Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1150: Cứu người (3)


“Làm sao vậy.” Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười, bị cô nhìn tới mức có chút mất tự nhiên.

“Cậu khiến người ta thật không có cảm giác an toàn.” Tạ Vũ Tình thở dài nói:

“Chị còn tưởng cậu không về được nữa.” 

Câu này không dễ tiếp lời cho lắm, Diệp Thiếu Dương đành phải đùa một câu ít hài hước:

“Sẽ không đâu, tôi không nỡ bỏ chị.”

“Ai biết cậu không nỡ bỏ ai.” Tạ Vũ Tình u ám nói. 

Diệp Thiếu Dương không biết nói gì.

Ô tô chạy vào bệnh viện, tới dưới lầu khu vực nằm viện.

Một đôi vợ chồng trung niên đứng ở dưới lầu khu vực nằm viện, chính là cha mẹ Trương Tiểu Nhụy, trên khuôn mặt lo lắng mang theo chờ mong. 

Diệp Thiếu Dương vừa xuống xe, hai vợ chồng lập tức lên đón, giống như gặp cứu tinh.

Đợi một hồi xe của Lão Quách cũng đến, đoàn người lên lầu đi, tới phòng bệnh của Tiểu Nhụy.

Tiểu Ngư ở trong phòng bệnh chiếu cố Tiểu Nhụy. Tuyết Kỳ cũng có mặt. 

Chào hỏi lẫn nhau, các bên đều quan tâm tình huống của Tiểu Nhụy, cũng không nói quá nhiều. Qua Qua từ trong ba lô nhảy ra, đem Tuyết Kỳ kéo đến một bên nói chuyện.

Hai bọn họ nhìn thoáng qua, rất giống đại tỷ tỷ mang theo đệ đệ của mình.

Diệp Thiếu Dương đứng ở trước giường bệnh nhìn lại, Tiểu Nhụy vẻ mặt vẫn tốt, nhưng người có chút gầy yếu, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần áy náy. 

Mình một chuyến này vốn định nhanh chóng trở lại, nào ngờ được trong đó sinh ra nhiều chuyện như vậy, hồi tưởng thật sự là cảm khái rất nhiều.

“Cô đến xem đi.” Diệp Thiếu Dương quay đầu tìm được Cao Cao, nói với cô.

Cao Cao đi tới, Diệp Thiếu Dương lập tức nhường chỗ, thấy cô ngồi xuống, cẩn thận kiểm tra hai tay Tiểu Nhị, còn có một số nơi như ngũ quan. 

Diệp Thiếu Dương cảm thấy cánh tay mình bị người khác nắm chặt, nhìn lại, là mẹ của Trương Tiểu Nhụy, khẩn trương trán đổ mồ hôi, thấp giọng nói với hắn:

“Diệp tiên sinh, tiểu cô nương này, có thể được không?”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, an ủi bà không có vấn đề, thật ra trong lòng mình cũng không tự tin, nhỡ đâu ngay cả Cao Cao cũng không xử lý được, hoặc là có gì phiền toái, vậy mình thật không biết còn có thể tìm ai hỗ trợ. 

Người khác cũng đều đứng thành một hàng, nhìn Cao Cao hành động, khẩn trương không nói được một lời.

Khi nhìn thấy Cao Cao đem một thứ giống như xương cá cắm vào cuống lưỡi Tiểu Nhị, cha mẹ Tiểu Nhị khẩn trương tột đỉnh, nhịn không được muốn ngăn, bị Diệp Thiếu Dương kiên quyết ngăn trở.

Cuối cùng hoàn thành kiểm tra. Cao Cao nhổ cây xương cá kia, hướng ngọn đèn bắt đầu xem, bên trên xương cá vốn trắng noãn đã nhuộm một tầng xanh lét. 

“Phi Phàm bọn họ thật ác, cổ này... là một loại vô cùng tàn nhẫn trong mười ba ác linh cổ... Đừng nói anh không mời được Lý Ông gã Huyết vu kia, cho dù tìm hắn đến, cổ này cũng không giải được.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe lời này, nhất thời có loại cảm giác không tốt, liền nói:

“Thế nào, cô có thể giải không?” 

“Cổ này chỉ có bí thuật gia tộc đại vu tiên có thể giải, nhưng mà...”

Mẹ của Trương Tiểu Nhị vừa nghe, cho rằng cô là muốn lợi, cái gì cũng không để ý tới nữa, đi lên cầm lấy tay cô nói:

“Cô nương tôi van cô, chỉ cần cô có thể cứu Tiểu Nhụy, cô muốn cái gì, cứ việc nói, đưa ra thù lao, chỉ cần cô đưa ra được, chúng tôi sẽ cho!” 

Thổ lộ tài đại khí thô như thế, khiến Cao Cao cũng có chút ngây ra, lập tức lắc đầu:

“Không phải chuyện tiền, con gái bà là tộc nhân chúng tôi hạ cổ, tuy không phải tôi gây ra, nhưng tôi bây giờ thân là đại vu tiên, cũng có nghĩa vụ cứu cô ấy, điều này bà yên tâm, tôi một đồng thù lao cũng không cần, chỉ là muốn rút ra cổ trùng trong cơ thể cô ấy, cần một số thảo dược phi thường hiếm thấy, có một số thứ phi thường khó mua được...”

Cha của Trương Tiểu Nhị nghe cô nói như vậy, trái tim buông xuống nói: 

“Cái này cô yên tâm, cô chỉ việc nói ra cần cái gì. Trên đời này còn chưa có thứ dùng tiền mua không được, nếu có, vậy còn có thứ hữu dụng hơn tiền.”

Hắn chưa nói rõ, nhưng Diệp Thiếu Dương đoán được, hắn nói nhất định là “đặc quyền”, hơn nữa ở Hoa Hạ quốc, đây chính là thứ so với tiền còn có giá trị hơn.

Cao Cao từ trên tủ đầu giường xé xuống sổ ghi chép, ở bên trên viết xuống mấy thứ vu thuật cần, Diệp Thiếu Dương nhìn một chút, đều là thảo dược. 

Từ cổ chí kim, vu thuật - nhất là bạch vu thuật trị bệnh cứu người, đều là dựa vào thảo dược làm trụ cột, làm việc của vu y.

Diệp Thiếu Dương đối với dược liệu không phải hiểu lắm, nhất là một số cái tên bên trên, nghe cũng chưa từng nghe. Lão Quách cũng ghé lên nhìn thoáng qua, nói:

“Đều là dược liệu Miêu Cương sản xuất, rất hiếm có, có chút quả thật hiếm thấy...” 

Thứ ngay cả hắn cũng nói hiếm thấy, Diệp Thiếu Dương tin tưởng, cũng chính là trên cơ bản ý tứ mua không được.

Cao Cao gật gật đầu nói:

“Những dược thảo này cũng không phải trân quý bao nhiêu, nhưng lượng rất ít, cho dù ở Miêu Cương cũng rất ít gặp.” 

Cha của Trương Tiểu Nhị tiếp nhận danh sách, nhìn một lần rồi nói:

“Giao cho tôi đi.”

Cao Cao nói: 

“Ông đại khái bao lâu có thể đưa tới, tôi chỉ có nhiều nhất năm ngày thời gian, tôi cần về gia tộc... Xử lý một số việc, tuyệt không thể chậm trễ.”

Theo cô thấy, năm ngày thời gian, người thường tuyệt đối không kiếm được đầy đủ các dược thảo mình viết trên danh sách.

Cha của Trương Tiểu Nhị không nói chuyện, hướng danh sách chụp một tấm ảnh, thông qua di động truyền cho người nào đó, sau đó gọi điện thoại, chỉ hỏi một câu: 

“Bao lâu có thể kiếm được.”

Sau đó cúp điện thoại, nhìn Cao Cao nói:

“Một giờ, mấy thứ này có thể đưa tới, một thứ cũng không thiếu.” 

Cao Cao ngây ra tại chỗ.

Ngay cả đám người Diệp Thiếu Dương cũng chấn động không thôi.

“Thảo dược hiếm có như vậy... Chỉ có cán bộ cấp tỉnh trở lên mới có cung cấp đặc biệt nhỉ?” Lão Quách thuận miệng hỏi. 

Cha của Trương Tiểu Nhụy lắc đầu nói:

“Phán đoán của dân chúng là sai, có vài thứ, cho dù là tỉnh bộ cấp cũng không hưởng thụ được, nhất là vật phẩm cần dược liệu cùng bảo vệ sức khoẻ, đều là cho các kỳ cựu cán bộ, tôi là tìm cảnh vệ viên của ông nội Tiểu Nhụy đòi.”

Lão Quách vừa nghe, bừng tỉnh đại ngộ, ông nội Trương Tiểu Nhị, lời đồn là lão hồng quân, năm 55 nhận huân chương... Thân phận tôn quý không thể nói. 

Nếu ngay cả Trương gia cũng không kiếm được mấy thứ này, vậy thật sự không mấy ai có thể kiếm được.

Chuyện theo Cao Cao thấy khó xử lý nhất, có thể thoải mái giải quyết, trong lòng cô cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, tiếp theo lại viết vài đơn dẫn, tỷ như dùng trứng gà Song Hoàng làm thành trứng muối, dùng nước giếng sâu chần đậu phụ...

Mấy thứ này đối với người thường mà nói cũng rất khó kiếm được, nhưng cha của Trương Tiểu Nhị gọi qua một cuộc điện thoại, cũng lập tức giải quyết. 

“Cuối cùng tôi phải nói rõ một điểm, chỉ cần mấy thứ này đưa đến, tôi nhất định có thể khu trừ cổ độc cho cô ấy, nhưng mà... có lẽ sẽ lưu lại di chứng.”

Trái tim cha mẹ Trương Tiểu Nhị vốn đã buông xuống một nửa, bị câu này một lần nữa nhấc lên, vội vàng hỏi:

“Di chứng gì?” 

“Tất cả cái này đều có khả năng... Lấy thực lực của tôi, có thể đem phiêu lưu hạ đến thấp nhất, nhưng vẫn có một tia khả năng, nhỡ đâu xuất hiện loại chuyện này, mấy người cũng đừng trách tôi.”

Cha mẹ Trương Tiểu Nhị rơi lệ gật gật đầu.

Một giờ sau, thứ Cao Cao cần đúng giờ đưa đến, kế tiếp chính là thời khắc một mình Cao Cao biểu diễn, cô cần một phòng trống, bản thân ở bên trong điều phối vu dược, từ cửa sổ nhỏ trên cửa nhìn, Cao Cao ở bên trong đem đèn tắt đi, ngược lại đốt nến... 

Bình luận