Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 1000: Thiên Sư Quay Về (2)


Tuy rằng cái con Hỗn Độn Thiên Ma chết tiệt kia không chống đỡ được sự hợp sức tấn công của hắn, quỷ phù và ma tướng, kết giới bị đánh vỡ là chuyện sớm muộn. Nhưng chỉ cần cô ta kiên trì thêm chút nữa, một khi Đạo Phong xông vào đây, Diệp Thiếu Dương hồi phục pháp lực, huynh đệ hợp sức, kết quả thật không dám tưởng tượng...

Trương Quả đột ngột nghĩ ra một kế, làm phép lệnh cho ma tướng và quỷ phù tiếp tục tấn công kết giới, bản thân hắn lui lại một bước, lấy ra một tấm ngọc phù, tay vừa phẩy lá bùa, một đạo nhân ảnh liền rơi xuống đất.

“Diệp Thiếu Dương, ngươi nhìn xem đây là ai!”

Diệp Thiếu Dương đang tịnh tâm điều khí tu bổ huyệt vị bị đánh xuyên, nghe thấy câu nói này liền không nhịn được mở mắt nhìn thử, nhất thời máu nóng trên người như muốn trào ra.

Người bị Trương Quả thả ra từ linh phù lại chính là Tiểu Mã, vô cùng nhếch nhác ngồi trên mặt đất, bởi vì bị phong bế ngũ uẩn lục thức, không thể làm gì cả, giống y như một người thực vật.

Trương Quả đập vào đầu của cậu, Tiểu Mã liền ngã lăn ra đất, xoay đầu nhìn xunh quanh, ánh mắt dừng trên gương mặt của những người bạn thân đang chiến đấu đẫm máu, lộ ra sự xấu hổ bất lực.

Cậu đương nhiên biết, những người này đều là đến cứu cậu.

Cuối cùng ánh mắt di chuyển đến gương mặt Diệp Thiếu Dương, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt ảm đạm dần, khó khăn kêu một tiếng:

“Thiếu Dương...”

“Ngu ngốc!” Diệp Thiếu Dương mắng hắn một câu.

Tiểu Mã bi thảm cười.

“Thiếu Dương, tôi biết anh đến đây để cứu tôi.”

“Câm miệng!”

Dương Cung Tử quát lên, lạnh lùng nói:

“Da mặt cậu thật dày, bởi vì cái sai của mình, liên lụy đến bao nhiêu người đến cứu cậu, cậu còn mặt mũi nói câu này, tại sao Thiếu Dương nhất định phải đến cứu cậu?”

Tính cách của Dương Cung Tử lạnh lùng giống như Nhuế Lãnh Ngọc, bình thường đều không nói nhiều, đặc biệt ngoài Diệp Thiếu Dương và Đạo Phong ra, càng không muốn mở miệng nói chuyện với ai khác, bây giờ nghe thấy câu nói của Tiểu Mã đúng là nhịn không nổi nữa.

Nháy mắt sắc mặt của Tiểu Mã liền đỏ lên, ủ rũ nói:

“Đúng vậy, tôi đúng là đồng đội heo của mọi người, tất cả đều là tội nghiệp tôi gây ra, tôi dựa vào gì mà bắt mọi người cùng gánh chịu chứ..”

Ánh mắt dừng lại ở Diệp Thiếu Dương, mỉm cười, nói:

“Nhưng mọi người cũng vẫn đến đây, tôi cũng thấy đáng rồi.”

Sau đó xoay đầu nhìn về phía Vương Bình đang đánh nhau dữ dội với Tứ Bảo, gương mặt lóe qua tia độc ác.

Trương Quả thả cậu ta ra đây, đương nhiên không phải vì để cậu ta có thời gian ôn lại chuyện cũ, hướng về phía Diệp Thiếu Dương nói:

“Chúng ta nói điều kiện đi, các ngươi đến đây là vì muốn cứu hắn ta, ta để hồn phách cho ngươi cũng không thèm giết ngươi, để cho ngươi rời khỏi đây, như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương nhìn Trương Quả, giống như đang nhìn một tên ngốc, cho dù có nằm mơ giữa ban ngày, trên thế gian làm gì có chuyện tốt như vậy.

Trương Quả cười cười, nói: “Thứ ta muốn chính là thân xác của ngươi.”

“Ta là một hồn thi, cho dù đoạt xá thành hình người, nhưng thân xác và kinh mạch của người bình thường không thể giúp ta thi triển những phép thuật huyền diệu. Ngươi thì khác, ngươi là Tiên Thiên linh thể, trong thân thể có chứa canh khí cực kỳ thâm hậu, vừa hay có thể để ta sử dụng. Ta nói đến đây, chắc ngươi hiểu rồi chứ?”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương chấn động, cuối cùng hắn cũng biết, hóa ra tất cả mọi chuyện đều nhắm vào hắn mà đến. Kỳ thực hắn cũng đã nghĩ đến từ lâu, với tu vi ngàn năm của Trương Quả, cho dù trong trận chiến phong yêu lần trước, bản thân để hắn ta ăn chút thiệt thòi, hắn ta cũng tuyệt đối không mạo hiểm để đối phó bản thân.

Cái loại quỷ tinh ngàn năm này, tuyệt đối sẽ không vô cớ làm điều ác, rước thêm nghiệp chướng về cho bản thân, càng không mạo hiểm đi làm việc mà mình không nắm chắc, hắn ta hao tổn tâm cơ sức lực dụ hắn đến đây, mục đích cũng không phải ham muốn mấy cái bảo bối trên người hắn, mà chính là thân thể của hắn...

Một khi để hắn ta đoạt xá, ngàn năm tu vi phối hợp với Tiên thiên Linh thể, cộng thêm đột nhiên có được canh khí của bản thân, phải nói là như cá gặp nước, cho dù có đối mặt với Sát thần Bạch Khởi, tuyệt đối có thể ngang tài chiến đấu một trận.

Trương Quả nói tiếp:

“Ngươi không có thân xác, lão tổ đây sẽ dạy ngươi quỷ thuật, chắc ngươi cũng không hứng thú, nhưng mà ngươi có thể làm âm thần, còn có thể theo Đạo Phong vào ma đạo... tóm lại so với hồn bay phách tán hay hơn nhiều. Lão tổ ta nói đến đây, chỉ cần ngươi từ bỏ thân xác, ta lập tức đi, cho dù các ngươi có san bằng địa bàn của con quỷ kia cũng không liên quan gì đến ta, sau này hai bên không ai nợ ai.”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày, lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng ta sẽ tin ngươi sao?”

“Nếu ngươi không tin ta sẽ đánh tan hồn phách của hắn ta, để ngươi uổng công đi chuyến này.”

Nói xong một cánh tay dừng trên đỉnh đầu của Tiểu Mã, linh quang lưu chuyển trên cánh tay. Chỉ cần một chưởng này ấn xuống, Tiểu Mã nhất định hồn phi phách tán, ngay cả quỷ cũng không làm được.

Diệp Thiếu Dương không trả lời, lén lút điều khí, đã tu bổ xong 5 quỷ huyệt.

Trương Quả nhìn thấu, cười nói:

“Ngươi đừng có kéo dài thời gian, ta chỉ đếm ba tiếng, một...”

Trong lòng Diệp Thiếu Dương đấu tranh mãnh liệt, từ bỏ thân thể cũng tương đương với một đời tu luyện của hắn uổng phí hết, cho dù Thôi phủ quân nể tình cho bản thân làm âm Thần, thì như thế nào chứ?

Pháp sư không có thân xác, không thể làm phép, cũng chính là một quỷ hồn bình thường... Chẳng lẽ, bản thân thật sự phải giống như Đạo Phong, vào ma đạo tu luyện?

Diệp Thiếu Dương biết bản thân không làm được.

Trương Quả nhìn thấy Diệp Thiếu Dương do dự, đánh vào người Tiểu Mã, nói:

“Ngươi mau đi khuyên hắn đi, đó là huynh đệ tốt của ngươi, hắn vì ngươi mà mạo hiểm đến đây, nhất định sẽ cứu ngươi thôi.”

“Thiếu Dương...” Tiểu Mã mở miệng.

“Câm miệng!”

Dương Cung Tử và Nhuế Lãnh Ngọc đồng thời quát mắng.

Nhuế Lãnh Ngọc nhìn Tiểu Mã, từ từ lắc đầu, hậm hực nói:

“Thiếu Dương vì cậu đã làm đủ rồi, cậu không thể ép anh ấy nữa, để anh ấy tự chọn lựa đi, nếu anh ấy nguyện từ bỏ thân thể để cứu cậu thì tôi không còn lời nào để nói.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Tiểu Mã nói:

“Cậu biết sai rồi chứ?”

“Tôi...” Tiểu Mã ngập ngừng.

“Cậu không biết cậu làm như vậy ngu ngốc thế nào không?”

Diệp Thiếu Dương lớn tiếng hét lên, phát tiết hết mọi sự bực bội trong lòng.

“Cậu nhìn cô ta đi, cô ta căn bản không còn là Vương Bình của trước đây, trong thân thể cô ta có một con ma nuốt hồn!”

“Ngươi cái tên ngu ngốc này, lão tử đây nhìn qua sổ Sinh Tử, Vương Bình của ngươi đã chết từ lâu rồi, trước khi đi vào Tứ Tượng không gian thì đã chết rồi, tôi không thể nói với cậu, Thiên Cơ không thể tiết lộ! Nếu không tôi và cậu đều gặp phải kiếp nạn.”

Giống như một tia sét giữa trời quang, đánh vào lòng Tiểu Mã, cậu ngẩn ngơ nhìn Diệp Thiếu Dương.

Bây giờ Vương Bình đã hiện ra chân thân nên Diệp Thiếu Dương mới đem chân tướng nói ra, cũng không tính là tiết lộ Thiên Cơ.

Tiểu Mã nhìn Vương Bình, lại nhìn Diệp Thiếu Dương, ấp a ấp úng nói:

“Vậy sao anh... còn để tôi đi...”

“Con mẹ nó, cậu lấy cái chết uy hiếp tôi, tôi có thể không để cậu đi sao, cậu biết lúc đó tôi có bao nhiêu khó chịu không? Nếu Vương Bình thật sự là quỷ hồn bình thường tôi còn đi chia cắt hai người? Cậu theo tôi lâu như vậy, không biết tôi vẫn luôn thiên vị người nhà sao? Tôi nhận Vương Bình làm quỷ bộc, để hai người ở bên nhau, âm ti còn có thể làm gì được? Nếu cô ta là quỷ hồn bình thường, có nói thế nào lão tử cũng để hai người bên nhau. Tiểu Mã, cậu quá xem thường Diệp Thiếu Dương tôi rồi!”

Chân tướng được sáng tỏ, nội tâm Tiểu Mã chấn động vô cùng, hóa ra... bản thân luôn trách lầm Diệp Thiếu Dương.

“Các người nói xong chưa, rốt cuộc đồng ý hay không?” T

rương Quả đã không còn kiên nhẫn nữa.

Trút hết mọi tức giận, Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu, nói với Trương Quả:

“Ta đồng ý, nhưng ta cũng có một điều kiện, để tránh ngươi lợi dụng thân thể ta làm chuyện xấu, sau khi ngươi có được thân xác của ta, phải tiến vào Sơn Hà Xã Tắc đồ, đợi ngươi chứng đạo Hỗn Nguyên, tự nhiên có thể ra ngoài.”

Bình luận