Ma Thiên Ký

Chương 271: Quyết chiến Hải tộc (2)


Dịch giả: asuconm

Biên: nila32

Mỗi khi tiến tới một bước, thân hình của Man Lực Quỷ Vương lại lớn lên gấp bội. Sau vài bước đi, cơ thể của nó đã đạt đến kích thước chừng hơn mười trượng, cây đại côn trong tay cũng theo đó không ngừng lớn lên, dài hơn trăm trượng. Man lực Quỷ vương nắm chặt cây côn trong tay, xông vào hướng đối diện xa xa, đập xuống một đập.

“Oanh” một tiếng,

Phía trên đầu đám Hải tộc hiện ra một đạo côn ảnh màu xám nhạt, dài hơn mười dặm, phát ra tiếng kêu ông ông đè áp xuống dưới. Hư ảnh cự côn tạo thành một đạo lực vô hình ép nước biển văng ra hai phía, mạnh mẽ cắt đôi mặt nước thành hai nửa. Sau một hồi đất rung núi chuyển, trên mặt đất hiện ra một khe rãnh cực lớn, dài hàng dặm, nhìn không thấy điểm cuối đâu. Uy lực một côn của Man lực Quỷ vượng, không ngờ lại cường đại như vậy! Đám Hải thú Hải tộc ở lận cận trong khoảnh khắc đã bị tử thương rất lớn.

Ngay tại thời điểm Quỷ vương của Man Quỷ Tông hiện thân, phía trên ngọn núi khổng lồ màu đen Phong Hỏa Môn cũng xuất hiện hai vòng ánh sáng xanh hồng xé không bay tới. Tiếp đó, hai vòng sáng này liền ngưng tụ thành hai con chim khổng lồ, một xanh một hồng. Mỗi con đều có thân hình dài hơn ba mươi trượng, phát ra tiếng kêu chói tai. Một đầu tung hai cánh hướng xuống bên dưới, bắn ra từng đoàn phong nhận rậm rạp, chằng chịt về phía đối phương. Một đầu há miệng, cuồng bạo bắn ra từng đoàn hỏa cầu hình đầu lâu.

Về phía Cửu Khiếu Tông, sau khi đám khôi lỗi phía bên trên rời đi, thành Thanh Mộc thình lình biến thành một khôi lỗi hình người cao mấy trăm trượng, hai cánh tay khổng lồ giơ lên chỉ về phía trước, từ mỗi đầu ngón tay phun ra từng cột sáng màu trắng, phá toái hư không bắn về phía đại quân Hải tộc, lập tức quét ngang một mảng lớn trong đội hình của đối phương.

Đến phiên đệ tử của Thiên Nguyệt Tông, một đám linh sư nhao nhao tập trung lại, tạo thành một đám kiếm trận lớn nhỏ không đều, hợp lực đánh ra từng đạo kiếm quang cao đến vài trượng, hướng về phía đối diện điên cuồng chém giết lung tung.

Đám đệ tử của Nguyên Ma môn, sau khi thấy tam đại tông môn đã ra tay, lập tức phối hợp lại, triệu hồi ra một khuôn mặt quỷ màu xanh cực lớn và một con bướm khổng lồ bảy màu, dài đến vài chục trượng. Mặt quỷ há mồm phun ra vô số ma phong âm trầm, trong khi con bướm khổng lồ đập đập hai cánh, bắn ra vô số bột phấn màu vàng.

Đám Hải thú của Hải tộc sau khi tiếp xúc với ma phong màu đen, thì huyết nhục bản thân bị co rút lại, nhanh chóng biến mất, lập tức hóa thành vô số cỗ thây khô rớt từ không trung xuống phía dưới. Mà đám Hải tộc bị nhiễm bột phấn màu vàng, mặt mũi chuyển qua màu đỏ thẩm sau vài khắc, thân hình run rẩy không thôi, cuối cùng một cỗ xích diễm từ trong tai mũi phun ra, tự thiêu mà chết.

Trong khi phe Nhân tộc đem hết các thủ đoạn xuất ra, thì Hải tộc cũng không cam chịu yếu thế.

Sau một hồi chú ngữ vang lên, Hải tộc vậy mà dùng nước biển ngưng tụ thành năm đầu cự nhân màu xanh da trời, mỗi đầu cao mấy trăm trượng, mặc dù đầu lâu và tứ chi đều có đầy đủ nhưng khuôn mặt chỉ là một mảng trống không màu xanh, không có bất kỳ ngũ quan nào. Hơn nữa, trong tay mỗi cự nhân đều nắm một thanh cự kiếm dài hàng trăm trượng do nước biển hóa thành.

Những cự nhân này vừa hiện thân ra, lập tức có hai đầu liền qua sang tấn công Man Lực Quỷ Vương, một đầu lao tới đối phó với khôi lỗi khổng lồ do toà Thanh Mộc thành biến thành, hai đầu còn lại xông về phía trước đại quân Hải tộc, dùng cự kiếm không ngừng quét ngang bầy huyết bức đang bay tới cùng với đám khôi lỗi thú chen chúc bên dưới.

Tiếp đó, hơn mười đầu Hải thú, thân hình lớn kinh người, cũng chạy ra khỏi trận doanh Hải tộc để dồn sức tấn công vòng sáng bảo hộ của trận doanh đối diện. Mặt khác, vô số Hải thú, một bộ phân xông vào tấn công đám khôi lỗi thú, bộ phận khác theo sát đám cự thú điên cuồng tấn công vòng sáng bảo hộ không ngừng. Càng làm cho người ta giật mình hơn chính là, bên trong đám mây đen trên không của Hải tộc, sau khi vang lên một hồi âm thanh sắc nhọn, bỗng nhiên từ bên trong xông ra hơn mười đầu Kình ngư màu trắng, thân hình mỗi đầu dài hơn ba mươi trượng, xung quanh đám kình ngư là hàng trăm mảng nước biển lớn nhỏ khác nhau. Tại những mảng nước biển này, mơ hồ có vô số ngân quang chớp động không thôi.

Tại thời điểm các tu sĩ cao tầng bên Nhân tộc đang giật mình, những mảng nước biển trên không vang lên âm thanh “Xuy Xuy”, bên trong liền bay ra vô số phi ngư màu bạc. Tuy mỗi chỉ to bằng đầu ngón tay, nhưng sau lưng bọn chúng lại có hai cánh bằng thịt, cùng chiếc miệng nhỏ chứa đầy răng nanh, trong nháy mắt phủ kín trận doanh Nhân – Hải tộc. Bất kể là vòng sáng bảo hộ của Nhân tộc, Man Lực Quỷ Vương, khôi lỗi lớn nhỏ, huyết bức, mặt quỷ hay bướm khổng lồ, đều là mục tiêu công kích của đám cá háu ăn này.

Đúng lúc này, bên phía Nhân tộc không biết nhận được mệnh lệnh từ ai, chỉ thấy đệ tử các tông phái ở hàng đầu bên trên vòng sáng bỗng nhiên tản ra, tất cả mọi người hò hét một tiếng, điều khiển đám mây dưới chân nhằm hướng đối diện phóng đi. Hải tộc nhân ở phía đối diện, sau một hồi kèn trống, cũng đồng dạng bay vọt về phía trước. Song phương lao vào tạo thành một đoàn hỗn chiến.

Phía bên trong động quật, Liễu Minh hai mắt đã sớm mở ra, sắc mặt ngưng trọng ngồi xếp bằng trên mặt đất. Những người khác tư thế cũng như vậy. Bởi vì đề phòng Hải tộc nhân phát hiện, năm người bọn hắn mặc dù ở trong cấm chế, nhưng cũng không dám đem thần niệm thả ra khỏi động quật, chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh giao tranh thảm thiết của hai tộc trên chiến trường. Sau trận đại chiến này, cho dù là bên chiến thắng đi nữa, thì bản thân cũng sẽ tổn thất vô cùng thê thảm, nếu không có mấy trăm năm thời gian thì đừng hòng mơ tưởng việc khôi phục nguyên khí.

Vì lý do đó, nhiệm vụ sắp phải thực hiện càng khiến cho không khí trong động quật trở nên thập phần ngưng trọng. Mặc dù nhìn vẻ bề ngoài, nữ tử áo xanh lục trên mặt còn hiện lên vẻ tươi cười.

“Mặc sư tỷ, hai bên đã giao chiến lâu như thế rồi, có lẽ cũng gần đến lúc chúng ta xuất thủ” Thanh niên họ Vân đang ngồi xếp bằng, rốt cuộc nhịn không được liền cất tiếng hỏi.

“Vân sư đệ không cần nôn nóng! Khi nào đến thời điểm chúng ta hành động, tự nhiên sẽ có người phát tin tức” Nữ tử áo xanh lục bình tĩnh trả lời.

Nghe xong lời này, thanh niên họ Vân tính mở miệng hỏi thêm vài điều nữa. Với tính tình của hắn, lẳng lặng ngồi ở đây chờ đợi lâu như vậy làm cho hắn có cảm giác như bị giày vò, thật khó có thể chịu đựng.

Nhưng ngay tại thời điểm đó, một tiếng thét dài mang theo vẻ tức giận vô cùng phía trên mặt đất mơ hồ truyền đến, xuyên qua lòng đất tới động quật, làm cho bọn hắn đều nghe được âm thanh rõ ràng. Tiếp theo đó, một cỗ thần niệm chi lực khổng lồ khẽ quét qua phía trên động quật, nhưng đụng phải cấm chế bao phủ động quật, xảo diệu mà lướt qua, cũng không tiếp xúc đến bất kỳ người nào trong động quật.

“Cường giả Hóa tinh của Hải tộc!” thanh niên họ Vân nghẹn ngào nói ra. Những người khác cũng đều cả kinh. Cỗ thần niệm khổng lồ kia vậy mà đảo qua toàn bộ khu vực, rõ ràng là đang tìm kiếm người nào đó. Điều này làm cho mọi người không khỏi lo sợ bất an.

Bỗng nhiên tiếng thét dài dừng lại, cỗ tinh thần lực khổng lồ như thủy triều vừa rồi được thu lại, một âm thanh cực kỳ tức giận từ phương hướng bên trong phù thành của Hải tộc truyền đến:

“Tiểu tặc Nhân tộc! Sao ngươi dám hành hạ tộc nhân của lão phu đến mức này. Ta nếu không đem ngươi bằm thây ra thành vạn đoạn, lột da cắt gân, thì quả thật hổ thẹn với danh xưng thủ hộ trong tộc rồi”

Vừa dứt lời, một cỗ khí tức kinh khủng từ bên trong phù thành của Hải tộc xông ra, dùng một tốc độ khó có thể hình dung được đuổi theo một hướng khác, trong nháy mắt tự biến mất vô tung vô ảnh. Liễu Minh nghe xong âm thanh này, sắc mặt có chút trầm xuống. Âm thanh này rõ ràng giống như âm thanh của lão già Hải tộc đã ra tay đối phó với hắn ở trận chiến ngày đó. Sẽ không trùng hợp như vậy chứ, cường giả Hóa tinh thủ hộ phù thành hôm nay, lại là người này.

Ngay tại lúc nội tâm của Liễu Minh mơ hồ cảm thấy không ổn, thanh niên họ Vân sau khi nghe âm thanh kinh người bên ngoài, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng nói:

“Là người ở hướng khác, xem ra bọn họ đắc thủ rồi”

“Chúng ta chờ một chút! Để cho bọn họ dẫn dụ tu sĩ Hóa Tinh của đối phương đi xa chút nữa, nếu không với tốc độ của y, khi nhận được tin báo, quay trở về chỉ trong chốc lát thời gian thôi” Thanh niên tóc trắng nhìn vào khối ngân sắc trận bàn trong tay, thập phần tỉnh táo nói. Nữ tử áo xanh lục gật gật đầu, tỏ vẻ cực kỳ đồng ý. Thanh niên họ Vân cũng chỉ có thể liên tục gật đầu theo.

Sau thời gian uống một chén trà, ngân sắc trận bàn trong tay thanh niên tóc trắng bỗng vang lên âm thanh ông ông, hiện ra một dãy chữ nhỏ kim sắc.

“Tốt, xuất phát! Nhớ kỹ, chỉ có thời gian một nén nhang, nếu hết giờ, bất kẻ là thành công hay không, chúng ta đều phải lập tức rút lui khỏi phù thành!” Ánh mắt Huyết Phong lóe lên, thấp giọng quát.

Những người khác sau khi nghe xong, nội tâm cảm thấy run sợ, tự nhiên mở miệng đáp ứng. Thân hình năm người khẽ động, theo thứ tự từ trong động quật xông lên mà ra, tất cả đều xuất hiện ở trên mặt đất.

Ánh mắt Liễu Minh quét xa xa về phía phù thành, lập tức nhìn thấy một cỗ khói đen phóng lên trời ở mặt trên tường thành của phù thành, hơn nữa, thấy một ít vách tường gồ ghề, rõ ràng là dấu vết bị người đánh qua, đồng thời trên mặt nước phụ cận còn trôi nổi một mảng lớn thi thể, Hải tộc cũng có, Hải thú cũng có, máu tươi nhuộm đỏ một mảng lớn mặt nước khu vực phụ cận.

“Xem ra những người kia lúc trước ra tay thật đúng là tận lực! Hai người chúng ta sẽ hộ pháp, các ngươi động thủ đi” Huyết Phong thấy vậy, ánh mắt lạnh lẽo nói. Ba người Liễu Minh nghe vậy, đương nhiên sẽ không dám trì hoãn.

Liễu Minh đưa tay vào bên trong tay áo, lấy ra một hộp ngọc đen sì dài hơn một xích, phía trên nắp hộp ngọc có rất nhiều phù lục phong ấn được dán chằng chịt. Trương Tú Nương thì xuất ra một chồng trận kỳ, quay người quăng các trận kỳ này ra bốn phương tám hướng, bày ra một cái pháp trận cực kỳ cổ quái. Sau khi sắp đặt xong, nàng này lập tức bước vào trong đại trận, khoanh chân ngồi xuống. Hành động của thanh niên họ Vân lại là đơn giản nhất, tay áo hắn run lên, ném ra ngoài một viên cầu màu huyết hồng, mặt ngoài có vô số kim sắc hoa văn. Hắn đưa một ngón tay điểm lên trán, đồng thời há miệng ra phun ra một đoàn máu tươi.

“Phốc” một tiếng, đoàn máu tươi này vỡ ra, hóa thành huyết vụ tất cả đều chui vào bên trong viên cầu. Viên cầu vốn nằm im không nhúc nhích, ngay lúc này những kim sắc linh văn ở mặt ngoài sáng lên, tỏa ra hào quang kinh người.

Thanh niên họ Vân bàn tay bấm niệm pháp quyết không ngừng điểm chỉ vào viên cầu. Sau một hồi, huyết sắc viên cầu liền biến hình thành một đầu Kim viên khôi lỗi cao hai trượng. Bất quá khôi lỗi này so với Cự viên khôi lỗi mà Liễu Minh thấy ở lần trước khác nhau rất lớn, chẳng những toàn bao phủ huyết nhục dày đặc cùng với Kim sắc bộ lộng rậm rạp, ở giữa hai lông mi, có một con mắt màu đỏ chỉ mở ra một nửa, phát ra hàn quang âm trầm, phảng phất như là vật sống. Chỉ là các đốt ngón tay của Kim viên khôi lỗi này là từng vòng kim loại đen nhánh, mới có thể miễn cưỡng để cho người ta phân biệt đây là khôi lỗi.

Thanh niên họ Vân sau khi gọi ra Kim viên khôi lỗi, đột nhiên đem ngón tay của mình khẽ cắn, dùng máu tươi vẽ ra một cái huyết sắc phù văn tại hai đầu lông mày.

Một màn quỷ dị xuất hiện.

Huyết sắc phù văn giữa lông mày của thanh niên họ Vân sau khi quay tít một vòng, liền biến thành một huyết sắc khuôn mặt, ngoại trừ có chút khô khan vô thần, còn lại con mắt đỏ ở giữa hai đầu lông mày lại giống hệt với Kim viên khôi lỗi.

Bình luận