Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1177: Địa phủ cứu người (1)


Hồi lâu sau.

Hai người đứng dậy, ngồi ở bên cạnh vách núi tán gẫu về chuyện sau khi tách ra.

Nhuế Lãnh Ngọc quả nhiên là biết được ni cô đông bắc kia hỏi thăm mình, thông minh nên cô nháy mắt đã biết, nhất định là Diệp Thiếu Dương tìm đến, cũng không phải thật muốn tránh mà không gặp, mà là muốn trốn tránh, nghĩ rõ nên làm gì bây giờ, cho nên mới đổi vị trí với Văn Hạo. 

Một loạt hành vi của Diệp Thiếu Dương sau đó, cô đều đã thấy, ở thời điểm Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa giết chết Tĩnh Tuệ sư thái, cô cũng ất lo lắng, còn hô hắn vài tiếng, lúc ấy quá nhiều người kêu to, dẫn tới Diệp Thiếu Dương chưa nghe thấy, về sau cô thấy Tĩnh Tuệ sư thái không có việc gì, cũng an tâm, ở một bên tiếp tục xem diễn.

“Anh lúc ấy đem Văn Hạo kia ôm đi, em cảm giác thế nào?” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.

Nhuế Lãnh Ngọc cười một tiếng: 

“Không có cảm giác gì, em lúc ấy chỉ đặc biệt muốn nhìn thấy trong nháy mắt anh biết đó không phải em, sẽ là vẻ mặt thế nào, nhất định rất đặc sắc.”

Diệp Thiếu Dương nhớ tới cảnh tượng ngay lúc đó, bất đắc dĩ cười nói:

“Đúng vậy, rất đặc sắc. Người ta còn quấn quít lấy muốn anh chịu trách nhiệm, nếu thực tìm không thấy em, anh tính cứ đem cô ấy mang đi, dù sao anh cũng không thể đến không một chuyến, chung quy phải cướp được nàng dâu đem về.” 

Nhuế Lãnh Ngọc véo một phát lên cánh tay hắn, nũng nịu:

“Ai là nàng dâu của anh!”

Diệp Thiếu Dương lúc ấy ngây ngẩn cả người, hắn là thật sự không ngờ, Nhuế Lãnh Ngọc nhất quán lạnh lùng, vậy mà có thể có biểu hiện hờn dỗi như vậy. 

Hắn nào biết, nữ sinh lãnh khốc vĩnh viễn chỉ là bề ngoài, ở thời điểm tán gẫu với người mình thích, cho dù nữ hán tử nữa, cũng có thời điểm làm nũng giả ngốc.

“Đúng rồi, nếu anh không tới tìm em, em có phải thật sự chuẩn bị xuất gia hay không?”

“Em cũng không biết, mấy ngày nay xem kinh Phật, nghe phạn âm, coi như là có chút thu hoạch, thậm chí có chút muốn xuất gia, nhưng mà, em không nỡ...” 

“Không nỡ bỏ anh?” Diệp Thiếu Dương đắc chí.

“Anh nghĩ nhiều rồi.” Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn một cái:

“Anh cũng không tới tìm em, em có cái gì mà phải tiếc anh.” 

Lập tức từ sau đầu kéo qua một lọn tóc nói:

“Em tiếc một mái tóc dài này, nếu xuất gia có thể không cần cạo đầu, em đã sớm xuất gia, nào còn có thể chờ anh tìm đến.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương nhất thời chịu một vạn điểm thương tổn. 

“Đúng rồi.” Nhuế Lãnh Ngọc cũng nghĩ đến cái gì, hỏi:

“Trước đó anh dùng Thiên Phong Lôi Hỏa kỳ bao phủ, ở bên dưới cùng Tĩnh Tuệ sư thái làm gì, vốn anh phải thua không thể nghi ngờ, sao đột nhiên lại phá trận?”

“Cái này...” Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, gãi cái ót, có chút xấu hổ, sau đó nói tình huống mình phá trận. 

“Anh cũng thật lớn mật!”

Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong, hung hăng lườm hắn một cái:

“Anh làm sao dám khinh nhờn sư thái!” 

“Anh lúc đó chẳng phải không có biện pháp sao, thật ra anh đối với bà ấy căn bản không có cảm giác, trong lòng anh thật ra rất kính trọng bà ấy, không hổ là cao tăng đại đức phật môn.”

“Vậy anh rốt cuộc đã hôn người ta chưa?” Nhuế Lãnh Ngọc phi thường quan tâm cái này.

“Đương nhiên chưa, anh biết bà ấy nhất định không dám để cho anh hôn, tuy bà ấy phật tính thông đạt, nhưng dù sao cũng là nữ nhân, hơn nữa tuổi cũng không tính là quá lớn. Bị một người xa lạ hôn, trên bản năng khẳng định không thể tiếp nhận.” 

Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày nói:

“Sư thái đạo tâm rất kiên định, em luôn cảm thấy bà ấy khả năng không lớn...”

“Thật sự, bằng không thì sao, anh chung quy không thể thực hôn môi với người ta nhỉ?” 

“Cái này không chắc.” Nhuế Lãnh Ngọc thản nhiên nói một câu, may mà không truy cứu.

Trong đầu Diệp Thiếu Dương nhớ tới cái gì, không được tự nhiên vui vẻ liếm môi.

Sau đó, Diệp Thiếu Dương đem tình huống của mình trong khoảng thời gian này đại khái nói một lần, Nhuế Lãnh Ngọc biết được huynh muội Mộ Thanh Phong đã chết, trong lòng thổn thức không thôi. 

Hai người hàn huyên đủ, lúc này mới đứng dậy, đi trở về ngoài cửa Kính Hoa am.

Nhìn cửa am, Diệp Thiếu Dương đột nhiên nhớ tới lời trước đó Tĩnh Tuệ sư thái từng nói với mình, vì thế hỏi Nhuế Lãnh Ngọc:

“Tĩnh Tuệ sư thái hẳn là biết lai lịch của em nhỉ, nhưng bà ấy nói tình kiếp, là có ý tứ gì?” 

Nhuế Lãnh Ngọc gật đầu nói:

“Bà ấy đương nhiên biết em là ai, anh quên Lâm Du, chính là người bị Tử Nguyệt hại chết, cô ấy không phải tặng cho em Ngũ Bảo Kim Liên sao, em lần này đến, đem Ngũ Bảo Kim Liên trả lại cho sư thái.”

“Ặc. Trả lại cho bà ấy?” 

“Trả chứ, vốn chính là đồ của người ta, vật quy nguyên chủ mà thôi.”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai nói:

“Đáng tiếc, thứ đó thật đúng là bảo bối.” 

Nhuế Lãnh Ngọc lườm hắn nói:

“Sau đó Tĩnh Tuệ sư thái bói cho em một quẻ, cũng nói em có phật duyên, còn nói em sắp gặp phải tình kiếp... Nhưng bà ấy cũng nói không ra được tỉ mỉ hơn nữa, em cũng rất mê mang.”

Diệp Thiếu Dương đề nghị, vào trong Kính Hoa am tìm Tĩnh Tuệ sư thái hỏi rõ hơn nữa, Nhuế Lãnh Ngọc suy nghĩ một chút, cũng quyết định muốn đi, hơn nữa mình còn có một chút vật phẩm ở trong am, phải đi cầm về. 

Vừa muốn vào, một ni cô mang theo vali xách tay đi ra, hướng Nhuế Lãnh Ngọc chắp tay nói:

“Chưởng giáo có việc, Nhuế thí chủ đã không thể vào được phật môn, thì đừng vào nữa, chưởng giáo lệnh ta đem đồ đưa ra cho cô.

Về phần việc cô yêu cầu, chưởng giáo nói: mệnh số chi lý, mênh mông vô cùng, bà ấy cũng chẳng qua là nhìn trộm được đôi chút mà thôi, không thể cho cô giải đáp.” 

Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc.

Diệp Thiếu Dương nghĩ, Tĩnh Tuệ sư thái này chẳng lẽ là thần toán hay sao, bà ấy làm sao biết bọn họ muốn vào tìm bà ấy hỏi chuyện có liên quan vận mệnh?

Thần thông của Tĩnh Tuệ sư thái này, chỉ sợ không chỉ có ở phương diện pháp thuật. 

Nhuế Lãnh Ngọc khom mình hành lễ, xin vị tiểu sư phụ này thay mình thăm hỏi Tĩnh Tuệ sư thái.

“Món đồ này, là chưởng giáo cho ngươi.”

Tiểu sư phụ đem một cái bọc đưa tới, Nhuế Lãnh Ngọc nghi hoặc tiếp nhận, mở ra nhìn qua, thế mà lại là Ngũ Bảo Kim Liên... 

“Tiểu sư phụ, cái này…”

“Chưởng giáo nói, thứ này ngươi đã có thể sử dụng, tất nhiên có duyên với ngươi, tương lai có lẽ còn có thể cứu ngươi.”

“Còn có thể... Cứu tôi?” Nhuế Lãnh Ngọc cực kỳ khó hiểu. 

“Chưởng giáo còn có một câu tặng cho cô: nhược chấp vu thử tương, tắc thử tương phi thực, nhược phá tương phá không, đắc kiến ngã phật. A Di Đà Phật, Nhuế thí chủ tự giải quyết cho tốt.”

Tiểu sư phụ chắp tay, hướng Nhuế Lãnh Ngọc hành lễ, xoay người tiến vào trong am, để lại hai người ngẩn người.

Hai người thảo luận một phen châm ngôn Tĩnh Tuệ sư thái cho, Diệp Thiếu Dương cho rằng vẫn là bảo cô nhìn thấu hồng trần, xuất gia tin phật. Nhuế Lãnh Ngọc cho rằng không đơn giản như vậy, cảm thấy trong đó tất có thâm ý, nhưng trong lúc nhất thời cũng đoán không ra. 

“Còn có Ngũ Bảo Kim Liên này, nói cái gì tương lai có thể cứu em? Cứu như thế nào đây?” Nhuế Lãnh Ngọc chăm chú nhìn Ngũ Bảo Kim Liên trong tay, mê mang nói.

“Cứu em như thế nào không biết, dù sao bảo bối này lại về tới trên tay em rồi, đây là lợi ích thực tế nhất!”

Nhuế Lãnh Ngọc trừng mắt nhìn hắn một cái: 

“Trong mắt anh chỉ có bảo bối này à, nông cạn!”

Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc:

“Anh không tin cái gì vận mệnh, bảo bối là một bộ phận thực lực, có thực lực, em có thể nắm giữ vận mệnh, thậm chí sinh tử của mình!” 

Bình luận