Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1142: Không hẹn ngày gặp lại (4)


Ôn Hoa Kiều sửng sốt, cái gì cũng không để ý mà nói:

“Hài tử ngốc, mẹ không phải là vì con, con chẳng lẽ không muốn ở lại bên cậu ta, không muốn ở cùng một nơi với cậu ta?”

Diệp Thiếu Dương biết “cậu ta” trong miệng của bà, chính là mình. 

Mộ Thanh Vũ thở dài, cười khổ một cái, nói với Ôn Hoa Kiều:

“Mẹ, nếu con không chết mà nói, con nhất định sẽ cố gắng tranh thủ, nhưng mà... Từ một khắc con chết đó, tất cả đều đã kết thúc, con bây giờ chỉ là một quỷ hồn, con có thể làm cái gì?”

Ôn Hoa Kiều ngây ngốc nhìn con gái, thì thào lập lại một lần: 

“Ta có thể làm cái gì... Đúng vậy, ta có thể làm cái gì?”

Nước mắt trào ra, ôm đầu con gái, bi ai nói:

“Số con, cũng khổ như mẹ, thôi, thôi, lưu lại lại có thể làm cái gì, chúng ta vẫn là đi thôi... Diệp Thiên Sư, hy vọng có thể nói một câu, để hai mẹ con chúng tôi cũng có thể kiếm được công việc, ở lại âm ty, ngày đêm bên nhau...” 

Mộ Thanh Vũ nói:

“Nên thế nào, chính là thế đó, đừng làm khó Thiếu Dương ca nữa.”

Nói xong đứng dậy, hướng Diệp Thiếu Dương cười cười nói: 

“Thiếu Dương ca, cảm ơn anh, vì mọi thứ đã làm cho nhà em.”

Diệp Thiếu Dương trầm mặc không nói gì, đưa bọn họ tới bên ngoài.

Lúc này mưa đã triệt để tạnh, thời tiết sáng sủa, gió núi mát mẻ, ánh trăng vằng vặc. 

“Đã lâu chưa được thấy trăng rồi.” Mộ Thanh Vũ lẩm bẩm:

“Ánh trăng thật đẹp, đáng tiếc, đáng tiếc...”

Nước mắt trong mắt chảy xuống. 

Diệp Thiếu Dương đi đến bên cạnh đám người Chanh Tử, từ biệt với bọn họ trước, đều là người nhà mình, lại có Tiêu Dật Vân bảo kê, Diệp Thiếu Dương cũng không có gì phải chiếu cố, chỉ nói Tiêu Dật Vân chiếu cố tốt bọn họ.

Mọi người cùng nhau trêu Tiêu Dật Vân và Chanh Tử, đợi một hồi, Diệp Thiếu Dương cảm giác không sai biệt lắm, bảo bọn họ đi trong khe núi chờ trước, nhìn bọn họ phi thân xuống, sau đó trở lại bên người Ôn Hoa Kiều và Mộ Thanh Vũ.

Có con gái, Ôn Hoa Kiều cũng không tiện nói về việc khác với Diệp Thiếu Dương, nói vài câu đơn giản, cũng phi thân xuống khe núi, đem thời gian từ biệt để lại cho hai người bọn họ. 

Mộ Thanh Vũ đem ánh mắt từ bầu trời thu hồi, dừng ở trên mặt Diệp Thiếu Dương, vừa muốn nói gì, Diệp Thiếu Dương đột nhiên thở dài nói:

“Xin lỗi.”

Tức giận dùng sức đánh một quyền lên chân mình, lắc đầu nói: 

“Tôi thật sự hận mình, chưa cứu được cô, chỉ thiếu một bước, chỉ thiếu một bước như vậy, cô sẽ không phải chết, tất cả đều đã khác rồi!”

Mộ Thanh Vũ miễn cưỡng cười, đi đến bên hắn, hào sảng ôm hắn một cái, an ủi ngược lại hắn.

“Thiếu Dương ca, đây là số của em mà.” 

Nói xong, cô lui về phía sau hai bước, hướng Diệp Thiếu Dương cười cười:

“Em lần này đi, có thể phải đi luân hồi, từ nay về sau không hẹn ngày gặp lại nữa. Nếu có thể, em sẽ ở bên cầu Nại Hà, lưu lại cho anh một đóa hoa, anh lần sau đi âm ti, có thể đi nhìn một chút...”

Cô dùng sức phất tay. 

“Tạm biệt.” Nàng nhìn Diệp Thiếu Dương một cái cuối cùng, xoay người, hướng trong khe núi bay đi.

Đám người Tiêu Dật Vân đã xé rách hư không, mở ra khe hở không gian.

Diệp Thiếu Dương nhìn Mộ Thanh Vũ cách cái hố đen kia càng lúc càng gần, nước mắt không tự chủ được chảy xuống. 

Sinh linh sẽ không biến mất, nhưng ở trong dòng sông luân hồi dài đằng đẵng, sinh mệnh cũng chỉ là một hạt bụi trong năm tháng dài lâu, như muối bỏ biển, ai lại nhớ được ai chứ?

Diệp Thiếu Dương chỉ biết, mình sẽ không còn được gặp lại Mộ Thanh Vũ kia trong trí nhớ, cho dù gặp được, cũng không biết là sau bao nhiêu luân hồi, có lẽ hai bên đều đã hoàn toàn thay đổi.

Cuối cùng trải hết kiếp, trần thế cũng thành không. 

Có lẽ, là như thế này đi.

Diệp Thiếu Dương ngồi ở bên cạnh vách núi, mặc cho gió núi gào thét, dần dần lạnh như băng.

“Lão đại không cần bi thương, còn có ta nè.” Qua Qua ngồi xuống ở bên người hắn, yên lặng nói. 

Một tay Diệp Thiếu Dương khoác vai nó, trầm mặc không nói gì.

“Lão đại, ngươi sẽ không là thích cô ấy rồi chứ?”

Một lát sau, Qua Qua thấy Diệp Thiếu Dương cảm xúc dịu đi, liền hỏi. 

Diệp Thiếu Dương lắc đầu:

“Ta chỉ không thích ly biệt, dù sao cũng là bạn bè một hồi, hơn nữa ta một mực áy náy mình chưa thể cứu được cô ấy, không có quan hệ với thích.”

Thở dài, Diệp Thiếu Dương đứng dậy, chậm rãi đi về phía lều trại, trong miệng lặng lẽ niệm: 

“Nhân quả tuần hoàn phi thiên lý, hữu duyến tòng lai khước vô phân, tạo hóa hội nguyên đa kiếp nan, không hướng nhân gian lịch vạn xuân... Trước kia luôn cảm thấy Đạo Phong đọc bài thơ này là vì làm bộ, hôm nay mới cảm thấy, có chút ý tứ.”

Cả đêm đều không có mưa, sáng sớm hôm sau, Diệp Thiếu Dương từ trong lều trại đi ra, ánh mặt trời chiếu khắp nơi, không khí có chút nóng bức.

Dù sao cũng là mùa hè, trời mưa không cảm giác được, mặt trời thật sự xuất hiện, nhiệt độ không khí đột nhiên lên cao. 

Những hán tử kia đang khuân vác vật tư, ai cũng bận tới mức đầu đầy mồ hôi, lại cực kỳ vui vẻ, hưởng thụ nóng bức.

Tương Lộ thấy Diệp Thiếu Dương đi ra, lập tức tiến lên chào hỏi, bảo người ta đưa tới đồ ăn, nói với Diệp Thiếu Dương về chuyện xuống núi.

Chỉ cần Diệp Thiếu Dương muốn đi, lúc nào cũng có thể. 

Diệp Thiếu Dương muốn đợi Cao Cao tới tìm mình, vì thế bảo Tương Lộ tạm thời đừng an bài, nghe mình thông báo, Tương Lộ đáp ứng một tiếng, tiếp tục đi làm việc.

Diệp Thiếu Dương đem đồ ăn bưng đến trong lều trại, cùng ăn với Tứ Bảo. Sau đó gọi điện thoại cho Lão Quách, thông báo hắn sự tình bên này đã xong, sẽ lập tức trở về, hơn nữa dẫn theo một vu sư đi qua, có thể cứu Tiểu Nhụy.

Lão Quách nghe xong, cũng yên lòng. 

“Lãnh Ngọc gần đây chưa trở về?”

“Cái này... Chưa, trước khi đi cô ấy từng nói, cô ấy có việc gấp, không tiện liên lạc, có thể phải một thời gian nữa mới trở về.”

“Biết rồi, về rồi xem.” 

Ngắt điện thoại, Diệp Thiếu Dương gọi điện thoại Nhuế Lãnh Ngọc, kết quả vẫn tắt máy, trong lòng dâng lên một tia cảm giác không tốt.

“Lão cha, vì sao không nói thật với tiểu sư thúc?”

Tiểu Ngư nhìn lão Quách buông di động, có chút trách cứ nói. 

Lão Quách thở dài nói:

“Ta lo lắng tâm hắn loạn, sẽ chậm trễ chính sự của hắn.”

Tiểu Ngư bĩu môi nói: 

“Cái này là thúc ấy tự mình làm, không trách được người khác, trên chuyện này, con đứng ở bên Tiểu Ngọc tỷ.”

Lão Quách quay đầu nhìn con gái, trách mắng:

“Tiểu sư thúc con làm người ra sao, ta rõ ràng nhất, hắn tuyệt đối không phải người như thế.” 

Tiểu Ngư nói:

“Nhưng những bức ảnh kia, còn có ghi âm...”

“Đây nhất định là hiểu lầm, hắn có thể là bị người ta hãm hại.” Lão Quách thở dài, nói: 

“May mắn, hắn sắp về rồi, chờ hắn trở về tất cả đều rõ.”

Tiểu Ngư chu mỏ, như có chút đăm chiêu.

Mười giờ trưa, Diệp Thiếu Dương đợi được Cao Cao, cùng nhau ngồi Land Rover của Tương Lộ, trở lại Thập Bát trại, vào ở khách sạn lúc trước từng ở. 

Diệp Thiếu Dương nhớ tới cô nương Ngô Dao ở trong sinh Miêu trại kia.

Nghĩ đến nội y của cô ấy còn ở trong túi hành lý của mình, vẫn chưa kịp đưa cô, Diệp Thiếu Dương có chút xấu hổ.

Bởi vì xe về Tương Tây phải buổi tối mới có, Diệp Thiếu Dương vốn định đem Ngô Dao gọi ra, cùng nhau ăn cơm chiều, điện thoại cũng lấy ra rồi, đột nhiên nghĩ đến sau khi gặp mặt khẳng định phải tán gẫu tới Mộ Thanh Vũ, đến lúc đó hai người đều là một hồi đau buồn, thấy dứt khoát thôi đi, gửi tin nhắn nói cho cô mình đã rời khỏi Tương Tây, bảo trì liên hệ, có cơ hội tụ tập sau.

Bình luận