Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1117: Nước mắt luân hồi (1)


“Các ngươi vì sao lại ở chỗ này?” Một thanh âm từ phía sau vang lên.

Đám người Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một âm thần mặc mãng phục, từ dưới tàng cây hoa quế đi vòng ra, bên cạnh đi theo bốn công tào cấp thấp, trong đó một người cầm sổ con màu vàng, một người cầm phướn quỷ, bên trên viết hai chữ “Hồi Tị (tránh đường)”.

Lại nhìn trang phục của âm thần này, Diệp Thiếu Dương rất nhanh nhận ra, đây là một vị tuần du. 

Tiêu Dật Vân chắp tay nói:

“Lưu áp ti.”

Lưu áp ti vốn đang ngẩng đầu ưỡn ngực, mang theo vài phần quan uy, vừa thấy là Tiêu Dật Vân, cuống quít chắp tay hành lễ, liền nói: 

“Không dám”.

Tuy nói từ trên chức quan, hắn cùng Tiêu Dật Vân giống nhau đều là áp ti.

Nhưng Tiêu Dật Vân là người của Thiên Tử điện, là “thư ký” riêng của Thôi phủ quân, Diêm La vương nhìn thấy hắn cũng phải nể mặt mấy phần, tuần du này nào dám trêu vào hắn. 

Tiêu Dật Vân hàn huyên qua với hắn vài câu, liền mang theo đám người Diệp Thiếu Dương lui qua một bên.

Lúc này nhóm quỷ hồn đầu tiên đã soi gương trước Nghiệt Kính Đài, đã bị áp giải đến dưới tàng cây hoa quế, Lưu áp ti nói một tiếng “Thiên quan chúc phúc, luân hồi vãng sinh”, hái xuống một cái lá hoa quế, giao cho quỷ hồn, liền tiếp tục đi về phía trước.

“Em rể, đám quỷ này nhận lá hoa quế xong thì phải đi đâu?” Mỹ Hoa hỏi, cô sinh ở Quỷ Vực, đối với rất nhiều chuyện của âm ty cũng không biết. 

Gọi một tiếng “em rể” này làm Tiêu Dật Vân lòng tràn đầy vui mừng, giải thích, những quỷ hồn này trừ đi nghiệp chướng, cần tới lục đạo luân hồi, đầu thai làm người.

Mỹ Hoa nhíu mày nói:

“Những quỷ hồn này, không phải là cần uống canh Mạnh Bà sao, đến lúc đó cái gì cũng đã quên, xong hết mọi chuyện, vì sao còn phải soi Nghiệt Kính Đài này?” 

Tiêu Dật Vân cười nói:

“Cái này không giống nhau đâu, đại bộ phận quỷ là không cần soi nghiệt kính, nhưng canh Mạnh Bà chỉ có thể làm người ta mất trí nhớ, nhưng nghiệp chướng và lệ khí vẫn còn, phải soi nghiệt kính, nhận lá hoa quế, mới có thể trừ hết.”

Diệp Thiếu Dương nhìn tuần du họ Lưu kia nói: 

“Không phải nói nơi này là Ngư Huyền Cơ phụ trách sao, lão tiểu tử này lại là làm gì?”

Tiêu Dật Vân mắt trắng dã nói:

“Ngươi thật sự cho rằng Ngư đạo trưởng sẽ đích thân động thủ? Cô ấy chỉ là người phụ trách, gặp chuyện mới đi ra quyết định.” 

Diệp Thiếu Dương nói:

“Nghiệt Kính Đài này có thể có chuyện gì, chẳng phải là quanh năm suốt tháng đều rất nhàn?”

Tiêu Dật Vân nói: 

“Đúng vậy, vậy thì sao, ngươi không phục?”

Lúc này, tiếng đàn dừng lại, Diệp Thiếu Dương đoán nhắm chừng sắp xong rồi, vì thế mang theo mọi người trở lại mặt trước tiểu viện, gặp đúng lúc cửa mở ra, Lâm Tam Sinh đi ra, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, nói:

“Ngư tiên sinh mời ngươi đi vào.” 

“Một mình ta?”

“Chỉ một mình ngươi, đi đi.”

Diệp Thiếu Dương theo phía sau Lâm Tam Sinh đi vào, khi xuyên qua sân, nhỏ giọng hỏi: 

“Nói chuyện thế nào rồi, tìm ta làm gì?”

“Đi vào là biết.”

Vào trong phòng, Diệp Thiếu Dương lập tức nhìn thấy hai cô nương, ngồi ở trên ghế, hai người đều rất đẹp, nhan sắc không thể chê, hơn nữa thuần cảm giác thiên nhiên, trong đó một người trang phục đạo cô, không cần phải nói nhất định là Ngư Huyền Cơ. 

Chỉ là bộ dáng nhìn qua nhiều nhất ba mươi tuổi, điều này làm Diệp Thiếu Dương cảm thấy có chút giật mình, dung nhan đẹp, mang theo một tia mệt mỏi nhìn thấu hồng trần.

Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm nàng, đột nhiên cảm thấy giống như từng gặp ở nơi nào, nhất là lông mày khóe mắt kia.

Ngư Huyền Cơ thấy hắn nhìn chằm chằm mình như vậy, lông mày hơi nhíu lại. 

“Ra mắt tiền bối!” Diệp Thiếu Dương phục hồi tinh thần, làm cái kê thủ lễ tiêu chuẩn.

Ngư Huyền Cơ gật gật đầu, bắt đầu đánh giá cao thấp hắn.

Bên cạnh, Thập Nương có chút bất mãn, nói với Lâm Tam Sinh: 

“Lâm lang, đạo sĩ này nhìn không thật thà bằng ngươi.”

Lâm Tam Sinh xấu hổ cười cười, nói:

“Con người hắn thật ra tốt lắm, chỉ là hơi có chút láu cá.” 

Ngư Huyền Cơ nói:

“Diệp Thiên Sư, việc ngươi đến, Lâm lang mới vừa rồi đã nói, các ngươi cần lá hoa quế, tự mình đi lấy.”

Diệp Thiếu Dương nói cám ơn, trong lòng buồn bực, hai em gái xinh đẹp này sao lại gọi Lâm Tam Sinh “Lâm lang”, nghĩ đến một số bộ phim cổ trang, tựa như giữa nam nữ có văn hóa quả thật là gọi như vậy, nhưng nên là giữa người tương đối thân quen mới có thể gọi như vậy. 

Lâm Tam Sinh và các nàng chỉ ở chung một lát, chẳng lẽ đã thân quen như vậy?

Diệp Thiếu Dương cảm giác quá không thể tưởng tượng.

Ngư Huyền Cơ đem ánh mắt chuyển qua trên mặt Lâm Tam Sinh, nói: 

“Lâm lang có biết, Diêm La vương vì sao muốn cho ta thủ Nghiệt Kính Đài hay không?”

Lâm Tam Sinh lắc đầu.

Diệp Thiếu Dương muốn nói đây là chức quan nhàn tản, khoái hoạt, nhưng không dám nói ra khỏi miệng. 

Ngư Huyền Cơ nói:

“Mọi người đều nói Diêm Vương chiếu cố ta, thực tế không phải, Nghiệt Kính Đài này có thể soi đi nghiệp chướng của người ta, chỉ có giống ta loại nghiệp chướng sâu nặng này, ngay cả Nghiệt Kính Đài cũng không thể tiêu trừ. Ta mấy đời nối tiếp nhau làm thiện, vốn phúc nguyên thâm hậu, có thể vào Tu La đạo, chỉ vì nghiệp chướng thâm hậu, không thể siêu độ, cho nên thủ Nghiệt Kính Đài này.”

Diệp Thiếu Dương hơi động tâm, nghĩ đến Diêm La vương này làm việc cũng rất có thâm ý để một người nghiệp chướng sâu nặng đi quản lý Nghiệt Kính Đài, giúp quỷ hồn khác tiêu trừ nghiệp chướng. 

Ngư Huyền Cơ nói tiếp:

“Mới vừa rồi ta nghe xong sự từng trải của Lâm lang, rất có cảm xúc, tình kết của ta đã cởi...”

“Tỷ tỷ...” Thập Nương gọi một tiếng. 

Ngư Huyền Cơ nhìn nàng một cái, cười nói:

“Ngươi năm đó bị cầm thú đó che mắt, nhảy sông mà chết, từ đó hận thấu cuộc đời, không muốn luân hồi nữa. Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi hối hận quen biết người kia không?”

Thập Nương sửng sốt, cắn răng nói: 

“Ta hối hận! Ta hận không thể ăn sống thịt hắn!”

Ngư Huyền Cơ lắc đầu:

“Thật ra, ngươi không hối hận, nếu lúc ấy ngươi không có dũng khí ở cùng với hắn, ngươi từ đó về sau canh cánh trong lòng, còn tưởng hắn là dụng tình với ngươi cỡ nào, như vậy mới sẽ hối hận, mà nay ngươi nhìn rõ mặt mũi thật của hắn, không lưu luyến nữa, ngươi có cái gì đáng giá hối hận? 

Lúc trước vì hắn trả giá tất cả, là chính ngươi lựa chọn, phạm sai lầm, cũng cần tự mình đến gánh vác, ngươi có cái gì đáng để hối hận?”

Thập Nương ngạc nhiên, trong lúc nhất thời nói không ra lời.

Diệp Thiếu Dương cũng ngây ra tại chỗ, thầm nghĩ Ngư Huyền Cơ này cũng quá trâu bò, từng câu đều là chân ngôn, không đi làm khách quý các tiết mục tình cảm, hoặc là đi radio làm một đại tỷ tri tâm, thật sự là mai một nhân tài... 

Trong lòng cho cô một trăm điểm.

Thập Nương khẽ gật đầu, trầm ngâm không nói.

Diệp Thiếu Dương nhịn không được chen vào một câu: 

“Đại tỷ, Ngư tiền bối nói rất đúng, nếu ngươi hối hận, vậy chẳng khác nào phủ định chính ngươi. Trên mạng không phải đã nói sao, tự mình lựa chọn con đường, quỳ cũng muốn đi hết, cho dù đi không hết, cũng là tự mình lựa chọn, có cái gì phải hối hận?”

Thập Nương nghi hoặc nói:

“Trên mạng, mạng gì?” 

“Cái này...” Diệp Thiếu Dương vừa mới chuẩn bị giải thích một phen, Thập Nương đã mất đi hứng thú, cúi đầu trầm ngâm không nói.

Ngư Huyền Cơ nói:

“Ngươi tự mình chậm rãi lĩnh ngộ đi.” 

Quay sang, nói với Diệp Thiếu Dương:

“Ta đã gỡ bỏ khúc mắc, có thể vãng sinh Tu La, nhưng ta ở nhân gian còn có vướng bận, cần sau khi giải quyết xong, mới có thể rời đi. Cho nên muốn mời ngươi giúp đỡ.”

“Vâng vâng, nên là vậy.” Diệp Thiếu Dương thái độ tích cực, vốn đây là một loại trao đổi. 

Bình luận