hai người mặt xám mày tro chui về trong lòng đất.

Trong lòng Diệp Thiếu Dương đắc ý cười lạnh: vừa rồi nói như vậy, vốn chính là gài Ngư Huyền Cơ, cô ta dù sao cũng là chủ một ti, bị Diệp Thiếu Dương nói như vậy, như thế nào cũng xấu hổ để nhật dạ tuần du tiếp tục gia nhập chiến đấu, chỉ có thể để họ đi. 

Đây cũng là Diệp Thiếu Dương có tâm tính kế: nhật dạ tuần du không thể giết, không thể phế, cũng không thể thả, chỉ có thể thông qua tay Ngư Huyền Cơ đem bọn họ đưa về âm ty.

“Ngư đạo trưởng còn chưa động thủ?”

Diệp Thiếu Dương vừa nói, vừa nhìn quanh: Thập Nương đứng ở trên không linh đài, dùng Bách Bảo Rương bắn ra châu quang bảo khí ngăn trở đám người lão Quách công kích đối với tuần du, quỷ sứ, nhưng Qua Qua cùng Tuyết Kỳ đã đột nhập vòng vây, bị bốn câu hồn quỷ sứ ngăn trở, còn lại còn đang nắm chặt thời gian hấp thu cương phong. 

Cương phong càng lúc càng mỏng manh, ánh sáng mười sáu ngọn nến đã ảm đạm không rõ, hầu như sắp tắt.

Thanh Vân Tử còn đang tập trung tinh thần làm phép, trên trán mồ hôi chảy ròng ròng, hiển nhiên cũng tiến hành đến thời khắc mấu chốt nhất.

Hai bên đều đang tranh thủ thời gian, chỉ xem ai nhanh hơn một chút. 

Bên kia, Tứ Bảo tế ra La Hán Kim Thân, cùng hoa sen của Hàng Ma tôn giả giữ lẫn nhau, đã hiện ra dấu vết thất bại, không duy trì được.

“Em đi đối phó Thập Nương, anh đi cứu Tứ Bảo!”

Diệp Thiếu Dương nói xong, rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, hướng Hàng Ma tôn giả lao đi. 

Nhuế Lãnh Ngọc gọi ra Ngũ Bảo Kim Liên, đứng ở dưới chân Thập Nương, hướng cô thổi ra kim liên nghiệp hỏa, đốt váy Thập Nương.

Thập Nương cả kinh, vội vàng hạ xuống đất, dập tắt nghiệp hỏa, mở ra tầng thứ hai của Bách Bảo Rương, vẫn như cũ là châu quang, lại ngưng tụ thành cây kim, ùn ùn đâm tới.

Nhuế Lãnh Ngọc lui đến bên Qua Qua và Tuyết Kỳ, ba người cùng nhau ngăn, cản phản kích... 

Diệp Thiếu Dương vốn định thừa dịp Hàng Ma tôn giả và Tứ Bảo triền đấu, từ phía sau đánh lén.

Hàng Ma tôn giả hai tay múa nhẹ, một đóa hoa sen cuối cùng phía sau đột nhiên xoay tròn, bắn ra vô số phật quang, bay về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương vội vàng đánh ra mấy đạo linh phù, tạo thành phù trận để ngăn cản. 

Nhưng chỉ kiên trì không đến mười giây, phù trận liền bị xuyên thấu, Diệp Thiếu Dương vừa muốn dùng biện pháp khác phản kích, đột nhiên đỉnh đầu sáng lên, ngẩng đầu nhìn, là đóa hoa sen lớn nhất kia bay tới, không ngừng xoay tròn, hình thành một đạo kết giới, vây quanh mình, càng thu càng chặt.

Bình luận