Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1187: Thầy trò gặp lại


“Hắc hắc, chính bởi vì là trưởng bối, mới muốn hỏi rõ ràng, cho con lời khuyên, nói... là bạn học của con?”

“Không phải!”

“Hàng xóm? Có phải người hôm qua đi nhà con mượn tương dầu kia hay không, ta thấy các con trốn ở trong phòng lén lút.”

“Không phải!” Tiểu Ngư sắp bạo tẩu rồi:

“Đừng đoán nữa, là sư thúc, được rồi chứ!”

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, đột nhiên đứng lại, xấu hổ nhìn nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, lại nhìn nhìn Tiểu Ngư, rất trịnh trọng nói:

“Ta biết con đây là thanh xuân nảy mầm, sẽ sinh ra hảo cảm đối với trưởng bối có sức quyến rũ nhất bên người, ta năm đó cũng từng thích giáo viên của chúng ta, nhưng về sau mới biết được cái này không phải thích.”

Nói đến chỗ kích động, hai tay Diệp Thiếu Dương ấn bả vai của cô:

“Cái khác không nói, con phải biết rằng, ta là tiểu sư thúc của con đó, giữa chúng ta là không có khả năng...”

Tiểu Ngư ngây ngốc nhìn hắn.

Diệp Thiếu Dương thấy bộ dạng này của cô bé, còn tưởng rằng cô đã bị thuyết phục, động thì lấy tình hiểu thì lấy lý khuyên nhủ:

“Nghe ta, dũng cảm một chút, đem ta quên đi.”

Tiểu Ngư chậm rãi há mồm, chăm chú nhìn hắn một hồi lâu, lầm bẩm:

“Con từ trước tới giờ không ngờ, một người có thể tự kỷ đến trình độ này, thật sự là... Con thật không biết nói cái gì mới tốt.” Quay đầu nói với Nhuế Lãnh Ngọc:

“Lãnh Ngọc tỷ, tỷ vẫn nên xuất gia đi, đừng để ý đến sư thúc nữa.”

Nhuế Lãnh Ngọc ảm đạm nói:

“Đúng vậy, ta hối hận xuống núi rồi.”

Ba người ở cảnh khu Nga Mi sơn du ngoạn một ngày rưỡi, sau còn đi tham quan Nhạc sơn đại phật, tuy không tốt như trong tưởng tượng, nhưng Tiểu Ngư vẫn rất hài lòng, sau đó ba người cùng nhau quay về Thạch Thành.

Lão Quách lái xe tới đón bọn họ, nhìn thấy Tiểu Ngư bình an vô sự, vô cùng kích động.

“Đi thôi, về nhà trước, có người đang chờ.” Lão Quách nhìn Diệp Thiếu Dương cười cười thần bí, nói.

Diệp Thiếu Dương hỏi hắn là ai cũng không nói, trong lòng lớn mật đoán: chẳng lẽ là sư phụ đến đây hay sao?

Vào cửa nhà Lão Quách, liền nhìn thấy một lão nhân đáng khinh, ngồi ở trên sô pha, trong tay bưng một cái cái đĩa nhỏ, bên trong đựng lạc rang.

Lão nhân bắt chéo chân, vừa ăn lạc, vừa xem tivi.

Trên tivi đang chiếu Chân Hoàn truyện, lão già xem say sưa.

“Sư phụ!!”

Tuy đã sớm đoán được có thể là sư phụ, nhưng thật sự nhìn thấy, lòng Diệp Thiếu Dương vẫn tràn đầy vui mừng.

Lão Quách quả nhiên đem vị đại thần này mời tới rồi!

“Sư công! Người đến đây lúc nào!”

Tiểu Ngư nhìn thấy Thanh Vân Tử, cũng vô cùng kích động, lúc trước vì chuyện Diệp Thiếu Dương, Thanh Vân Tử lén tới Thạch Thành, ở trong nhà Lão Quách một đoạn thời gian, lúc ấy Tiểu Ngư vừa lúc nghỉ ở nhà. Cha mẹ Lão Quách đều chết vào tay thi sát, Tiểu Ngư không có ông nội, nhìn thấy Thanh Vân Tử, liền đem lão coi là ông nội, bưng trà rót nước, không có việc gì còn đấm chân, đem lão nhân hầu hạ tới mức không còn gì để nói.

Tiểu Ngư ném hành lý, lập tức chạy đến bên người Thanh Vân Tử, đấm chân cho lão.

Thanh Vân Tử vui sướng cười ha ha.

“Sư phụ!” Nhuế Lãnh Ngọc cũng đi qua, cung kính gọi một tiếng, hiện tại nàng cùng Diệp Thiếu Dương quan hệ lại gần một bước, gọi một tiếng sư phụ này càng thân thiết hơn.

“Tốt, trở về là tốt rồi.” Thanh Vân Tử quay đầu nhìn cô một cái nói:

“Ta nghe nói con muốn đi làm ni cô, con nha, không phải ta nói con, nhà mình có tiên sơn không lên, đi làm ni cô cái gì, về Mao Sơn ta làm đạo cô là được, chẳng lẽ là tiểu súc sinh này bắt nạt ngươi?”

Nhuế Lãnh Ngọc lườm Diệp Thiếu Dương một cái nói:

“Cũng không phải.”

Tiểu Ngư lập tức nói với Thanh Vân Tử:

“Sư công à, tiểu sư thúc không riêng gì bắt nạt Lãnh Ngọc tỷ, còn bắt nạt con, cứ nói con thầm mến thúc ấy...”

“Ta kháo, các ngươi đều đến cáo trạng ta có phải hay không!” Diệp Thiếu Dương bất mãn ầm ĩ lên.

Giữa trưa, Quách đại tẩu xuống bếp, người một nhà hoà thuận vui vẻ cùng nhau ăn bữa cơm.

Trên bữa mọi người đều rất ăn ý, chỉ nhắc chuyện vui vẻ, còn lại một mực không đề cập tới.

Thanh Vân Tử uống nửa cân rượu, có chút choáng váng, trước đó nghe Lão Quách nói Diệp Thiếu Dương mua nhà mới, kiên trì bảo Diệp Thiếu Dương dẫn lão đi xem.

Diệp Thiếu Dương nghĩ đến từ khi căn nhà trang hoàng xong, mình cũng chưa từng đi xem, vì thế bảo Lão Quách lái xe, mọi người cùng đi tham quan.

Đến tiểu khu mình ở, Diệp Thiếu Dương tìm một vòng, thế mà lại không dám xác định mình ở chỗ nào, đành phải gọi điện thoại cho Mã Thừa hỏi.

“Nhà của cậu ở đâu, cậu đi hỏi tôi!” Mã Thừa thiếu chút nữa đã ngất đi.

“Vậy có biện pháp nào, tôi chỉ từng đi một lần, làm sao nhớ nổi.” Diệp Thiếu Dương cũng rất cạn lời.

Mã Thừa cũng không nhớ được, cuối cùng liên hệ cho Diệp Thiếu Dương người phụ trách trang trí trong nhà, mới hỏi được tấm biển tên cửa.

“Chỉ có cậu đầu vịt như vậy, về sau làm sao lấy được vợ!”

Bởi vì loại chuyện ruồi không đầu này, ở dưới lầu đợi suông hơn mười phút, Thanh Vân Tử cực kỳ khó chịu, dùng sức gõ đầu Diệp Thiếu Dương.

Dùng chìa khóa mở cửa, Diệp Thiếu Dương nhất thời ngây người.

Phòng trang trí giống như một tiệm đồ cổ, hoàn toàn phong cách cổ điển, ngay cả bàn trà, sô pha cũng là gỗ lim, phòng khách dựa sát vào tường còn bày một cái giá đồ cổ, bên trên đặt đầy vật loại văn phòng tứ bảo, ấm trà.

Diệp Thiếu Dương ngây ra tại chỗ. Cái này... là nhà mình?

“Ừ, không tệ không tệ!” Thanh Vân Tử lập tức khen:

“Tiểu tử ngươi rất có ý tưởng, vi sư thật sự không ngờ.”

Trên ban công ngoài cửa đặt một cái ghế nằm kiểu cũ, Thanh Vân Tử lập tức nằm trên đó, gọi pha trà.

Tiểu Ngư lập tức bận rộn, tìm đồ nấu nước.

Nhuế Lãnh Ngọc thân là muội tử, cũng không tiện nhàn rỗi, lục rương lục tủ, tìm kiếm đồ kiểu như ấm trà, lá trà.

Diệp Thiếu Dương gọi điện thoại cho Mã Thừa, vừa không ngừng đẩy ra cửa phòng, xem xét trang trí căn phòng khác, kết quả phát hiện tất cả đều là phong cách cổ điển kiểu Trung, thậm chí cổ điển tới mức có chút khoa trương.

“Thế nào, trang trí nhà hài lòng không?”

Điện thoại bên kia, Mã Thừa đắc ý nói:

“Tôi nói với cậu, vì thiết kế căn nhà này của cậu, tôi chuyên môn mời thiết kế sư từ kinh thành, dựa theo phẩm vị, nghề nghiệp của cậu, chuyên môn thiết kế phong cách trang trí, có một không hai, tôi đã biết cậu nhất định thích.”

“Tôi...” Diệp Thiếu Dương đưa tay lau khóe mắt một cái, từ trong gương trang điểm khắc hoa kiểu cổ nhìn thấy bộ dáng mình lúc này, tựa như vẻ mặt “Cười ra nước mắt” thường dùng nhất trong wechat.

“Tôi nói đại ca, tôi lúc nào nói với anh tôi muốn trang trí thành bộ dạng này?”

“Hả? Như vậy không phải rất tốt sao, cậu là đạo sĩ, khẳng định thích văn hóa cổ điển, cậu đi thư phòng nhìn xem, có giấy và bút mực, trên giá đồ cổ tất cả đều là đồ cổ tôi giúp cậu mua, còn có mấy cái ấm trà, cậu không có việc gì có thể viết chữ, uống trà vân vân...”

“Ai uống trà! Tôi hoàn toàn không hiểu trà được không, tôi chỉ thích uống kích thích! Trừ vẽ bùa, tôi cũng không luyện chữ!”

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nói:

“Tôi nói đại ca, anh trang trí thành phong cách cổ điển, tôi cũng nhịn, nhưng anh đây nào phải là trang hoàng, anh đây là dựng địa điểm chụp ảnh à? Chỗ tôi trực tiếp có thể chụp ảnh cổ trang rồi, cái khác tôi đều có thể nhịn, nhưng cái giường này... Anh thế mà lại kiếm cho tôi loại khung giường cổ nhân ngủ kia!! Anh sao không ở dưới giường đặt một đôi giầy thêu, tìm cô em gái tiến vào, trực tiếp có thể quay Sơn Thôn Lão Thi rồi!”

Bình luận