Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1169: Đại náo am ni cô (2)


Diệp Thiếu Dương biết đây là một loại nghi thức Phật giáo quy y, hình như gọi là tịnh diện, tựa như chỉ có ni cô mới như vậy: người thụ giới miệng ngậm lá bồ đề, bày tư thế nghiêm túc, chờ tụng kinh kết thúc, mới có thể lấy vải trắng xuống, mở mắt.

Nguyên do cụ thể, Diệp Thiếu Dương cũng không rõ lắm, tình thế cấp bách bắt đầu đánh giá cao thấp: mái tóc thật dài của em gái kia ở sau đầu xõa tung ra, dài tới dưới vai.

Vô luận là chiều dài tóc, hay là dáng người, đều phù hợp với Nhuế Lãnh Ngọc, Diệp Thiếu Dương hướng cô hô: 

“Lãnh Ngọc! Lãnh Ngọc là tôi đây! Tôi tới tìm cô rồi, đừng xuất gia nữa!”

Nhuế Lãnh Ngọc miệng giật giật, tựa như muốn nói cái gì, nhưng lại khép lại.

Một phản ứng này, làm Diệp Thiếu Dương tin tưởng phán đoán của mình, người trước mặt này nhất định là Lãnh Ngọc, bằng không trực tiếp mở miệng phủ nhận, muốn nói lại thôi, đơn giản là đang do dự nên tha thứ mình hay không. 

“Lãnh Ngọc, lần trước cô thật sự hiểu lầm rồi, tôi và Mộ Thanh Vũ quan hệ gì cũng không có, cái này một hai câu tôi giải thích không rõ được!”

Diệp Thiếu Dương nói đồng thời đi qua.

Lúc này, từ phía trên Đại Hùng bảo điện truyền đến từng tiếng quát: 

“Ngăn trở cuồng đồ lớn mật này cho ta!”

Từ trong hai bên sương phòng của sân giữa lập tức trào ra mấy chục ni cô, trong tay mỗi người đều cầm kiếm làm từ trúc, đưa ngang ở giữa, che ở giữa Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc chờ đợi quy y.

Ba ni cô áo trắng từ trên Đại Hùng bảo điện phi thân xuống, bước nhanh đi tới, đứng ở bậc thang trên cùng, xa xa nhìn qua. 

Diệp Thiếu Dương cũng nhìn tới, phát hiện ba ni cô này đại khái đều là hơn ba mươi tuổi, tướng mạo có vài phần tương tự, bộ dạng còn rất xinh đẹp.

Trong đó một người hướng về phía trước đi hai bước, trách mắng:

“Ngươi là người nào, làm sao dám xông vào sơn môn ta!” 

Diệp Thiếu Dương làm kê thủ, chỉ Nhuế Lãnh Ngọc một cái nói:

“Thật sự xin lỗi, tôi là tìm cô ấy, cô ấy vốn là... nữ bằng hữu của tôi, bởi vì hiểu lầm tôi, giận dữ mới xuất gia, xin sư thái thành toàn, đem cô ấy trả lại cho tôi đi.”

“Câm mồm!” Sư thái kia trách mắng: 

“Phật duyên quảng đại, để ý một lòng, muốn xuất gia là cô ấy, ta cũng cho cô ấy bảy ngày thời gian tự hỏi, cô ấy một lòng muốn xuất gia, đó là nhìn thấu hồng trần, có duyên cùng phật, có quan hệ gì với ngươi đâu?

Lui một bước mà nói, ngươi tới tìm người, nên là người dưới trướng ta thông báo, sao có thể thiện sấm nơi tì khưu ni thanh tu này của ta!”

Diệp Thiếu Dương chắp chắp tay, giải thích: “Cái này quả thật là tôi sai rồi. Nhưng cũng là tình huống khẩn cấp, không có cách nào, tôi nếu là chờ người thông báo, sợ là cô ấy ngay cả tóc cũng cạo rồi.” 

“Diệp Thiếu Dương!”

Trong “bức tường người”, một cô nương hô lên, đánh giá cao thấp Diệp Thiếu Dương một cái, vội vàng lui đến trên bậc thang, hướng sư thái xinh đẹp kia hô:

“Chưởng giáo, đây là Diệp Thiếu Dương!” 

Diệp Thiếu Dương đánh giá, như có vài phần quen mặt, đột nhiên nhớ, hình như là lần trước phong ấn nhớ Cửu Vĩ Thiên Hồ, tiểu ni cô này cũng ở đó.

“Ngươi chính là Diệp Thiếu Dương!”

Sư thái xinh đẹp kia, còn có hai người bên cạnh đều mở to mắt nhìn, giật mình nhìn qua. 

Đã quen thì dễ xử lý rồi. Diệp Thiếu Dương cười cười:

“Ba vị sư thái, nể mặt đi.”

Sư thái xinh đẹp ở giữa kia nói: 

“Nếu không nể thì sao?”

“Ngươi chính là Diệp Thiếu Dương không tuân thủ quy củ kia, bần ni nghe nói ngươi hôm đó vì cứu Đạo Phong, không tiếc đối địch với giới pháp thuật, đại phá Tru Tiên kiếm trận, rất uy phong, hôm nay gặp, quả nhiên là người không tuân thủ quy củ như thế.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương trầm xuống, để họ biết thân phận mình, ngược lại hỏng việc, mình trước kia nổi bật ra hơn, hôm nay cuối cùng đã nhảy vào cái hố chính mình đào. 

Sư thái xinh đẹp đi đến bên ngời Nhuế Lãnh Ngọc, Nhuế Lãnh Ngọc há mồm muốn mở miệng, sư thái xinh đẹp nói:

“Nghi thức chưa xong, ngươi không thể mở lời, ngươi cứ gật đầu hoặc lắc đầu là được, ta hỏi ngươi, ngươi nguyện quy y xuất gia hay không?”

Diệp Thiếu Dương lập tức khẩn trương hẳn lên, nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, thấy nàng tựa như do dự một hồi, sau đó nhẹ nhàng gật gật đầu. 

“A Di Đà Phật.” Sư thái xinh đẹp quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, cười lạnh nói:

“Đây chính là người ta tự mình lựa chọn, Diệp Thiếu Dương, ngươi cũng không thể làm chủ thay người ta.”

Diệp Thiếu Dương cảm xúc kích động, căn bản không để ý tới bà, hướng Nhuế Lãnh Ngọc hô: 

“Đó thật sự là hiểu lầm, anh và Mộ Thanh Vũ không có bất cứ quan hệ gì cả, nhưng anh quả thật sai rồi, không kịp thời tới tìm em, là anh có lỗi với em, em theo anh trở về được không, tương lai chuyện gì cũng theo em, anh đời này cũng không rời khỏi em nửa bước nữa!”

Trước mặt nhiều ni cô như vậy, Diệp Thiếu Dương la to, không chút xấu hổ thổ lộ đối với Nhuế Lãnh Ngọc, các ni cô chung quanh đã bao giờ từng gặp trận thế này, lớn tuổi thì nhíu mày, cực kỳ thiếu kiên nhẫn. Trẻ tuổi chút lại cảm thấy vui vẻ, vụng trộm cười lên.

“Câm mồm!” Sư thái xinh đẹp quát lớn: 

“Trang nghiêm phật tịnh thổ, há cho phép ngươi miệng đầy dâm ngữ lả lướt, dơ bẩn phật âm!”

Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng nói:

“Như thế nào chính là dơ bẩn, ngươi đây là lý luận gì.” 

Sư thái xinh đẹp nói:

“Hồng phấn khô lâu, bạch cốt bì tương, tất cả đều là tham sân si niệm quấy phá. Người đời chấp mê tham sân si tam độc, sa vào tình dục, sa vào biển khổ vô biên.”

Diệp Thiếu Dương nói: 

“Nhưng chúng ta yêu đương, không cảm thấy khổ, rất vui vẻ.”

Sư thái xinh đẹp nói:

“Trong nghiệp chướng, mà không tự biết, mười phần sai.” 

Diệp Thiếu Dương cười lắc đầu:

“Ta không hiểu luận đạo, ta chỉ nói một điểm, dựa theo cách nói của ngươi, người đời nếu là đều vượt qua tham sân si niệm, đều diệt nhân dục tu vô vi, chỉ sợ sớm đã tuyệt hậu, cũng không có... Sư thái ngươi.”

“Càn rỡ!” Sư thái xinh đẹp thân là chưởng giáo Nga Mi, từ trước tới giờ chưa ai dám nói chuyện với mình như vậy, nhưng bà dù sao là thần ni đắc đạo, cũng không tức giận thế nào, chỉ lạnh lùng nói với Diệp Thiếu Dương: 

“Ngươi chính là đạo môn Thiên Sư, dám luận đạo với bần ni không?”

Diệp Thiếu Dương nói:

“Luận cái gì?” 

“Chỉ luận tham sân si tam niệm này, là độc hại thế gian hay không!”

Diệp Thiếu Dương nói:

“Sư thái là muốn chứng thật tham sân si là độc, được rồi ta thừa nhận là được, nhưng... Sư thái ngươi cũng thua rồi.” 

Sư thái xinh đẹp cả kinh nói:

“Ngươi sao lại nói thế.”

Diệp Thiếu Dương nhìn bà, cười cười: 

“Sư thái, ngươi một mặt muốn luận đạo với ta, tranh cao thấp, vậy chẳng phải đã động sân niệm sao. Sư thái phật pháp cao thâm, tu hành nhiều năm, cũng chịu sân niệm độc hại, đạo lý này, còn cần tranh cãi sao?”

Sư thái xinh đẹp sững sờ, hướng hai vị sư muội bên cạnh nhìn thoáng qua, mặt lộ vẻ hổ thẹn, niệm tiếng phật hiệu.

“A Di Đà Phật, hổ thẹn, hổ thẹn...” 

Trầm ngâm một lát, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Diệp Thiếu Dương nói:

“Diệp Thiếu Dương, ngươi không hổ là Mao Sơn Thiên Sư, luận đạo, bần ni thua rồi.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương lập tức rất có hảo cảm đối với bà: đứng đầu một phái, trước mặt nhiều đệ tử như vậy, thua là nhận, thật sự khó được. 

Nhưng một đoạn lời kế tiếp của sư thái xinh đẹp, lại khiến hắn cao hứng không nổi:

“Nữ tử này muốn thụ giới quy y, là tâm ý của chính cô ấy, bần ni cũng để cô ấy tĩnh tâm bảy ngày, cô ấy vẫn muốn xuất gia, bần ni tự nhiên không thể ngăn trở. Ngươi nếu có thể khuyên cô ấy rời khỏi, bần ni không phản đối, ngươi khuyên cô ấy không đi, bần ni sẽ dựa theo quy củ quy y thụ giới cho cô ấy, ngươi cũng không có quyền ngăn cản.”

Bình luận