Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1155: Chuyên gia tình cảm lão quách (2)


Diệp Thiếu Dương hướng lão Quách giơ ngón tay cái lên.

“Quách sư huynh, đệ phát ra từ gan phổi, bội phục sát đất đối với huynh! Huynh... huynh thực con mẹ nó là nhân tài!”

Tiểu Ngư che miệng, nhịn cười không thôi. 

Lão Quách chỉ chỉ cửa phòng vừa đóng lại phía sau, làm cái động tác tay chớ có lên tiếng, sau đó hướng hai người chắp tay, cầu bọn họ đừng nói lung tung.

Diệp Thiếu Dương hạ giọng:

“Đệ chỉ hỏi huynh một câu, huynh là như thế nào phát hiện đại tẩu ở phía sau huynh?” 

Lão Quách cười hắc hắc, chỉ chỉ tròng mắt mình:

“Từ tròng mắt hai người nhìn thấy ảnh ngược.”

Diệp Thiếu Dương và Tiểu Ngư nhìn nhau, thật sự là chấn động đến nói không ra lời. 

Diệp Thiếu Dương cười cười, lại nghĩ đến mình, lập tức cười không nổi nữa.

Lão Quách nhìn dáng vẻ của hắn nói:

“Đệ đừng lo lắng, ta không phải phân tích cho đệ rồi sao, thật ra Lãnh Ngọc chỉ là nhất thời nổi giận, cô ấy là chờ đệ đi giải thích.” 

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu nói:

“Đệ biết, chỉ cần đệ có thể giải thích rõ ràng, là có thể tiêu trừ hiểu lầm. Chỉ là cô ấy đợi lâu như vậy, đệ cũng chưa đi... Hơn nữa cô ấy đi lại là Nga Mi sơn, nhỡ đâu cô ấy thực xuất gia thì làm sao bây giờ?”

Lão Quách gãi gãi đầu, người ta ở dưới cơn thịnh nộ dễ xúc động, Nhuế Lãnh Ngọc dưới cơn giận dữ xuất gia, cũng không phải không có khả năng, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì. 

Tiểu Ngư lúc này tiếp một câu:

“Xuất gia, vẫn có thể hoàn tục nha. Cũng không phải xuất giá, hoàn tục còn không phải giống như người thường?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: 

“Đó là thứ ta lo. Con không biết, những hòa thượng ni cô kia đặc biệt biết lừa dối, cái gì không tức là sắc. Lãnh Ngọc là tán tu, không có tín ngưỡng gì, nhỡ đâu thực tin phật, tứ đại giai không cái gì đó, vậy thì phiền toái.”

Tiểu Ngư giật mình nói:

“Không đến mức như thế chứ?” 

“Rất có thể. Lúc trước Lâm Du tặng cô ấy Ngũ Bảo Kim Liên từng nói, cô ấy có phật duyên... Ta chính là lo lắng cái này, mới muốn cùng cô ấy đi Nga Mi sơn, không ngờ còn chưa thành hàng, đã xuất hiện chuyện này...”

Trong giây lát, hắn lại nghĩ đến, ảo giác “Hồng phấn khô lâu” trong “Lai Sinh Nguyên”, nói là chuyện xưa Nam Hải Quan Thế Âm, cũng là bắt nguồn từ phật gia...

Chẳng lẽ Nhuế Lãnh Ngọc thật sự có duyên với phật? 

Diệp Thiếu Dương cảm thấy trái tim mình bóp nghẹt từng chút một.

“Tiểu Ngư con đi ngủ đi, ta cùng tiểu sư thúc của con đi giải sầu với chút.”

Lão Quách đem Tiểu Ngư đuổi đi, mang theo Diệp Thiếu Dương xuống lầu, ra khỏi tiểu khu, cách đó không xa là một dòng sông đào bảo vệ thành, ở giữa có đảo công viên giữa dòng. 

Lão Quách đi siêu thị 24 giờ bên đường mua một túi cánh gà, cổ vịt, lạc tửu quỷ lớn chút, lại mua một lốc bia, tới trong công viên.

Hơn nửa đêm, trong công viên không có lấy một người, cũng không có đèn, sóng nước đều là màu đen, nhìn qua có chút dọa người.

Người thường nếu tới loại địa phương này, thật sự có chút sợ. 

Diệp Thiếu Dương và Lão Quách tự nhiên sẽ không sợ quỷ, đem thức ăn cùng bia bày ở trên bàn cơm giữa đình nghỉ mát, mở bia ra bắt đầu uống, thời gian rất lâu không nói chuyện với nhau.

Đột nhiên, một bóng người từ đỉnh đầu trên nóc đình nghỉ mát treo ngược xuống, là Qua Qua.

Từ bệnh viện đi ra, nó lập tức mất tích. Nó ở Thạch Thành cũng có một số bạn bè phương diện tà vật, đều là chính tu quỷ yêu cả người lẫn vật vô hại, giống với nhân loại, nhiều ngày không gặp, cũng muốn tụ tập một chút. 

Qua Qua đi ra ngoài tụ tập với bọn họ một hồi, theo khí tức hồn tinh, tìm được Diệp Thiếu Dương, nhìn nhìn hoàn cảnh chung quanh, không khỏi buồn bực:

“Lão đại, Quách lão, các ngươi hơn nửa đêm tới nơi này làm gì?”

“Không có việc của ngươi, đừng đến quấy rối.” Diệp Thiếu Dương nói. 

Qua Qua thè lưỡi, đến phụ cận đi bộ.

Sư huynh đệ hai người yên lặng ăn uống một hồi, lão Quách đột nhiên nói:

“Tiểu sư đệ, ta vẫn luôn muốn hỏi đệ, đệ đối với Lãnh Ngọc, có phải thật lòng hay không?” 

Diệp Thiếu Dương sửng sốt nói:

“Huynh đây không phải nói lời thừa sao.”

Lão Quách cười nói: 

“Vậy đệ đối với Tạ cảnh quan, còn có Chu tiểu thư thì sao, các em gái khác ta không nói.”

Diệp Thiếu Dương uống rượu động tác cứng đờ nói:

“Cho tới bây giờ không có người hỏi qua ta cái này vấn đề.” 

Đợi một hồi, Diệp Thiếu Dương nói:

“Chuyên gia, nói cho đệ biết, nếu một người thích hai người, thậm chí ba người, có phải rất đáng ăn đòn hay không?”

“Là rất đáng ăn đòn, nhưng có thể lý giải.” Lão Quách thực đem bản thân coi là tình cảm chuyên gia, nghiêm túc phân tích nói: 

“Đệ muốn nói ở sau khi có đối tượng, lại thích thên rất nhiều người, vậy khẳng định không đúng, nhưng đệ ngay cả bạn gái cũng chưa có, thế này rất bình thường.

Thích thêm vài người, cái này không có sai, nhưng đệ không thể mỗi một người đều muốn giữ bên mình, như vậy mới thật sự đáng ăn đòn.”

Diệp Thiếu Dương nói: 

“Đệ từ trước tới giờ chưa từng nghĩ như vậy... Tiểu Như là cô nương đầu tiên đệ sau khi xuống núi gặp được, xinh đẹp, dịu dàng, hiểu lòng người ta, bất cứ nam nhân nào cũng sẽ động tâm với cô ấy đi, đệ muốn nói đệ không thích cô ấy, đó là bậy bạ.

Vũ Tình sao... Nhiệt tình hào phóng, mặc dù có chút nữ hán tử, nhưng trong lòng thật ra rất tinh tế, đệ... cũng rất thích cô ấy.

Đệ biết đệ như vậy quá lạm tình, nhưng mà... Đệ cũng không khống chế được bản thân, ba cô nương đệ đều thích, đệ có cách nào chứ?” 

Lão Quách nói:

“Không có ai trách đệ, ba tiểu cô nương tính cách hoàn toàn khác nhau, nhưng đều là loại hình nam nhân tha thiết ước mơ, còn đều từng ở chung với đệ, dùng lời của đệ để nói, không động tâm nói rõ đệ không là nam nhân.”

Diệp Thiếu Dương buồn bực thở dài một tiếng: 

“Ai nói không phải chứ! Nếu đệ chỉ gặp được bất cứ một ai trong các cô ấy, đệ đều sẽ không chút do dự cưới làm vợ, một khi xác định quan hệ, đệ tuyệt đối không động lòng với người khác! Nhưng lão thiên gia một lần cho đệ ba người! Đây là trêu đệ hay là gì?”

“Người khác thì sao, nữ ngôi sao kia, còn có em gái họ của đệ...”

Diệp Thiếu Dương vội vàng xua tay: 

“Trừ ba người họ, đệ chưa từng động lòng đối với bất luận người nào.”

Diệp Thiếu Dương càng nghĩ càng bi phẫn:

“Nói thật với huynh, mới đầu quen biết Chu Tĩnh Ngư, đệ đã thích cô ấy, muốn ở bên cô ấy, nhưng không lâu sau lại quen Vũ Tình, sau còn vài lần hôn môi với cô ấy, đệ liền mê mang...” 

“Đợi chút!” Lão Quách mở to hai mắt nhìn hắn:

“Giữa hai người...”

“Không, chỉ là hôn môi?” 

“Thường xuyên?”

“Ặc... Từng có vài lần đi.”

“Oh my god, vậy mà đệ cũng có thể nhịn xuống!” Lão Quách khoanh tay, thẳng lưng lên, nhìn về phía hạ thân của hắn: 

“Đệ có phải có vấn đề hay không?”

“Huynh nghĩ đi đâu vậy!” Diệp Thiếu Dương lớn tiếng oán giận:

“Trên cơ bản đệ đều là bị cưỡng hôn, hoặc là tình huống đặc thù…” 

“Hôn môi có cảm giác không?”

“Ặc.” Diệp Thiếu Dương không không biết xấu hổ gật gật đầu.

Lão Quách vỗ bàn tay: 

“Vậy không phải được rồi, có cảm giác, đệ cũng chưa có một bước hành động tiếp theo, đệ là nam nhân sao?”

Diệp Thiếu Dương không nói gì, liên tục xua tay:

“Được được, đệ không thảo luận cái này được không. Vốn tán gẫu tình cảm, nói như thế nào lại tới sinh lý...” 

“Đệ tiếp tục nói, cùng Vũ Tình một đoạn thời gian, đệ liền do dự, không biết hai người nên chọn người nào tốt, đúng lúc này, đệ quen biết Lãnh Ngọc...”

Bình luận