Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1088: Tiếng khóc trong quan tài treo (2)


Từ buổi tối một ngày sau khi tấm bia đá tì hưu bị lấy đi, sau khi thân núi lở thì khe hở này đột nhiên hiển lộ ra.

Từ góc độ này nhìn xuống rất giống một con mắt to lớn đang nhìn chằm chằm lên bầu trời.

Nhớ tới mấy người mất tích kia, Diệp Thiếu Dương nhìn con “mắt” này thầm nghĩ, nơi này rốt cuộc cất giấu thứ đáng sợ gì mà phải cần dùng tấm bia đá tì hưu để trấn áp? 

“Tì hưu trấn dị thú, dưới đây sợ không phải tà vật bình thường.”

Diệp Thiếu Dương nói:

“Nếu lũ lụt là có liên quan đến dị thú này vậy càng thêm khẳng định, tà vật bình thường không có cách nào gây sóng gió, tạo thành mưa to lũ lụt.” 

Mộ Thanh Vũ nhíu mày nói:

“Em chỉ biết là Hạn Bạt có thể tạo thành nạn hạn hán, cái gì có thể tạo thành thủy tai?”

“Cái này nhiều lắm, trong các linh thú thượng cổ có một nửa đều có liên quan với nước.” 

“Yêu ngôn hoặc chúng!”

Một tiếng quát lớn từ phía sau truyền đến, là giọng nói của vị lãnh đạo kia.

Mộ Thanh Vũ tức giận trừng mắt nhìn, nói: 

“Không có ai nói chuyện với ngươi!”

Lãnh đạo đó vừa muốn phát tác, Tương Lộ bước lên ghé tai hắn nói:

“Cô ấy là em gái của tế ti Miêu trại, Trương chủ nhiệm tốt nhất đừng đắc tội cô ấy!” 

Trương chủ nhiệm vừa nghe hai chữ “tế ti”, mạnh mẽ đem lời nói tới bên miệng nuốt trở vào. Tuy hắn là quan viên người Hán bên ngoài điều đến Tương Tây, không tin vu thuật nhưng cũng biết tế ti, tộc trưởng… ở dân gian có danh vọng rất lớn, không thể tùy tiện đắc tội.

Nhưng nghẹn cơn tức, không xả không vui, vì thế nhắm ngay Diệp Thiếu Dương đi qua, nói:

“Tiểu tử, vừa rồi cậu nói cái gì?” 

“Chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta đi xuống dưới xem cho rõ ràng.”

Diệp Thiếu Dương nói với Mộ Thanh Vũ, đối với lời Trương chủ nhiệm nói coi như chưa nghe thấy.

Mộ Thanh Vũ gọi Tương Lộ tới, bảo hắn sắp xếp một chút, Tương Lộ liền đồng ý. 

Trương chủ nhiệm mặt mũi không nhịn được, nhưng lại không tiện xả ra, nữ sinh viên kia tiến lên ngăn Diệp Thiếu Dương lại, nói:

“Xin hỏi các vị định làm gì?”

Ngữ khí khách sáo nhưng mang theo sự lạnh lùng và không kiên nhẫn một cách rõ ràng. 

Mộ Thanh Vũ thấy là con gái thì còn tương đối khách sáo, trả lời đơn giản, vốn chuyện này cũng không giấu được.

Nữ sinh viên nghe xong, có chút kinh ngạc nhìn Diệp Thiếu Dương, dùng ngữ khí không tin hỏi:

“Trên đời này thật sự có quỷ?” 

Đối với loại vấn đề sơ cấp này, Diệp Thiếu Dương tự nhiên lười trả lời.

Nữ sinh viên còn tưởng hắn đáp không được, cười cười, nói:

“Tôi thật sự muốn thấy quỷ có bộ dáng thế nào, vị tiên sinh này hãy thi triển chút pháp thuật để tôi mở rộng tầm mắt được không?” 

Ngữ khí rất lễ phép nhưng thực ra là dùng khí thế ép người.

Diệp Thiếu Dương còn chưa lên tiếng, lão giáo sư kia đã mở miệng, nói với nữ học trò:

“Thu Linh, cô trở về đi, đều là dựa vào miệng để kiếm cơm, không cần phải như vậy đâu.” 

Thu Linh lúc này mới trở lại bên người Trương chủ nhiệm, hướng hắn nhíu mày, có ý giúp hắn trút giận.

Trở lại doanh địa, Tương Lộ tìm người dựng lên hai cái lều trại cho Diệp Thiếu Dương và Mộ Thanh Vũ dùng.

Dàn xếp xong xuôi, cũng đã đến giữa trưa. Hai người tới đại trướng ăn cơm. 

Đại trướng chính là lều trại lớn nhất, dùng làm kho hàng, bên trong dùng bếp xăng nấu cơm, hai ba mươi hán tử ở nơi này chống lũ cùng nhau ăn cơm.

Trương chủ nhiệm cùng đội nhân mã kia của hắn cũng đi vào đại trướng. Tương Lộ sắp xếp bọn họ ăn ở bếp nhỏ.

Trong lúc nói chuyện với bọn họ, Diệp Thiếu Dương biết được, trong số những người chống lũ giải nguy này, ngoài Tương Lộ là cán bộ cơ sở, còn lại đều là hán tử thôn trại xung quanh, vì nhà bị ngập, tự phát gom lại đi chống lũ cứu người. 

Vùng lân cận vẫn còn vài nhóm như vậy. Lều trại và thức ăn đều là do chính phủ cung cấp.

Đối với mục đích Diệp Thiếu Dương tới nơi này, các thôn dân có chút hoài nghi về năng lực của hắn, nhưng đại đa số vẫn có chút chờ mong.

Dù sao muốn chống lũ, điều trọng tâm nhất chính là trời không mưa nữa. 

Buổi chiều, dưới sự dẫn dắt của Tương Lộ, Diệp Thiếu Dương và Mộ Thanh Vũ đã tới bên cạnh khe hở.

Sau khi quan sát từ khoảng cách gần, Diệp Thiếu Dương phát hiện, khe hở tuy nhìn rất dài nhưng cửa vào thật sự chỉ có một chỗ.

Chung quanh dùng gỗ đào đóng cọc, bên trên quấn quanh dây thừng như mạng nhện. 

Tương Lộ tỏ vẻ những sợi dây thừng này là Mộ Thanh Phong bảo bố trí, bên trên chấm vu dược trừ tà, có thể tránh cho tà vật phía dưới trèo lên đả thương người.

Diệp Thiếu Dương phát hiện ở chỗ lối ra còn có một chút trang thiết bị trừ tà.

Tuy hắn không có hảo cảm đối với Mộ Thanh Phong, nhưng cũng thừa nhận, những bố trí này là hữu hiệu, đối phó quỷ yêu thi linh cấp bậc quỷ thủ trở xuống đều sẽ có hiệu quả. 

Cho dù có tệ nữa, cũng có thể tạo được tác dụng cảnh báo.

Có một sườn dốc tiến vào chỗ sâu trong cái hang.

Tương Lộ nghe nói Diệp Thiếu Dương và Mộ Thanh Vũ muốn đi xuống liền phát đèn mũ cùng gậy leo núi cho bọn họ, một lần nữa báo cho bọn họ phải chú ý an toàn. 

“Còn một việc nữa, Diệp tiên sinh, xin giúp đỡ một chút.”

Tương Lộ có chút khó xử nói.

“Mấy kẻ đó cũng muốn đi xuống, bọn họ đều là người nhà nước, còn có lãnh đạo, chẳng may gặp chuyện thì rất là phiền toái, mấy người xem có thể chiếu cố một chút hay không...” 

Mộ Thanh Vũ hừ lạnh một tiếng, không nói lời nào, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

“Bảo bọn họ đến đây đi.”

Diệp Thiếu Dương nói: 

“Nhưng phải nói trước, nếu bọn họ không nghe chỉ huy, xảy ra chuyện tôi sẽ mặc kệ.”

“Nhất định, nhất định.”

Tương Lộ lập tức đi ra ngoài gọi điện thoại, mười mấy phút sau, một đám người do Trương chủ nhiệm dẫn đầu đi tới. 

Vẻ mặt Trương chủ nhiệm nhìn qua còn có chút không vui, Tương Lộ ghé vào bên tai ra sức nói cái gì đó, lúc này họ mới miễn cưỡng đồng ý theo hai người Diệp Thiếu Dương cùng nhau đi xuống.

“Chúng ta còn không muốn dẫn hắn theo, hắn còn tỏ ra không vui.” Mộ Thanh Vũ nhỏ giọng nói thầm.

Tương Lộ còn tìm một hán tử trước đó từng đi xuống, đi phía trước dẫn đường, tên là La Trạch Hào. 

Mọi người đeo đèn mũ vào, cầm gậy leo núi, hướng bên trong huyệt động xuất phát, như là thực hiện một lữ trình mạo hiểm.

Sườn dốc dưới chân nghiêng khoảng bốn mươi lăm độ, bởi vì lầy lội, rất dễ dàng trượt ngã, may mắn là có thể vịn vào một sợi dây thừng đóng vào tường.

La Trạch Hào nói với mọi người dây thừng này là nhóm người đầu tiên đi xuống đóng ở trên tường để tiện cho việc lên xuống. 

Bốn phía đều là vách đá thân núi, ngược lại cũng chắc chắn, càng đi xuống dưới, không khí lại càng lạnh lẽo.

Đi sâu khoảng hai trăm mét, cuối sườn dốc là một cái hang núi, sâu bên trong truyền đến một chuỗi tiếng động thanh thúy ồn ào, nghe có chút kinh sợ.

“Đó là dơi.” 

La Trạch Hào nói.

Nữ sinh viên tên là Thu Linh kia lập tức phản bác:

“Nói bậy, nơi này trước kia không phải hoàn toàn phong bế sao, sao có thể có dơi, cho dù có không khí thì chúng ăn cái gì?” 

La Trạch Hào đáp không được.

Diệp Thiếu Dương thầm nhíu mày, trong lòng đất nếu có dơi, như vậy tuyệt đối không phải sinh vật bình thường, chúng nó cái gì cũng không ăn, chỉ trông vào một thứ để duy trì sinh mệnh: quỷ khí hoặc là thi khí!

Cái này nói rõ trong lòng đất nhất định có u hồn hoặc cương thi, không ngừng phun ra nuốt vào khí tức tu luyện, phun ra khí tức, bị âm sinh vật như dơi hấp thu. 

Nghiêm túc mà nói thì lũ dơi đó đã là yêu.

Diệp Thiếu Dương từ trong ba lô lấy ra một ngọn đèn hoa sen ba màu, đốt nâng lên ở trong tay, ngọn lửa biến thành màu đen nhạt, ngả hướng về phía chỗ sâu trong huyệt động.

“Chuyện gì vậy?” Mộ Thanh Vũ kinh ngạc nói. 

Bình luận