Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1141: Không hẹn ngày gặp lại (3)


“Ở trong quan tài hạ cổ, là Phi Phàm gây ra, không liên quan gì tới tôi, hơn nữa cái đó không phải cổ trong cổ đơn giản, là...”

Diệp Thiếu Dương nghe cô nói một lúc lâu, đều là thuật ngữ mình không hiểu, nghe rất phiền toái, lòng dần dần lạnh đi, hít thật sâu rồi hỏi:

“Rất khó xử lý phải không?” 

“Đối với vu sư bình thường thì đúng vậy, ở chỗ tôi, lại không tính là gì.”

Diệp Thiếu Dương thở phào một cái, trợn trắng mắt nói:

“Vậy cô lải nhải cả buổi, dọa chết người ta!” 

Vốn đang lo lắng cho an nguy của Tiểu Nhụy, hiện tại hoàn toàn yên lòng, trong lòng Diệp Thiếu Dương vui mừng nói không nên lời, nhịn không được ở trên vai Cao Cao dùng sức vỗ một chưởng, cười ha ha:

“Thiếu chút nữa đã thả cô đi rồi!”

Vỗ xong một phát còn chưa đủ tận hứng, lại dùng sức vỗ hai cái. 

Cao Cao tay cầm gậy tích trượng, vốn đang một hình tượng vu nữ thần bí, bị hắn vỗ lảo đảo, bộ dáng đó nhìn qua rất buồn cười, bản thân cũng rất khó chịu, nhưng lại không tiện phát tác.

Lui lại mấy bước, day day bả vai, hỏi Diệp Thiếu Dương khi nào trở về.

Diệp Thiếu Dương đương nhiên là muốn đi càng sớm càng tốt, nhưng còn có chút công tác xử lý hậu quả mà chưa xử lý, Cao Cao cũng cần cầm tín vật, đi phụ cận tìm kiếm thành viên gia tộc tham dự, hợp nhất bọn họ, tập hợp lại, vì thế hai bên hẹn sẵn, buổi chiều ngày mai gặp mặt, cùng nhau trở về. 

Sau khi Cao Cao rời khỏi, Diệp Thiếu Dương ở trong lều trại đợi chưa được bao lâu, bên ngoài đột nhiên phát ra tiếng hoan hô, còn có tiếng gõ đồ cùn, vội vàng chạy ra nhìn, không ít người cầm trong tay chậu rửa mặt hoặc hộp cơm các đồ vật bằng kim loại, đang dùng gậy ra sức gõ.

Toàn bộ mọi người nhìn một phương hướng, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

“Diệp tiên sinh, cảm ơn, quá cảm ơn rồi!” Tương Lộ kích động nắm tay Diệp Thiếu Dương, hầu như sắp quỳ xuống. 

“Ặc, đã xảy ra chuyện gì?” Diệp Thiếu Dương vẻ mặt ngây dại.

Tương Lộ cười ha ha, đưa tay chỉ chân trời phía xa, dùng thanh âm kích động nhất hô:

“Mặt trời xuất hiện rồi!” 

Diệp Thiếu Dương lúc này mới hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trong một mảng mây mù lộ ra nửa mặt trời.

Tầng mây thật dày che ở phía trước mặt trời đang chậm rãi tan đi.

“Trước đó... Mặt trời chưa từng ló dạng à?” Diệp Thiếu Dương giật mình hỏi, hắn đến Tương Tây dù sao không lâu, chỉ biết là trời mưa là thỉnh thoảng tạnh, mặt trời có từng xuất hiện hay không tới bây giờ vẫn chưa từng chú ý. 

“Chưa, cho tới bây giờ chưa từng!” Tương Lộ nói:

“Mưa có đôi khi sẽ tạnh, nhưng mặt trời lại là cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện!”

Ngay tại hai người nói chuyện trong lúc đó, tầng mây càng thêm mỏng, ánh mặt trời cũng càng ngày càng mãnh liệt. 

Những hán tử này đều nheo mắt, mặt hướng về phía mặt trời, hưởng thụ ánh mặt trời tắm rửa.

Còn có một bộ phận số người vây quanh Diệp Thiếu Dương liên tục nhảy nhót, cảm tạ đại ân đại đức của hắn.

Diệp Thiếu Dương tuy trong lòng có hơi hơi đắc ý, nhưng bị nhiều người nhiệt tình đối đãi như vậy, vẫn cảm thấy có chút xấu hổ, vốn muốn làm bộ cũng không làm nổi nữa. 

Trước khi trời tối, nước lũ rút đi, xăng Diệp Thiếu Dương cần cũng đã chuyển lên núi, bị những hán tử này dùng chai bia đã uống hết đựng, nhét sợi bông, làm thành bom xăng phiên bản đơn giản, sau đó ở dưới Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo dẫn dắt, lại vào hang đi một chuyến, đem toàn bộ quan tài đốt không còn một mảnh.

Cuối cùng dùng vôi bỏ thêm vào, trừ đi thi khí bên trong.

Một cái âm sào Hóa Xà từng sống, cứ như vậy hoàn toàn bị càn quét sạch sẽ. 

Thi thể các huyết vu cùng đại vu ở trong hang đá bị thuốc nổ nổ chết kia, bị Tương Lộ dẫn người chuyển ra từng cái, rất nhiều căn bản không tính là thi thể, chỉ là một số chân tay sót lại, nhìn vô cùng thê thảm.

Sư huynh đệ bốn người Tử Dương chân nhân, chỉ một mình Đông Dương chân nhân sống sót, ba người còn lại, hai người chết ở dưới hang, một vị vốn cùng Đông Dương chân nhân cùng nhau canh giữ ở cửa hang, lúc Thông Huyền đạo nhân chạy ra, hai người tiến lên ngăn trở, kết quả chết mất một người, may mắn Thông Huyền đạo nhân một lòng muốn chạy, không muốn ham chiến, Đông Dương chân nhân mới tránh được một kiếp.

Nghĩ đến Thông Huyền đạo nhân, trong lòng Diệp Thiếu Dương giận dữ đến cực điểm, gần đây mình trải qua mấy sự kiện, đều là lão bất tử súc sinh này bày ra. 

Lão súc sinh này đạo pháp cao minh, tố chất tâm lý cũng không tệ, cứ đánh là thua, lợi dụng các phe, một khi thất bại lại là kẻ đầu tiên đào tẩu...

Diệp Thiếu Dương hận đến ngứa răng đối với lão. Hắn cũng biết, đây không phải một lần cuối cùng mình tiếp xúc với Thông Huyền đạo nhân, kẻ này đúng là âm hồn bất tán, nhất định sẽ còn xuất hiện.

Không nghĩ tới chuyện này thì thôi, Diệp Thiếu Dương liền cảm thấy buồn bực gấp bội, mình là từ khi nào bắt đầu kết thù với một kẻ như vậy? 

Lão sao mà lại... Ừm, si mê thân thể của mình như vậy?

Diệp Thiếu Dương hận không thể phun một ngụm máu lên trên mặt lão, sau đó đạp mạnh một phát.

Lưu lại đám người Tương Lộ tự mình phân biệt những thi thể kia, bản thân trở lại doanh địa. 

Trong lều trại, toàn bộ mọi người đều đang đợi hắn, không chỉ không thiếu người, còn dư ra một Tiêu Dật Vân.

Hỏi mới biết, hắn là nhận mật lệnh Thôi phủ quân, đến thúc giục Chanh Tử, Tiểu Thanh, Tiểu Bạch đi xuống, lấy thân phận bọn họ, thật sự không thích hợp tham gia việc nhân gian quá nhiều.

Chỉ bởi vì bọn họ là quỷ phó yêu phó của Diệp Thiếu Dương, có một tầng quan hệ lệ thuộc âm ty thừa nhận như vậy, cho nên âm ty mới không quá ngăn cản, nhưng Diệp Thiếu Dương liên tiếp triệu bọn họ lên, âm ty có người rất có ý kiến, vẫn phải chú ý chút. 

Mặt khác, ở sau lần trước diệt trừ trận doanh vong hồn quân Nhật, Mỹ Hoa cũng được phong thưởng, đã có danh phận âm thần.

Về sau Chanh Tử vì thêm một người bên nhà mẹ vợ ở bên cạnh, mệnh lệnh Tiêu Dật Vân ở Thiên Tử điện tiến cử cho cô ấy một cái chức vụ, cũng là một vị âm thần.

Sự tình nhân gian chấm dứt, bọn họ đều phải về báo cáo công tác. Diệp Thiếu Dương cũng không muốn lưu bọn họ, thúc giục bọn họ theo Thôi phủ quân nhanh chóng rời đi. 

“Hai người, cũng nên đi rồi.”

Diệp Thiếu Dương nhìn mẹ con Mộ Thanh Vũ, than thở:

“Hai người đã thành quỷ, thì không thể ở lại nhân gian nữa, việc này hai người cũng biết. Tôi giữ hai người thêm một ngày, chỉ là để hai mẹ con ở chung trò chuyện thêm, đi âm ty, tự dựa vào nhân quả, chuyển thế luân hồi, tương lai không thể thấy được.” 

Ôn Hoa Kiều vừa nghe, mắt cay xè, nước mắt chảy xuống, hướng Diệp Thiếu Dương lắc đầu nói:

“Để chúng tôi cũng làm quỷ phó của cậu đi, chúng tôi không muốn tách ra, cũng không muốn tách ra khỏi cậu.”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương lộp bộp một phát, hắn sợ nhất chính là cái này, Ôn Hoa Kiều thật ra còn dễ từ chối, chủ yếu là Mộ Thanh Vũ. 

Nếu cô ấy đề xuất mà nói, mình thật sự không biết từ chối cô ấy như thế nào. Dù sao bọn họ lúc còn sống cũng là bạn bè một thời gian.

Diệp Thiếu Dương không dám nhìn Mộ Thanh Vũ, cúi đầu, lắc lắc đầu.

“Mọi người đi ra ngoài chờ trước.” 

Diệp Thiếu Dương bảo bọn Chanh Tử đều đi ra ngoài, chỉ giữ lại mẹ con hai người Ôn Hoa Kiều ở trong lều trại nói:

“Các quỷ phó yêu phó bên cạnh tôi, đều là có nguyên nhân đặc thù, mới ở lại bên tôi, hai mẹ con, lại không thích hợp làm như vậy... Tôi tuy đã cứu hai người, nhưng duyên phận giữa chúng ta đã kết thúc rồi...”

Ôn Hoa Kiều còn muốn nói gì, Mộ Thanh Vũ kéo cô một cái, lặng lẽ nói: 

“Mẹ, không cần nói nữa, chúng ta đi thôi.”

Bình luận